Tin tức này quá mức động trời, những trưởng lão có mặt tại đây đều khó có thể tin tưởng những gì mình vừa được nghe. Ngô trưởng lão đứng lên nói:
Tổ Sư cả đời chưa lập gia đình, sao có thể có hậu nhân chứ?
Đúng vậy, điều này không thể xảy ra. Trong những ghi chép trong tông môn cho tới bây giờ cũng chưa từng đề cập gì đến chuyện hậu nhân của Tổ Sư.
Tiền trưởng lão cũng lên tiếng phụ họa.
Đồ Bất Ngữ đứng sau lưng Tô Ung Hoàng bất chợt lên tiếng:
Nói đến đây, Đồ Bất Ngữ lại nhìn Cổ trưởng lão, nói:
Cổ Thiết Thủ nhìn Đồ Bất Ngữ, qua một lúc lâu, đột nhiên đứng bật dậy, rung động thốt lên:
Ngươi, ngươi chính là người thanh niên năm đó đỡ Liễu lão!
Cổ trưởng lão quả nhiên còn chưa quên.
Đồ Bất Ngữ gật đầu nói:
Không sai, ta là đệ tử ký danh của Liễu lão, lúc đó ta còn có trách nhiệm trong người, không thể tiết lộ hành tung, cho nên, tên của ta không nằm trong danh sách đệ tử của Tẩy Nhan Cổ Phái.
Liễu lão, Liễu lão nào cơ?
Các vị trưởng lão đang ngồi đây đều chấn động trong lòng, bởi vì trong Tẩy Nhan Cổ Phái, được xưng là Liễu lão hình như chỉ có một người.
Cổ Thiết Thủ khẽ thở dài một hơi, cuối cùng lại ngồi xuống, lên tiếng:
Liễu lão chính là đệ nhất hộ giáo của Tẩy Nhan Cổ Phái chúng ta, sư tổ Liễu Tam Kiếm.
Sư tổ Liễu Tam Kiếm!
Lời này từ miệng Cổ Thiết Thủ thốt ra khiến cho những vị trưởng lão đang ngồi đây đều giật thót cả mình.
Trong Tẩy Nhan Cổ Phái, từ sau đời Mục Thiếu Đế, người có uy danh lớn nhất chính là Liễu Tam Kiếm. Ông ta chính là đệ nhất hộ giáo của Tẩy Nhan Cổ Phái. Năm đó, Thánh Thiên Giáo tấn công Tẩy Nhan Cổ Quốc, chính là do Liễu Tam Kiếm tự mình chủ trì đại cục.
Tin tức này đối với những trưởng lão ngồi đây thật quá chấn động. Tiền trưởng lão cũng không kiềm chế nổi cảm xúc dâng trào. Nếu như Liễu sư tổ còn sống, vậy có nghĩa là Tẩy Nhan Cổ Phái vẫn còn một nhân vật có thể đối kháng với lão tổ của Thánh Thiên Giáo.
Cổ Thiết Thủ lắc đầu, nói:
Lúc này, chư vị trưởng lão đều nhìn qua Đồ Bất Ngữ. Đồ Bất Ngữ là đồ đệ của Liễu Tam Kiếm, dù rằng chỉ là ký danh đệ tử, thì địa vị của ông ta ở Tẩy Nhan Cổ Phái cũng cao hơn đám trưởng lão bọn họ.
Dưới ánh mắt của chư vị trưởng lão, Đồ Bất Ngữ lắc đầu, nói:
Đồ Bất Ngữ nói như vậy làm cho những trưởng lão đang ngồi đây không khỏi trùng lòng xuống. Xem ra sư tổ Liễu Tam Kiếm đã không còn tại nhân gian nữa.
Đồ Bất Ngữ nói tiếp:
Cổ Thiết Thủ khẽ gật đầu xác nhận. Trước đây, ông ta còn tưởng rằng Đồ Bất Ngữ là đệ tử ngoại phái, phụ trách liên lạc với bên ngoài, hơn nữa Đồ Bất Ngữ cũng cực ít khi trở về Tẩy Nhan Cổ Phái, cho nên Cổ trưởng lão cũng chỉ biết Đồ Bất Ngữ là đệ tử của Tẩy Nhan Cổ Phái, còn cụ thể phụ trách việc gì, ông ta cũng không rõ ràng lắm.
Đồ Bất Ngữ nói với chư vị trưởng lão.
Chư vị trưởng lão nhìn nhau, cuối cùng Chu trưởng lão không kiềm chế nổi, cất lời hỏi.
Thân phận của Đồ Bất Ngữ không có vấn đề gì, nhưng cũng không có thể chứng minh chưởng môn Tô Ung Hoàng chính là hậu nhân của Tổ Sư? Đây dẫu sao cũng là một chuyện có quan hệ cực kỳ trọng đại.
Lúc này, Lý Thất Dạ nói:
Chư vị trưởng lão nhìn nhau, cuối cùng, Đại trưởng lão Cổ Thiết Thủ mới cẩn thận lấy ra một hộp gỗ cổ xưa loang lổ, trịnh trọng nâng nó trên hai tay.
Lý Thất Dạ nghiêm nghị nói tiếp:
Năm đó, hắn không thể cho Tô Nữ chính danh, Tô Nữ cả đời đã phải trả giá rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn phải rời xa Minh Nhân Tiên Đế. Nàng không cầu danh phận, không cầu công huân, năm đó với tư cách Âm Nha, hắn vẫn một mực cảm thấy thẹn trong lòng vì việc này. Hôm nay, hắn mượn cách thức này cho Tô Nữ chính danh, tuy rằng đã quá trễ, nhưng ít nhất có thể giúp đời sau của Tổ Nữ được quy tông nhận tổ!
Lời của Lý Thất Dạ khiến chư lão chỉ biết quay mặt nhìn nhau, cuối cùng Cổ Thiết Thủ chậm rãi lên tiếng:
Lý Thất Dạ từ tốn nói:
Nghe Lý Thất Dạ nói, chư vị trưởng lão đều chấn động, bọn họ sao lại không nghĩ tới điểm này cơ chứ.
Cổ Thiết Thủ trịnh trọng mở hộp cổ ra, lấy từ trong đó ra một bức họa. Bức họa cuộn tròn này trông cực kỳ cổ xưa, đã không biết lưu truyền bao nhiêu tuế nguyệt rồi.
Khi bức họa vừa mở ra, “ầm” một tiếng, lập tức một luồng khí tức cuồn cuộn từ trong bức họa phóng ra, Đế tức, khí tức mà chỉ có Tiên Đế mới có được.
Bức họa mở ra, chỉ thấy trên đó vẽ một nam tử trung niên, tuy rằng số nét không nhiều, cũng chỉ lác đác vài nét bút, cũng đã phác họa nên Đế thế tuyệt thế vô song của ông ta!
Từ trong bức họa này, Đế tức cuồn cuộn phóng ra, tuy rằng nó không hề trấn áp ai, nhưng khi dòng Đế tức tuôn trào vẫn khiến cho linh hồn mọi người run rẩy, nhịn không được phải quỳ bái. Đây chính là sự kính sợ bắt nguồn từ nơi sâu thẳm trong linh hồn.
Chư vị trưởng lão lại một lần nữa được chiêm ngưỡng dung nhan Tiên Đế, cảm nhận được Đế tức của Tổ Sư. Nét mặt bọn họ lộ ra vẻ sùng kính vô cùng, mà cũng trong lúc đó, các vị trưởng lão cũng tranh thủ so sánh dung mạo của Tô Ung Hoàng với Tổ Sư một phen.
Tô Ung Hoàng là một cô gái có dung nhan tuyệt sắc, nếu không phải lấy bức họa ra cẩn thận đối chiếu, thật sự hiếm ai có thể nghĩ nàng có liên quan gì đến Minh Nhân Tiên Đế.
Lý Thất Dạ là người gặp gỡ Minh Nhân Tiên Đế nhiều nhất, hắn tận mắt nhìn quá trình Tiên Đế phát triển. Cho nên, lần đầu tiên khi hắn nhìn thấy Tô Ung Hoàng, Lý Thất Dạ cũng giật mình ngạc nhiên, ngay lúc đó hắn đã biết lai lịch xuất thân của Tô Ung Hoàng rồi.
Sau khi cẩn thận đối chiếu, chư vị trưởng lão đều hoảng sợ, cảm thấy khó tưởng tượng nổi, đặc biệt là cặp mày kiếm của Tô Ung Hoàng, so với Minh Nhân Tiên Đế, có thể nói là từ một khuôn đúc ra.
Đây cũng chính là điểm mà Lý Thất Dạ ấn tượng sâu nhất, Tô Ung Hoàng có cặp mắt giống Tô Nữ, nhưng mà thần vận của đôi lông mày của nàng lại thừa hưởng từ Minh Nhân Tiên Đế!
Lý Thất Dạ lúc này chậm rãi cất tiếng.
Tô Ung Hoàng liếc mắt nhìn Lý Thất Dạ. Thực ra, nàng tuyệt đối không hề tin cái gọi là Tổ Sư báo mộng, nhưng mà ngoại trừ nói như vậy ra, còn cách nào có thể giải thích sự hiểu biết cặn kẽ, thâm sâu của Lý Thất Dạ về Minh Nhân Tiên Đế và chuyện tình của Thiên Nhai Tô Gia đây?
Nhìn bức họa của tổ tiên mình, Tô Ung Hoàng cũng khó kiềm chế nổi cảm xúc, trong nội tâm có chút kích động. Tô gia bọn họ cũng có bức họa của Minh Nhân Tiên Đế, nhưng mà nó không phải được chính tay Minh Nhân Tiên Đế vẽ ra. Tuy rằng nó được vẽ rất giống, nhưng không hề có loại Đế tức này, đây là Đế tức chỉ có Tiên Đế tự tay vẽ ra mới có được.
Cuối cùng, Tô Ung Hoàng đâm rách ngón tay, một giọt máu tươi nhỏ xuống trên bức họa, trong nháy mắt, giọt máu này bị bức họa hút sạch.
Ngay tại thời điểm này, Đế uẩn tiên uy đáng sợ bộc phát ra, chỉ trong nháy mắt, một bóng người bước ra từ trong bức họa. Bóng người này vừa ra, quân lâm cửu thiên thập địa, quét sạch Thần Ma!
Một bóng hình vô địch bước ra, chỉ trong chớp mắt, Đế uy đáng sợ bao trùm cả thiên địa! Dưới thần uy vô địch như thế này, nhật nguyệt vô quang, thiên địa thất sắc!
Đồng thời trong giây lát này, vô số đại nhân vật của Đại Trung Vực đều cảm nhận được một luồng Đế uy vô địch. Luồng Đế uy chỉ xuất hiện trong chớp mắt liền biết mất này thoáng cái đã kinh động đến vô số người.
Có vô số nhân vật cổ lão lập tức mở bừng hai mắt, nhưng mà luồng Đế uy này biến mất quá nhanh, khiến cho không ai có thể truy tìm được.
Còn ở Tẩy Nhan Cổ Phái, Đế uy quét qua, hết thảy đệ tử đều hoảng sợ, thoáng chốc tất cả đệ tử Tẩy Nhan Cổ Phái đều thần phục dưới Đế uy.
Trong tổ điện, bọn người Cổ Thiết Thủ cũng nằm sấp xuống đất, dưới Đế uy, bọn họ tuyệt đối không dám khinh nhờn.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------