Nguồn:
read.st
Tiêu Tiêu cười to, cũng không ra vẻ một chút nào, là xuất phát từ nội tâm của nàng.
Cũng hết cách a, cái nghề Linh đan sư này, thường thường sẽ có không ít người gây ra các loại chuyện cười. Chuyện này đối với Linh đan sư mà nói, cũng không cảm thấy bao nhiêu kinh ngạc.
Nhưng lời mà Giang Thần mới vừa nói, dù cho là người thường cũng đã cảm thấy buồn cười chứ đừng nói tới Tiêu Tiêu.
Sau khi Tiêu Tiêu cười xong, lại hỏi hắn:
Đại sư, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi a?
Có lúc, tầm mắt quyết định thành tựu cao thấp của một người.
Giang Thần đàng hoàng trịnh trọng nói.
Nụ cười trên mặt của Tiêu Tiêu dần dần thu lại, cũng không phải là nàng nghe lọt tai lời nói này của Giang Thần, mà là bị nói cho có chút tức giận.
Tiêu Tiêu quát lạnh.
Vào lúc này, người cảm thấy khó xử nhất chính là quản sự thương hội.
Nếu như Giang Thần là một tên lừa đảo, hắn làm phiền Dược trưởng lão tự mình đến đây một chuyến, như vậy cũng đủ làm cho hắn bị nghiêm phạt rồi.
Nhưng mà, biểu hiện hờ hững tự nhiên của Giang Thần lại khiến cho hắn không quyết định được.
Hơn nữa vừa nãy nghe Tiêu Tiêu nói, nàng chỉ hoài nghi hiệu quả của linh đan cũng đã nói rõ đây là linh đan thật.
Quản sự đi tới bên người nữ tử Văn Mộng kia, ngữ khí rất vô tình nói ra một câu.
Văn Mộng rất bất an, nghĩ lại. Sở dĩ nàng xuất hiện sai sót như vậy là nhìn thấy nạp giới trên tay Giang Thần, bởi vì quá mức kích động cho nên mới như vậy.
Văn Mộng nghĩ thầm.
Quản sự nói rất nhỏ, chỉ có điều Giang Thần có thần thức, cho nên vì lẽ đó hắn đã nghe được, nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của Văn Mộng, hắn nói:
Quản sự và Văn Mộng sững sờ, nhìn nhau, không nói gì.
Tiêu Tiêu rất không vui nói.
Giang Thần cũng không giải thích thêm, tư duy của nữ nhân này hạn chế bởi nhận thức của nàng. Không chịu tiếp thu cái mới, bằng vào lời hắn nói sẽ không thay đổi được nhận thức của nàng.
Lúc này, từ ngoài cửa vang lên tiếng bước chân không nhanh không chậm.
Quản sự mở cửa ra, lập tức cung kính kêu lên:
Vị Dược trưởng lão Thiên Đạo môn này râu tóc bạc trắng, trên người mặc áo bào trắng không nhiễm lấy một hạt bụi, sắc mặt hồng hào, hai mắt cũng không vẩn đục như những lão nhân khác.
Tiêu Tiêu ngọt ngào kêu lên một tiếng.
Dược trưởng lão mở miệng nói, thanh âm sang sảng.
Tiêu Tiêu nói xong liếc mắt nhìn Giang Thần, ngữ khí lại trở nên kỳ quái, nói:
Nàng không nói quá nhiều, chỉ nói linh đan là do Giang Thần luyện chế.
Dược trưởng lão vừa nhìn thấy tuổi tác của Giang Thần thì đã hiểu rõ đồ đệ của mình có ý gì.
Chỉ có điều, Dược trưởng lão nở nụ cười với Giang Thần, trong mắt toát ra vẻ khen ngợi.
Tiêu Tiêu dậm chân, rất không vui nói:
Nghe vậy, Dược trưởng lão rất là bất ngờ, ánh mắt nhìn về phía Giang Thần có thêm mấy phần kỳ dị.
Bạn đang đọc t.ruyện ...tại iREAD.vnDược trưởng lão hỏi.
Tiêu Tiêu rất khinh thường nói.
Quả thực, ở trong mắt của Dược trưởng lão, hắn cũng cảm thấy không có khả năng lắm, chỉ có điều hắn còn thận trọng hơn nàng rất nhiều. Hắn không chút biến sắc đi tới trước bàn, nhìn Hoàn linh đan đã bị mở ra.
Dược trưởng lão nói.
Tiêu Tiêu nói.
Dược trưởng lão không để ý tới nàng, chỉ lặng lẽ nhìn về phía Giang Thần.
Giang Thần đứng dậy, vị lão giả trước mắt này mới xứng nhận được xưng hô Linh đan đại sư.
Giang Thần nói.
Dược trưởng lão lại nói.
Giang Thần suy nghĩ một chút, nói ra mấy vị dược liệu chủ yếu.
Không nghĩ tới Dược trưởng lão còn chưa nói gì thì Tiêu Tiêu như nắm được nhược điểm gì đó, nàng không thể chờ đợi được nữa mà nhảy ra, rất đắc ý nói:
Nghe thấy Tiêu Tiêu nói như vậy, quản sự và Vân Mộng hoàn toàn biến sắc.
Mạnh Hạo cũng rất lo lắng nhìn về phía Giang Thần.
Giang Thần không có đáp lại, trái lại còn hỏi Dược trưởng lão một câu.
Dược trưởng lão cau mày, trầm ngâm một lúc, nói:
Giang Thần nở nụ cười, đây chính là sự khác nhau giữa chuyên nghiệp và nghiệp vụ.
Tiêu Tiêu rất lúng túng, cũng rất không cam tâm.
Cho dù là giải thích với đồ đệ, thế nhưng ánh mắt của Dược trưởng lão lại nhìn chằm chằm vào Giang Thần.
Tiêu Tiêu không thể nào tiếp thu được sự thực này. Ở trong Thiên Đạo môn, nàng mới là thiên tài linh đan ưu tú nhất, đây cũng chính là sự kiêu ngạo của nàng.
Lúc này, sắc mặt của Dược trưởng lão đã rất là nghiêm túc, hắn nắm một viên Hoàn linh đan lên, để vào trong ống tay áo.
Một con cáo trắng thò đầu ra, lập tức nuốt Hoàn linh đan vào trong bụng.
Lần này đến phiên Giang Thần giật mình.
Dược linh, chính là linh thú giúp Linh đan sư thử đan, loại linh thú này đều có một đặc điểm, đó chính là bách độc bất xâm, nhất định phải lấy linh vật để nuôi dưỡng.
Linh đan sư có thể căn cứ vào dược linh mà phân biệt linh đan, nếu không, tự bản thân mình dùng thì sớm muộn gì Linh đan sư cũng sẽ giết chết mình.
Nhìn thấy sư phụ điều động dược linh, Tiêu Tiêu lập tức sốt sắng lên đến.
Hai mắt Dược trưởng lão khép hờ, tay đặt ở trên đầu của con cáo trắng.
Sau khi ăn Hoàn linh đan, con cáo trắng phát ra tiếng kêu thỏa mãn, liều mạng muốn nhảy lên trên bàn ăn nhiều linh đan hơn nữa.
Dược trưởng lão mở hai mắt ra, bên trong tràn ngập vẻ chấn động, sắc mặt đặc biệt kích động.
Tiêu Tiêu biến sắc, thân thể không tự chủ được lui về phía sau.
Văn Mộng bỗng nhiên ngẩng đầu, kinh hỉ đột nhiên xuất hiện làm cho trái tim của nàng lập tức nhảy dựng lên.
Tim của quản sự cũng nhẹ nhàng hạ xuống.
Từ đầu đến cuối, Giang Thần vẫn trấn định ngồi ở chỗ đó như cũ, nụ cười vẫn ở khóe miệng. Đối với kết quả này hắn cũng không cảm thấy quá kinh ngạc.
Bên tai của Tiêu Tiêu vang vọng câu nói vừa rồi của Giang Thần, nàng chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, chân như đang đạp lên trên bông vậy.
------oOo------