Nguồn:
read.st
Cao Thần Dật phẫn nộ xông tới, hai lòng bàn tay mạnh mẽ đập vào trên mặt của Mạnh Hạo, lạnh lùng nói:
Nếu lại kêu ta sẽ cắt đầu lưỡi của các ngươi xuống.
Yên tâm, bọn họ mới vừa tiến vào thần thức của ta, còn rất xa, không nghe được tiếng nói của hắn đâu. Mà coi như phát hiện ra chỗ không ổn thì phi kiếm của ta cũng có thể giết chết được.
Ngữ khí của Thụ trưởng lão rất bình thản, nhưng biểu lộ ra vẻ tự tin vô cùng.
Lúc này Cao Thần Dật mới yên lòng lại, lại nói:
Trưởng lão, không nên trực tiếp giết chết hắn, ta muốn dằn vặt hắn! Mặt khác, thần thức của hắn cũng rất lợi hại, có thể phát hiện ra chúng ta hay không?
Ta dùng thần thức ngăn cách nơi này, ở trong thần thức của hắn, nơi này sẽ là một mảnh điểm mù.
Thụ trưởng lão nói.
Lại nói tới Giang Thần, bước chân vội vàng của hắn bỗng nhiên dừng lại.
Sa Lan không hiểu nói.
Thụ trưởng lão ngăn cách Hộ Quốc điện, phòng ngừa bản thân bị phát hiện ra, tuy nhiên hắn đã truyền đạt ra tín hiệu nguy hiểm.
Đương nhiên, đây cũng là bởi vì Thụ trưởng lão và Cao Thần Dật không biết Giang Thần đã biết bọn họ ở đó.
Vẻ mặt Giang Thần nghiêm túc, mang theo mọi người tiếp tục đi về phía trước.
Rất nhanh, bọn họ đã đi tới một gian nhà đá, Sa Lan đột nhiên thấy cái gì đó mà gào khóc, tan nát cõi lòng kêu to một tiếng.
Thi thể của Sa Ưng ở cách đó không xa, đầu lăn xuống ở một bên.
Nghĩ tới đây đã từng là một vị hoàng tử, Giang Thần thổn thức không thôi.
Hắn vỗ vỗ phía sau lưng của Sa Lan, không hề nói gì.
Sa Lan hít sâu một hơi, đôi mắt đỏ chót, xông về phía trước.
Đây là chuyện mà Giang Thần không nghĩ tới, sự phẫn nộ khiến cho người ta mất đi lý trí.
Cuối cùng, đám người bọn họ hầu như là vọt vào Hộ Quốc điện.
Đập vào mi mắt chính là tượng đá của Đại tướng quân kia cùng với Cao Thần Dật và Thụ trưởng lão.
Sa Lan gầm hét lên.
Nhưng Cao Thần Dật không để ý tới nàng mà nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha, đắc ý nói:
Giang Thần à Giang Thần, không nghĩ tới đúng không? Ngươi lại rơi vào trên tay ta.
Ngươi thấy trên mặt ta có cảm giác ngoài ý muốn không?
Giang Thần hỏi.
Cao Thần Dật nhíu nhíu mày, không muốn tin tưởng loại chuyện hoang đường này.
Đột nhiên, hắn nhìn về phía Mạnh Hạo và Văn Tâm, bỗng nhiên tỉnh ngộ ra.
Cao Thần Dật nói.
Mạnh Hạo và Văn Tâm không nghĩ tới Giang Thần tới để cứu người, cho nên rất là bất ngờ.
Thụ trưởng lão từ đầu đến cuối không nói gì, ánh mắt lãnh đạm không đặt Giang Thần và một đám Tụ nguyên cảnh này vào ở trong mắt.
Sở Lạc bỗng nhiên mang theo đệ tử Phù Không đảo chạy về phía Cao Thần Dật, vội nói:
Biến cố này khiến cho người ta ngoài ý muốn, sắc mặt của Sa Lan tái nhợt, đám người Phương Bình nhìn nhau, bắt đầu chuẩn bị chạy trốn.
Kế hoạch đã bại lộ, đã không có hi vọng giết chết Thụ trưởng lão nữa.
Vẻ mặt của Giang Thần không hề có cảm xúc, trừng mắt nhìn Sở Lạc không tha.
Cao Thần Dật rất hứng thú, có Thần du cảnh bảo vệ, hắn không có chút nóng ruột nào cả.
Sở Lạc nói.
Nghe nói có lối ra, Cao Thần Dật và Thụ trưởng lão sáng mắt lên.
Thụ trưởng lão không có động tác gì, một thanh phi kiếm điểm về phía Giang Thần, giống như một đạo lưu tinh, khi chỉ còn cách yết hầu hắn một tia khoảng cách thì mới dừng lại.
Thụ trưởng lão nói.
Vẻ mặt của Giang Thần rất dữ tợn, rất không cam tâm.
Cao Thần Dật cầm kiếm gác ở trên cổ của Mạnh Hạo.
Dưới tình huống bất đắc dĩ, Giang Thần ném quyển sách trong lòng kia qua phía đối phương.
Thụ trưởng lão tiếp nhận sách, sau khi xác định văn tự trên sách là văn tự mà hắn không biết, lúc này hắn mới thu hồi phi kiếm.
Trên sách có một lượng lớn tranh minh hoạ, miêu tả về hoàng lăng này, Thụ trưởng lão thông qua những địa đồ này mà phát hiện ra có nhiều chỗ rất phù hợp với những nơi mà hắn từng đi qua khi tới.
Sau đó, hắn lần nữa nhìn về phía Giang Thần, nói:
Bạn đ.ang.. đọc truyện t.ại iREAD.vn- Ngươi có thể xem hiểu văn tự trên mặt sao?
Cao Thần Dật nghĩ đến cái gì đó, ánh mắt nhìn về phía Sở Lạc, hỏi:
Ngươi nói hắn định đối phó với Thụ trưởng lão, là tính thế nào?
Cái kia!
Sở Lạc vội vàng chỉ vào tượng đá, nói:
Trước khi đến hắn đã biết nơi này có tượng đá, nói là Đại tướng quân cái gì đó. Lá chắn và trường mâu trong tay là thần binh lợi khí, tấm khiên có thể ngăn cản phi kiếm, trường mâu có thể giết chết Thụ trưởng lão.
Sở Lạc! Tốt xấu gì ngươi cũng là đệ tử của thập đại tông môn! Sao lại vô sỉ như thế chứ?
Sa Lan phẫn nộ lên án, bởi vì Sở Lạc cho nên nàng không có cơ hội báo thù.
Nàng lại nói với Giang Thần:
Giang Thần không nói gì, không biết có phải là đang hối hận hay không.
Sở Lạc nói.
Giang Thần nói.
Đương nhiên Sở Lạc biết mình đuối lý, cho nên nàng không muốn tranh luận.
Thụ trưởng lão vẫn lật xem sách trong tay, đột nhiên ở trên nơi nào đó phát hiện ra thứ mà tranh minh hoạ chính là tượng đá Đại tướng quân ở bên cạnh hắn này.
Thụ trưởng lão triệu hồi phi kiếm, đánh về phía tấm khiên kia.
Nhưng mà, phi kiếm không có để lại bất cứ dấu vết gì trên mặt đá mà đã bị đẩy lùi.
Giang Thần nói.
Thụ trưởng lão nói.
Nói xong, Giang Thần đi tới chỗ tượng đá.
Phi kiếm chạy nhanh đến, dừng ở dưới chân của hắn.
Thụ trưởng lão cười to nói:
Con ngươi của Giang Thần nhanh chóng ảm đạm, hy vọng cuối cùng đã biến mất.
Sở Lạc nóng lòng lập công, để Cao Thần Dật mang mình ra ngoài, cho nên nàng nói tất cả những chuyện mình biết ra.
Cao Thần Dật rất thẳng thắn, kiếm cắt da dẻ yết hầu của Mạnh Hạo, nói:
Thần chú là cái gì! Nói mau!
Nói nhỏ một chút, không được phép hô to!
Thụ trưởng lão cũng nói.
Hắn cho rằng chỉ đọc thần chú là có thể được bảo vật nhận chủ, cho nên hắn không muốn bị Giang Thần đầu cơ trục lợi.
Văn Tâm nói.
Cao Thần Dật vừa nói, một bên cầm lưỡi kiếm cắt vỡ y phục của nàng.
Giang Thần hét lớn một tiếng, không cam lòng nói ra thần chú, tương tự là ngôn ngữ của thời đại anh hùng.
Thụ trưởng lão để hắn lặp lại một lần, sau đó mới nhớ kỹ được.
Tiếp đó, Thụ trưởng lão đi tới trước mặt tượng đá, lặp lại thần chú.
Thần chú vừa rơi xuống, tượng đá thường thường không có gì lạ phát ra ánh sáng, đá mặt ngoài nhanh chóng biến mất, khôi phục lại sắc điệu vốn có, bốn móng ngựa có ánh lửa thiêu đốt.
Cuối cùng, chiến mã hí dài một tiếng, Đại tướng quân sống lại, trường mâu trong tay bùng nổ ra lực lượng hùng hồn.
Đại tướng quân nói ra một câu, trường mâu đâm tới chỗ Thụ trưởng lão.
Đồng thời, vừa nãy Giang Thần ra vẻ không cam lòng, lo lắng. Tất cả biểu hiện trên mặt biến mất, khóe miệng hiện ra nụ cười lạnh như băng.
Trường mâu, tấm khiên căn bản không phải là bảo vật gì cả. Mà nó là cùng một thể với tượng đá, tượng đá này là đại sát khí dùng để trấn thủ hoàng lăng.
Thần chú của Giang Thần là thức tỉnh nó để nó giết địch.
Tất cả tất cả, bao gồm cả Sở Lạc phản bội, Giang Thần cũng đã tính toán đến.
------oOo------