Nguồn:
read.st
Long Tuấn và Đinh Nghị cẩn thận tiến vào Tương Dương Thành, trong lòng thầm thở phào một hơi.
Đi đến ngã tư đường, Long Tuấn quay sang vị công tử vừa rồi, chắp tay nói:
Vị công tử kia khiêm tốn cười nói:
Chỉ là tiện tay mà thôi, không cần phải khách khí...
Này, ngươi làm gì mà cứ nhìn chằm chằm vào ta như vậy!?
Tiểu cô nương bên cạnh bực mình nói.
Long Tuấn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tên tiểu tử Đinh Nghị này đang đứng ngẩn ra.
Nghe được tiểu cô nương hỏi, Đinh Nghị mới ngơ ngác thốt lên:
“......” Nhất thời mọi người đều á khẩu không biết nói gì, bọn họ quả thật chưa từng thấy qua người nào lại bộc trực như vậy. Tất cả đều ngẩn người nhìn về phía Đinh Nghị, tiểu cô nương thì cả khuôn mặt đều đỏ bừng lên, hận không thể tìm được chỗ nào để chui vào.
Còn Đinh Nghị thì lại chẳng hề có một chút tự giác nào, vẫn giương mắt nhìn chằm chằm vào đối phương.
Long Tuấn xấu hổ đến toát mồ hôi, trong lòng âm thầm bội phục: “Lợi hại thật! Xem ra trước đây ta quả thật đã xem thường tên hảo huynh đệ này rồi!”
“Khục, khục...” Vị công tử kia ho khan hai tiếng, chắp tay nói:
Nói xong liền nắm lấy tay tiểu cô nương xoay người rời đi.
Long Tuấn giật mình, vội vàng lên tiếng dò hỏi:
Vị công tử kia liền quay đầu lại, mỉm cười nói:
Nói đoạn liền nhìn tiểu cô nương bên cạnh:
Nhìn hai người đã đi xa, Long Tuấn cao giọng gọi với theo:
(1) Non xanh không đổi, nước biếc chảy dài.
...
Cuối cùng, Long Tuấn đá một cước vào mông Đinh Nghị, cười mắng:
Mẹ! Người ta đã đi mất rồi, ngươi vẫn còn nhìn sao! Tương tư rồi à?
Chu Phượng... Chu Phượng... cái tên đẹp quá...
Đinh Nghị vẫn không hề chú ý gì đến Long Tuấn, chỉ để tâm ghi nhớ tên gọi của tiểu cô nương, quả thật là so với khi học “Dưỡng Tâm Quyết” còn muốn chăm chú hơn.
“Ai...” Long Tuấn bất lực lắc đầu, đành phải lên tiếng:
“Sư phụ...” Đinh Nghị đột nhiên tỉnh táo lại, vội vã lên tiếng:
Long Tuấn cười đùa:
Đinh Nghị vội vàng biện bác:
Nói đoạn liền xoay người chạy đi.
......
————————————
Bên trong một gian khách điếm cũ kỹ, Chu Phượng quay về Chu Tam tức giận nói:
Chu Tam cười đùa:
Chu Phượng đưa tay che lấy hai gò má đã đỏ bừng, lên tiếng phản bác:
Chu Tam sắc mặt nghiêm túc nói:
“Diễn kịch!” Chu Phượng hiếu kỳ lên tiếng hỏi:
Bọn họ diễn kịch gì?
Cái này... cái này ta làm sao biết chứ!
Chu Tam lại nói:
Nhìn bọn họ trong mắt thần quang sung mãn, hai tay thô ráp vững chắc, xem ra cũng là người có thân thủ bất phàm!
Ồ! Vậy bọn họ có thể đánh thắng được huynh không?
Chu Phượng ngây thơ hỏi.
Chu Tam tùy tiện trả lời.
......
————————————
Phía sau một con hẻm âm u vắng bóng người, Đinh Nghị trái ngó phải nhìn lên tiếng hỏi.
Long Tuấn lên tiếng khẳng định.
Nhìn thấy Đinh Nghị có vẻ như mất hồn, Long Tuấn lại nói:
Đinh Nghị thật thà nói:
Ta rất thích nàng, nhưng mà... nhưng mà chúng ta thủy chung vẫn không phải là người của một thế giới. Nhìn trang phục của nàng, nhất định là người của danh môn thế gia, chúng ta không thể nào ở cùng với nhau...
Nam nhi đứng giữa trời đất, không có gì là không thể. Chỉ cần ngươi có can đảm, chỉ cần ngươi cho rằng điều đó là đúng thì hãy theo đó mà làm...
Nhạc Phàm từ góc tối bước ra.
Long Tuấn và Đinh Nghị đồng thanh hô lên.
Nhạc Phàm gật đầu:
Tất cả những chuyện vừa rồi ta đều đã biết...
Sư phụ... con...
Đinh Nghị ngập ngừng ấp úng cả nửa ngày vẫn không nói ra được một câu.
Nhạc Phàm nhìn Đinh Nghị, nghiêm túc nói:
“Không có điều gì có thể khiến cho các ngươi cảm thấy tự ti!” Long Tuấn và Đinh Nghị khẽ run lên, những con sóng nổi lên trong lòng không thể dùng ngôn ngữ để hình dung được.
Hai người bọn họ từ nhỏ đã là cô nhi, không có sự yêu thương của người thân, phải chịu biết bao đắng cay khổ nhục. Mặc dù tính cách kiên cường bất khuất, nhưng mầm mống tự ti đã in sâu trong lòng bọn họ. Những lời nói của Nhạc Phàm đã chạm đến nơi sâu thẳm trong tâm hồn bọn họ, đây không chỉ đơn giản là cổ vũ hay ủng hộ, mà nó còn là một loại tin tưởng và yêu thương vô hình. Sau này cho dù gặp phải bất cứ chuyện gì, bọn họ cũng có thể kiên cường đứng lên.
Long Tuấn và Đinh Nghị đều quay về Nhạc Phàm khom người bái lạy.
Nhạc Phàm lạnh nhạt nói:
Có đôi khi, cảm tạ không cần phải nói ra, chỉ cần thật sự hiểu là được rồi!
Vâng! Sư phụ.
Nhạc Phàm gật đầu:
Đi thôi, chúng ta trước hết hãy đến khách điếm ăn chút gì đã!
Đợi đã!
Nhạc Phàm vừa muốn đi, Long Tuấn vội vàng gọi lại.
Mặc dù là hỏi, nhưng biểu tình của Long Tuấn lại nói lên hắn rất khẳng định.
Quả nhiên, Nhạc Phàm gật đầu nói:
Long Tuấn cười hắc hắc:
Nhạc Phàm nghi hoặc:
Long Tuấn và Đinh Nghị nhìn nhau, đồng thanh nói:
Là sĩ diện! Ha ha...
Nghĩa là sao?
Nhạc Phàm vẫn chưa hiểu lắ,.
Long Tuấn kéo kéo bộ y phục rách rưới của mình:
Sư phụ, hiện tại y phục trên người chúng ta đều rách tả tơi, hơn nữa còn bốc mùi hôi thối, cứ để như thế này mà đi dùng cơm thì thật là mất mặt. Có lẽ ngay đến những kẻ tiểu nhân chỉ biết có tiền cũng từ chối tiếp đãi chúng ta!
Đúng vậy!
Đinh Nghị tiếp lời:
“Ách!” Nhạc Phàm nhìn lại chính mình, y phục trên người hắn đã rách nát không còn một mảnh nào hoàn chỉnh, trong lòng cười khổ: “Quả thật là so với khất cái còn thảm hơn, có lẽ trước tiên nên đổi một bộ y phục mới rồi hãy lên đường!”
“Khục khục...” Nhạc Phàm ho khan một tiếng:
“Ha ha...” Nhìn thấy bộ dạng lúng túng của Nhạc Phàm, Long Tuấn và Đinh Nghị không nhịn được ôm bụng cười lớn.
......
Giờ dậu (mặt trời dần dần ngả về phía tây). (2)
(2) Khoảng thời gian từ 5 đến 7 giờ chiều.
Bên trong thành Tương Dương, tại một cửa tiệm cũ kỹ chuyên buôn bán trang phục, trung niên lão bản đang ngủ gật trên quầy, trong giấc ngủ vẫn còn cười khúc khích. Bình thường vào giờ này sẽ không có ai đến mua đồ.
Nhưng vào lúc này, “đông, đông, đông...” Thanh âm gõ cửa vang lên.
Tiếng gõ cửa đột ngột đã khiến cho lão bản đang đắm chìm trong mộng đẹp giật mình tỉnh dậy, uể oải lên tiếng:
Hắn dụi dụi mắt, chỉ thấy trước mặt là ba tên khất cái y phục rách tả tơi, hơn nữa trên người còn tỏa ra mùi hôi thối.
Có điều lão bản cũng không quá để ý đến điều này, bởi vì ánh mắt của hắn đang nhìn chằm chằm vào những miếng vàng lá đang đung đưa trong tay một tên tiểu khất cái. Vàng lá thật là chói mắt, vàng lá mỹ lệ biết bao! Lão bản trong lòng không ngừng ca tụng.
Long Tuấn đem một miếng vàng lá đặt lên bàn, dẫn theo Nhạc Phàm và Đinh Nghị đi vào bên trong.
“Vâng vâng vâng...” Lão bản tỉnh táo lại, lập tức cầm lấy miếng vàng lá, cẩn thận quan sát, lại đưa lên miệng cắn vài cái, cuối cùng hớn hở cất vào trong người.
Lão bản gọi lớn, đồng thời cũng tự mình đi chuẩn bị.
......
------oOo------