Nguồn:
read.st
V ạn Nhã Nhi trong lòng đã có quyết định, cả người trở nên phấn chấn, không còn ánh mắt mơ hồ, ra dấu nói: “Có thể nói cho muội… tin tức của huynh ấy được không?”
Phó Suất thở dài một hơi nói:
Theo tin tức mà chúng ta nghe được, sau khi ca ca của muội rời khỏi Ninh Huyền thành hơn mười ngày, đã từng xuất hiện tại Tương Dương thành, nhưng ngày thứ hai liền rời đi… Sau đó lại có tin tức truyền ra, Độc Nương tử muốn giết Lý Nhạc Phàm, kết quả bị phế một tay bỏ chạy… Hà hà! loại nhân vật khó giải quyết như Độc Nương tử mà cũng thua trong tay ca ca muội, xem ra bản lãnh của huynh ấy thật không nhỏ. Người như vậy sao có thể dễ dàng xảy ra chuyện được!
Vạn Nhã Nhi trong lòng an tâm hơn một chút, ra dấu nói: “Vậy ca ca của muội hiện giờ đang ở đâu?”
Nhan Nguyệt Thi khẳng định:
Phó Suất cũng gật đầu nói:
“Bảo tàng? Người của Thanh Vân thành đến Hàng Châu có lẽ cũng là vì bảo tàng. Chỉ là không biết ca ca đến Hàng Châu để làm gì?” Vạn Nhã Nhi trong lòng suy nghĩ, đưa tay ra dấu nói: “Đa tạ! Muội cũng sẽ đến đó.” Tiếp đó, nàng liền cúi người thật thấp.
Nhan Nguyệt Thi vội vàng đỡ lấy Vạn Nhã Nhi:
Vạn Nhã Nhi sờ sờ chiếc vòng trên cổ tay trái, kiên định gật đầu.
Nhan Nguyệt Thi khẽ nhíu mày, trong lòng suy nghĩ: “Xem ra không giữ được muội muội rồi. Nhưng giang hồ hiểm ác, muội ấy một mình lên đường, bảo ta làm sao có thể yên tâm được. Ai! Thôi thì…”
Nhan Nguyệt Thi trầm ngâm trong chốc lát, sau đó ôm lấy cánh tay Vạn Nhã Nhi, tươi cười nói:
Nói đoạn, nàng liền lẳng lặng nhìn Phó Suất.
“Ai... Nữ nhân đúng là phiền phức!” Phó Suất nhìn thấy cảnh này, bất đắc dĩ cười cười nói:
“Hì hì!” Nhan Nguyệt Thi tươi cười nói:
Nói đoạn liền đi vào bên trong “Trúc Hiên”.
Vạn Nhã Nhi ngẩn người nhìn theo bóng lưng Nhan Nguyệt Thi, lại liếc nhìn Phó Suất, trong mắt có chút đỏ lên.
Phó Suất đứng chắp tay, cười đùa nói:
“Đa tạ Phó đại ca, Nguyệt Thi tỷ…” Vạn Nhã Nhi đương nhiên hiểu được dụng ý của bọn họ, trong lòng thầm cảm kích không thôi.
oOo
Kinh đô hoàng thành.
Vị thái giám đứng giữa đại điện hô to một tiếng, chúng đại thần đồng thời thối lui.
Trên long ỷ, Sùng Trinh xoa nhẹ trán một chút, sau đó quay sang lão thái giám bên cạnh nói:
Ngươi hãy đi mời thái phó đến Ngọc thư phòng cho trẫm!
Vâng thưa hoàng thượng!
Lão thái giám đang muốn thối lui, nhưng lại bị gọi lại.
Sùng Trinh đột nhiên hỏi:
Thái giám cung kính nói:
“Xem ra thời gian cũng không sai biệt lắm…” Sùng Trinh trong lòng suy nghĩ, khoát tay nói:
Ừm! Ngươi đi trước đi!
Vâng thưa hoàng thượng!
Lão thái giám liền khom người thối lui.
“Hiện tại quốc loạn liên miên, nguy cơ đầy dẫy, chẳng lẽ Đại Minh vương triều thật sự không thể phục hưng trong tay ta sao? Ai…” Sùng Trinh nhìn đại điện trống trải, trong lòng không khỏi cảm khái một phen.
……
Bên trong Ngọc thư phòng, có hai người đang cung kính đứng trước bàn sách. Trong đó, một người toàn thân được y phục màu đen che kín, khiến cho người khác không thể nhìn thấy khuôn mặt của hắn, có vẻ vô cùng thần bí. Người còn lại chính là thái phó Hằng Sơn.
Sùng Trinh ngồi trên long ỷ, thưởng thức hương trà, thản nhiên nói:
Hằng Sơn nói:
Sùng Trinh gật đầu nói:
Hằng Sơn thấy thế liền mỉm cười nói:
Có đôi khi nguy cơ cũng là cơ hội để xoay chuyển. Lão thần thấy hoàng thượng trong lòng đã có dự tính, sợ rằng sớm đã an bài cả rồi.
Ồ? Thái phó nói nghe một chút xem sao!
Sùng Trinh vừa nghe, nhất thời cảm thấy hăng hái.
Hằng Sơn vuốt vuốt chòm râu bạc trắng, chậm rãi nói:
Từ bề ngoài mà nhìn, hiện tại thế cục thiên hạ loạn trong giặc ngoài. Nếu như là mấy năm trước, lão thần hoàn toàn vô pháp khống chế. Nhưng hiện tại đã không còn như vậy. Trải qua hai năm chúng ta dày công xếp đặt, sự quấy nhiễu của ngoại tộc cơ bản đã ổn định, chiến tranh tại Biên Hoang cũng đã tạm thời bị kiềm chế. Về phần phản tặc trong nước, cũng chỉ là một đám ô hợp, tạm thời không thể uy hiếp đến nền móng của giang sơn Đại Minh ta. Có thể nói cả cục diện đã nằm trong lòng bàn tay của chúng ta.
Hiện nay các đại thế lực đều ở vào thế cân bằng. Nếu cứ tiếp tục như vậy, quốc lực sẽ càng ngày càng yếu, đến lúc đó cục diện sẽ không thể vãn hồi. Chắc hẳn hoàng thượng đang lo lắng điều này.
Nhưng sự xuất hiện của “Hán vương bảo tàng” vừa may đã phá vỡ cục diện cân bằng. Hoàng thượng chỉ cần nắm chắc thời cơ, cẩn thận bố trí, đến lúc đó nhất định có thể khống chế đại cục. Tranh đoạt thiên hạ không phải chỉ dựa vào thế lực, thời cơ càng quan trọng hơn. Loạn lạc chấm dứt, thiên hạ quy phục, đó chính là vương đạo.
“Ha ha…” Sùng Trinh cười lớn:
Một lúc sau, Sùng Trinh lại có chút ưu tư, nhíu mày nói:
Hằng Sơn mỉm cười nói:
“Nhất thống giang sơn, làm cho thiên hạ thái bình!” Câu nói sau cùng của Hằng Sơn vang vọng hùng hồn, Sùng Trinh nghe được trong lòng cũng cảm thấy kích động.
Sùng Trinh bước xuống long ỷ, chắp tay nói:
Trẫm mười tám tuổi đăng cơ, tại vị hơn mười năm nay, dốc lòng vì nước. Nhưng nhìn Đại Minh vương triều ngày một suy bại, nỗi đau trong lòng có ai hiểu được?
Người trong thiên hạ đều mắng trẫm là một hôn quân hoang dâm vô đạo, nghe lời sàm tấu giết lầm trung thần. Nhưng bọn họ lại không biết, quốc gia suy bại không chỉ có một ngày. Dựa vào sức lực của một mình trẫm, làm sao có thể chống đỡ thế cục cả thiên hạ, làm sao có thể ngăn được cơn sóng dữ. Trẫm cũng là có lòng mà không có sức.
Ngô hoàng thánh minh…
Hằng Sơn khom người nói:
-----*-----
------oOo------