Nguồn:
read.st
-C ái gì!
Nghe Nhạc Phàm nói muốn một mình lên đường, không dẫn mình theo nữa, hai người Long Tuấn nhất thời giật mình, sắc mặt tái nhợt, trong lòng giống như trống rỗng bàng hoàng.
Đinh Nghị vội vàng nói:
Dứt lời liền quỳ xuống đất.
Nhạc Phàm đưa tay đỡ lấy Đinh Nghị:
Đinh Nghị ngẩn người, nhớ lại lúc trước mình đã đáp ứng với Nhạc Phàm sau này sẽ không quỳ bái, trong lòng cảm thấy ấm áp, nhưng nhiều hơn vẫn là tư vị cay đắng.
Nhạc Phàm thản nhiên nói:
Ta có chuyện của ta cần phải hoàn thành, các ngươi cũng có con đường phải đi của mình. Nếu như chúng ta còn có duyên phận, sau này nhất định sẽ có ngày gặp lại.
Nhưng…
Đinh Nghị còn muốn nói gì đó, Nhạc Phàm đã ngắt lời:
Con đường của mỗi người đều không giống nhau. Nếu như các ngươi đã bước đi bước đầu tiên thì phải kiên trì. Những điều cần dạy các ngươi ta đều đã dạy rồi, sau này…
Đủ rồi!
Long Tuấn vốn yên lặng đứng bên cạnh đột nhiên hét lên, kích động nói:
Long Tuấn và Đinh Nghị từ nhỏ đã chịu nhiều khổ cực. Mặc dù bọn họ đã kiên cường vượt qua, nhưng tính cách cực đoan đã làm cho bọn họ nảy sinh ra tâm lý căm hận thế tục. Loại người như vậy, tình cảm càng sâu thì hận càng lớn. Sự xuất hiện của Nhạc Phàm không nghi ngờ chính là một bước ngoặt trong cuộc đời hai người, làm cho bọn họ một lần nữa nhìn thấy ánh sáng của hy vọng. Trong lòng bọn họ đã sớm coi Nhạc Phàm là người thân duy nhất của mình. Hôm nay người thân duy nhất lại muốn “vứt bỏ” mình, sự thật tàn khốc này bọn họ làm sao có thể chịu được. Tình cảm đè nén trong lòng như núi lửa trong nháy mắt phun trào, nhấn chìm lý trí của hai người.
Sống chung với nhau lâu như vậy, Nhạc Phàm làm sao có thể không có chút lưu luyến. Chỉ là hắn biết bản thân còn có chuyện quan trọng phải làm, vạn phần hơn nữa con đường phía trước hung hiểm. Hắn nhất định phải cắt đứt phần cảm tình này, nếu không…
Nhạc Phàm lạnh lùng nói:
Long Tuấn ngẩn ra, vẻ mặt phức tạp nhìn Nhạc Phàm… Nhưng ngoại trừ ánh mắt kiên định và vẻ mặt lạnh lùng của Nhạc Phàm, hắn không còn phát hiện ra điều gì khác.
Long Tuấn hét lên một tiếng, xoay người chạy về phía sau.
Vẻ mặt Đinh Nghị cũng đầy thống khổ, nhưng vẫn khom người thi lễ với Nhạc Phàm, sau đó liền đuổi theo Long Tuấn.
Giọng nói của Nhạc Phàm từ xa xa truyền đến, vang vọng đi rất xa, sau đó biến mất vào trong rừng cây.
……
Trong ngôi miếu đổ nát, Chu Tam và Chu Phượng lúc này đang điều tức.
Đột nhiên trong lúc này, một tiếng “bồng” vang lên, cửa miếu bị đá văng xuống đất. Tiếp đó Long Tuấn và Đinh Nghị nổi giận đùng đùng bước vào, trên mặt dường như còn có vệt nước mắt chưa khô.
Chu Tam và Chu Phượng ngạc nhiên nhìn Long Tuấn và Đinh Nghị, không hiểu vì sao hai người vừa rồi vẫn còn vui vẻ, nhưng chỉ trong chốc lát đã trở nên như vậy. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?
Chu Tam vốn tính cẩn thận, lập tức phát hiện ra có điểm không đúng. Hai người Long Tuấn đều đã trở lại, tại sao sư phụ của bọn họ không đi cùng? Lập tức buột miệng hỏi:
Chu Phượng cũng tò mò hỏi:
Các ngươi làm sao vậy? Sao lại giận dữ đến như vậy? Ồ! Cặp mắt vẫn còn đỏ, có phải vừa mới khóc không?
Các ngươi câm miệng lại đi! Chuyện của chúng ta không cần các ngươi lo!
Long Tuấn đang trong cơn giận dữ, đối với hai người Chu Phượng tự nhiên không hề khách khí.
Không chỉ có Long Tuấn, ngay cả Đinh Nghị cũng hừ một tiếng ngồi sang bên cạnh, không hề để ý đến các nàng.
Chu Phượng cảm thấy ủy khuất, lập tức chuyển thành giận dữ. Bản thân mình vốn có ý tốt, kết quả lại bị đối xử như vậy, nếu đổi lại là người khác chỉ sợ cũng cảm thấy bực bội.
Chu Tam lạnh lùng nói:
(1) Không phân biệt tốt xấu (Lã Động Tân là một trong tám vị tiên theo truyền thuyết. Câu này ngụ ý người có lòng tốt bị hiểu lầm)
Long Tuấn giận dữ quát lên một tiếng, đang muốn phản bác, nhưng cổ họng đột nhiên nghẹn lại, làm sao cũng không nói nên lời.
Chu Tam thấy thế liền cười lạnh một tiếng, chế nhạo:
Long Tuấn căm phẫn nói:
Nhìn vẻ mặt Long Tuấn chán nản tự trách mình, Chu Tam và Chu Phượng trái lại không biết nên nói gì cho tốt.
Trong lúc nhất thời, bên trong ngôi miếu đổ nát lại trở nên yên tĩnh.
……
Qua một hồi điều tức, “Nhuyễn Cân hương” trong cơ thể Chu Tam và Chu Phượng đã tiêu tan. Hai nàng đứng dậy nhìn sắc trời bên ngoài, lúc này vẫn là một phiến đen kịt, nhưng lại không hề cảm thấy ngủ chút nào.
Chu Phượng quay sang Đinh Nghị bên cạnh, tò mò hỏi:
Đinh Nghị lơ đễnh gật gật đầu.
Chu Tam hừ lạnh một tiếng:
Chu Phượng cũng lên tiếng:
Đinh Nghị lắc đầu nói:
Chu Tam cũng rất tò mò về chuyện ba thầy trò bọn họ, liền hỏi tới:
Đinh Nghị nhìn nhìn Long Tuấn, do dự một chút, sau đó nói:
Thấy Đinh Nghị cắn môi, cố nén nước mắt trào ra, Chu Tam và Chu Phượng dường như cũng có thể cảm nhận được sự bi thống lớn lao trong lòng hắn.
Đinh Nghị hít sâu một hơi nói:
Long Tuấn vung tay nện mạnh xuống đất, giọng khàn khàn nói:
Chu Phượng nhìn thấy bộ dáng của hai người Định Nghị, cơn giận vừa rồi cũng đã tan biến, lòng thương hại nổi lên, liền bước đến an ủi:
Đừng nên đau buồn! Đợi các ngươi tu luyện có thành tựu, vẫn có thể đi tìm sư phụ các ngươi mà…
Tìm? Tìm… Đúng rồi! Biện pháp đơn giản như vậy sao ta lại không nghĩ đến!
Long Tuấn đột nhiên vỗ tay, vẻ mặt kinh hỉ nói:
------oOo------