Nguồn:
read.st
Một suy nghĩ đê tiện xuất hiện trong lòng hắn.
Hắn đang chờ đợi, nhất là khi Hồng Mông đại thế giới sản sinh ba động thật lớn kia, đồng thời sinh ra “thần khí” mà chỉ có Hồng Mông đại thế giới bên phía Thần tộc mới có, tựa hồ đã hoàn toàn nằm ngoài vòng nắm giữ của hắn, hắn phải đi nước cờ hiểm!
Một khi thành công, như vậy hắn sẽ trở thành tồn tại tuyệt đỉnh thống nhất cả hai Hồng Mông đại thế giới Thần tộc và tu luyện giả.
Về phần thất bại, nó thực ra không hề sợ hãi chút nào, bởi vì nó đã tìm được đường rút lui của chính mình.
…
Ngay lúc Lăng Hi suất lĩnh đại quân Huyền Thiên phi hành cực nhanh trong Hồng Mông đại thế giới, chuẩn bị liên hợp lại đại chiến với đại quân Thần tộc một lần nữa, tại phía trước cách nghìn vạn dặm đột nhiên phát ra một tiếng huýt sáo dài vang vọng thiên địa.
Trong thanh âm kia tràn đầy mê mang và thống khổ vô tận.
Cùng lúc đó, bốn đạo năng lượng bản nguyên hòa hợp một thể cuồn cuộn ập tới.
Chỉ cần là thanh âm quen thuộc kia đã khiến trong lòng Lăng Hi nhảy lên mạnh mẽ, hơn nữa khí tức quen thuộc này, Lăng Hi chờ đợi suốt ba nghìn năm, nhất thời mở to hai mắt nhìn, thân hình trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang, giống như thiểm điện chạy ra khỏi đại quân Huyền Thiên, dẫn đầu phi độn về phía trước.
Khoảng cách nghìn vạn dặm trong hư không chỉ chớp mắt là tới, khi Lăng Hi nhìn thấy thân hình quen thuộc kia, chân chính mở to hai mắt nhìn, vô luận như thế nào cũng không tin, dĩ nhiên có người giống như vậy?
Đúng vậy, là giống nhau, hoàn toàn không phải Dương Thiên Lôi.
Cho dù tướng mạo, thân hình người trước mắt so với Dương Thiên Lôi không có bất cứ khác nhau nào, cũng có khí tức tứ đại huyền khí dung hợp, thế nhưng Lăng Hi sớm chiều làm bạn với Dương Thiên Lôi không biết bao nhiêu năm lại có thể cảm nhận được vô cùng rõ ràng, người này không có khả năng là Dương Thiên Lôi.
Bởi vì trên người hắn, Lăng Hi không cảm nhận được cỗ cảm giác “tâm động” kia, loại cảm giác tâm động chỉ khi nhìn thấy Dương Thiên Lôi mới có, tâm động chân trời góc biển cùng quân làm bạn!
“Dương Thiên Lôi” đang tê tâm liệt phế tru lên, cảm ứng được Lăng Hi đến, nguyên vốn tưởng rằng Lăng Hi hẳn là rất kích động, rất cao hứng, thậm chí là chủ động yêu thương nhung nhớ mới đúng, nhưng lúc này, Lăng Hi ngưng mắt nhìn hắn với bộ dáng nhíu mày trầm tư, lại để “Dương Thiên Lôi” rất không hiểu, lẽ nào nàng đã biết được hắn ngụy trang hay sao?
Tướng mạo, thân hình hoàn toàn giống nhua, khí tức giống nhau, tu vi rơi chậm lại, hơn nữa mất trí nhớ, các loại dấu hiệu đều chứng minh được tựa hồ “Dương Thiên Lôi” vừa mới trải qua kinh biến thật lớn mới có thể biến thành như vậy/
Không có cách nào, nó căn bản không rõ ràng lắm các loại sự tình giữa Dương Thiên Lôi và Lăng Hi, không “mất trí nhớ” mà nói, khẳng định nói mấy câu sẽ bị lộ tẩy. Hơn nữa, sau khi thừa nhận kinh biến thật lớn, thần cách bị hủy, ký ức biến mất, biến thành bộ dáng như hắn hiện tại cũng chẳng có gì lạ. Ngụy trang như vậy là đủ rồi!
Thế nhưng vì sao Lăng Hi nhíu mày nhìn chính mình, không có chút phản ứng thân thiết nào?
Đúng lúc này, cao thủ trong đại quân Huyền Thiên đều đã tới rồi, hiện tại Mộc Thanh Vũ có tu vi gần với Lăng Hi nhất, cũng chính là Hạ Quân Trúc, lúc nhìn thấy thân ảnh Dương Thiên Lôi, nhất thời tràn ngập kích động và kinh hỉ hô lên/
Mộc Thanh Vũ, trải qua thời gian mấy trăm vạn năm, từ lâu nàng đã không thể chống cự lại được sự ảnh hưởng của Hạ Quân Trúc, khiến chính mình dần dần chuyển hóa thành Hạ Quân Trúc, giờ khắc này, một lần nữa nhìn thấy Dương Thiên Lôi, làm sao có thể không kích động?
Ngay lúc Mộc Thanh Vũ mới tới gần Dương Thiên Lôi, Lăng Hi lại phất tay, kéo Mộc Thanh Vũ trở lại.
Mộc Thanh Vũ nhíu mày trầm tư, hai tròng mắt vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào Dương Thiên Lôi và Lăng Hi, tràn ngập vẻ không giải thích được hỏi.
Lăng Hi không trả lời Mộc Thanh Vũ, chỉ là nắm chặt tay nàng, để nàng không thể tới gần, hai tròng mắt vẫn ngưng tụ nhìn Dương Thiên Lôi như trước.
Đúng lúc này, tựa hồ Dương Thiên Lôi rất mê mang nói:
…
Tà Tôn… Chẳng lẽ hắn là Tà Tôn?
Tên của Tà Tôn chính là Dương Thiên Lôi a, không phải Mộc Thanh Vũ vừa mới gọi hay sao? Nhưng vì sao Thánh mẫu lại không tiếp thu đây? Rõ ràng hắn đã mất trí nhớ rồi…
Không có khả năng, thánh mẫu đã nói qua, Tà Tôn chính là tồn tại vượt qua Đại La Kim Tiên, tuy rằng người này có ẩn chứa năng lượng bản nguyên, thế nhưng mới chỉ có cảnh giới Địa Tiên, sao có thể là Tà Tôn?
Sao không có khả năng? Không nghe nói qua lần biến hóa kinh khủng của Tà Tôn kia sao? Ta đoán chắc là đúng! Bằng không, vì sao Địa Tiên có thể ẩn chứa năng lượng bản nguyên của tu luyện giới chúng ta? Hơn nữa hắn bị mất trí nhớ rồi, khẳng định đã gặp thương nặng, cho nên mới như vậy…
…
Thời điểm mọi người dùng thần niệm giao lưu với nhau, Lăng Hi nhìn vào Dương Thiên Lôi, thanh âm vô cùng lãnh tĩnh hỏi:
Ta là ai… Ta không biết… Ta không biết… Ta cái gì cũng không nhớ rõ… Ngươi là ai? Vì sao ta cảm giác rất quen thuộc rất quen thuộc… Ngươi tên là ai? Còn có ngươi, ngươi tên là gì?
Ta là Lăng Hi, nàng tên là Mộc Thanh Vũ, ngươi nhớ kỹ sao?
Thanh âm của Lăng Hi vẫn nhàn nhạt nói, thần niệm Đại La Kim Tiên từ lâu đã tra xét “Dương Thiên Lôi” trước mặt từ trên xuống dưới, chỉ là, nàng vẫn không hề phát hiện ra bất cứ dị thường nào.
Nhưng nguyên nhân là bởi vì không hề phát hiện ra bất cứ dị thường nào, Lăng Hi càng thêm khẳng định người trước mắt không có quan hệ gì với Dương Thiên Lôi. Nhưng đối với luôn miệng nói quen thuộc chính mình và Mộc Thanh Vũ, rốt cuộc là đạo lý gì?
Rất rõ ràng, hắn đang giả ngây giả dại, giả trang Dương Thiên Lôi!
Lăng Hi… Mộc Thanh Vũ… Rất quen thuộc… Đều rất quen thuộc…
Đúng sao? Gen hoàn mỹ, ngươi hẳn là càng quen thuộc, đúng hay không?
Đồng thời khi Lăng Hi nói, thần niệm pháp lực quanh thân đã cuồng bạo tăng lên, hai tròng mắt tuyệt mỹ trở nên thanh lãnh vô cùng.
Mộc Thanh Vũ, nếu như Lăng Hi nói chính là Hạ Quân Trúc, hắn nói quen thuộc còn có thể chấp nhận được. Nhưng cái tên Mộc Thanh Vũ này, sợ rằng Dương Thiên Lôi có một điểm ấn tượng đi nữa, nhưng sau khi mất trí nhớ, ngay cả bọn họ cũng không nhận thức ra, vì sao có khả năng quen thuộc với cái tên Mộc Thanh Vũ?