Được xưng là phá trận tiểu vương tử, trong lòng Dương Thiên Lôi khiếp sợ dị thường, lấy trình độ lĩnh ngộ đối với trận pháp của hắn, trong khoảng thời gian ngắn không ngờ trở nên cảm thấy bất lức, tuy nhiên trái lại chuyện này cũng khơi dậy bản tính cố chấp không chịu thua của hắn, nhất là, giờ này khắc này, hắn còn có rất nhiều chuyện còn chưa hoàn thành, bất kể như thế nào hắn cũng phải phá giải phong ấn bằng tốc độ nhanh nhất, trở về Hồng Mông đại thế giới.
Bởi vì hắn hiểu rõ ở trung tâm hỗn độn là không có khái niệm thời gian chân chính, thời không pháp tắc đều là một mảnh hỗn độn, ở trong đó mấy vạn năm, có thể chỉ là một cái nháy mắt ở Hồng Mông đại thế giới, nhưng cũng có thể là trong một cái nháy mắt ở đây, tại Hồng Mông đại thế giới đó là ngàn vạn năm. Đừng nói ngàn vạn năm, cho dù trăm vạn năm, mười vạn năm, hắn cũng không thể lề mề...
Trong Hồng Mông đại thế giới vô biên vô hạn, chủ chiến hạm đã trở thành pháp bảo cường hãn, được thôi động bởi thần niệm cường đại của Lăng Hi, tốc độ phi hành đã đến cực hạn, tuy nhiên, sau khi Dương Thiên Lôi rời đi, lại phi hành mấy chục năm, vẫn còn chưa gặp lại Dương Thiên Lôi.
Thời gian mấy chục năm, trong lòng Lăng Hi nóng như lửa đốt, nàng vừa phải thúc dục chủ chiến hạm bay nhanh hơn, vừa phải trợ giúp chúng nữ tu luyện. Giữa chúng nữ chỉ có Liễu Diệc Nhi, Lý Hàn Mai cùng Đan Ny là vẫn duy trì thân thể nguyên âm, không còn cách nào khác, kinh biến đột ngột, cắt đứt đêm động phòng giữa Dương Thiên Lôi cùng các nàng. Nhưng vô luận là ba người, hay Lý Tuyết, Tống Hiểu Phân, Trương Nhã Tĩnh cùng tỷ muội Hắc Long, Dương Thiên Lôi đều chưa thúc dục Âm Dương Niết Bàn kinh. Cho nên, hiện tại tuy Lăng Hi nóng lòng như lửa đốt, những vẫn luôn phải bằng vào thực lực cường hãn của cảnh giới Chân Tiên, hấp thu thiên địa chi lực luyện chế đan dược cho chúng nữ, đồng thời sử dụng thần thông pháp tắc bày ra huyễn trận trợ giúp cho việc tu luyện. May mà, tại trong hiểm cảnh, chúng nữ đều kích phát ra tiềm lực của mình, cũng không phải lo lắng bởi vì vấn đề thọ nguyên mà vẫn lạc.
Giờ này khắc này, sau khi chúng nữ lần lượt từ trong bế quan đi ra, Tống Hiểu Phân đại diện cho chúng nữ chăm chú nhìn Lăng Hi hỏi.
Lăng Hi bất đắc dĩ lắc lắc đầu, than nhẹ một tiếng nói :
Lăng Hi vừa lo lắng, vừa bất đắc dĩ. Nếu Tam Thập Tam Thiên không có băng diệt, Thanh Tĩnh Lưu Ly Bình còn tồn tại, nàng vẫn là khí linh thì giữa nàng và Dương Thiên Lôi sẽ có một loại liên hệ vi diệu, tuy rằng liên hệ đó có giới hạn, cũng không nhất định giúp cho Lăng Hi mau chóng tìm được Dương Thiên Lôi nhưng ít nhất cũng có thể cảm ứng được tình huống sinh tử của Dương Thiên Lôi, không cần phải lo lắng vì Dương Thiên Lôi nữa. Mà hiện tại, nàng đã không phải là khí linh, căn bản không thể có được loại cảm giác này, cho dù Dương Thiên Lôi phát sinh nguy hiểm gì nàng cũng không thể phát giác.
Mà thời gian vài chục năm này, càng làm Lăng Hi lo lắng hơn chính là, cả trong Hồng Mông đại thế giới, yêu nghiệt Thần Tộc thực sự là quá nhiều, hoàn toàn đã vượt xa số lượng tu luyện giả. Lăng Hi hiểu rất rõ, Hồng Mông đại thế giới giờ phút này đã lâm vào tình cảnh nước sôi lửa bỏng, nếu như tiên ban phong ấn trên Địa Cầu không cách nào thoát khốn được, vậy e rằng Hồng Mông đại thế giới kia thật sự sẽ hoàn toàn rơi vào tay yêu nghiệt Thần Tộc.
Lăng Hi vội vã đi đường cũng thuận tay giải quyết những yêu nghiệt Thần Tộc vô tình gặp phải, bắt luyện hóa, nhìn xem có thu được tin tức vị trí của Hồng Quân đại thế giới hay không. Chỉ có điều là, hơn trăm lần luyện hóa cũng không thu được chút tin tức nào có giá trị, thật ra đại khái Lăng Hi cũng hiểu được, yêu nghiệt Thần Tộc cơ hồ toàn quân tràn vào Hồng Mông đại thế giới mà vị trí hiện tại của nàng, e rằng chỉ là một góc nhỏ của Hồng Mông đại thế giới.
Lăng Hi sau khi nói xong, nhìn về phía chúng nữ, khẽ nhíu mày nói :
Các người toàn tâm bế quan tu luyện, ta thu hồi chiến hạm, thúc dục Lục Tự chân ngôn nhìn thử, có lẽ cũng sẽ tiến vào vũ trụ cường đại nhìn xem có thu được tin tức nào của Hồng Quân đại thế giới hay không, có thể sẽ mất một khoảng thời gian.
A…
Em có thể giúp được không?
Liễu Diệc Nhi nhìn Lăng Hi hỏi. Lục Tự chân ngôn, bởi vì Liễu Diệc Nhi trở thành tiểu Quan Âm, tu luyện đã được mấy chục năm cho nên cũng có chút linh ngộ.
Lăng Hi lắc đầu:
Lăng Hi nói xong, phất phất tay, nhất thời rời khỏi chiến hạm, thu chiến hạm vào trong đầu. Pháp lực và thần niệm bàng bạc quanh thân nhất thời cuồn trào mãnh liệt, hai tay giống như thiểm điện ngưng tụ thành phù văn Lục Tự Chân Ngôn.
Lăng Hi đã bất chấp mọi thứ rồi, tuy rằng biết rõ làm như vậy khẳng định sẽ khiến vô số tu luyện giả và yêu nghiệt Thần tộc chú ý, nhưng nàng vẫn mạnh mẽ dùng thần lực của chính mình như trước, trong Hồng Mông đại thế giới tế ra Lục Tự Chân Ngôn!
Thanh âm đơn giản mà rộng lớn phảng phất như dung nhập vào trong toàn bộ Hồng Mông đại thế giới, cùng thiên địa hợp thành một thể, dẫn phát vạn vật cộng minh.
Tất cả yêu nhiệt trong phương viên nghìn vạn tỉ dặm dưới thanh âm rộng lớn không ngừng truyền bá này nhất thời kinh hãi đảm chiến, khiếp sợ không ngớt. Mà một ít tu luyện giả được truyền thừa từ tiên ban nghe được thanh âm này, lập tức tinh thần chấn động, tràn ngập kinh ngạc và kinh hỉ.
Cao thủ tiên ban!
Tuyệt đối là cao thủ tiên ban siêu việt cảnh giới của bọn họ đã xuất hiện!
Đáng tiếc, giằng co nửa canh giờ vẫn không hề thu được lời đáp lại từ Dương Thiên Lôi, nhưng lần này đã đưa tới không ít tu luyện giả muốn đầu nhập dưới trướng nàng.
------oOo------