Trong lòng Dương Thiên Lôi ủy khuất, thế nhưng lúc này hắn ngoại trừ chỉ biết kêu thảm ra thì chả dám nói gì hết, muốn tranh luận với nữ nhân? Mơ đi, nữ nhân có bề ngoài ôn nhu, xinh đẹp thì đều tuyệt đối không thể phản kháng! Huống chi bàn tay nhỏ bé của Tử Hàm muội muội tuy rằng đánh cũng khá đau nhưng... Cũng có chút sướng đít! Chẳng lẽ... Ca lại có xu hướng muốn bị ngược đãi sao?
Sau khi phát tiết mấy phút đồng hồ, Trương Tử Hàm nhìn bộ dáng thê thảm của Dương Thiên Lôi thì liền cười một tiếng, tâm tình dần tốt lên, tim đang trên cổ họng rốt cuộc cũng đã trở về vị trí cũ.
Ngay cả chính bản thân nàng cũng không hiểu được vì sao lại lo lắng cho Dương Thiên Lôi đến thế, lúc nhìn Dương Thiên Lôi với khuôn mặt tái nhợt ngã vào lòng nàng, nàng hận sao nàng không phải là người bị thương, thậm chí trong đầu nàng bỗng trống rỗng.
Trương Tử Hàm trừng mắt với Dương Thiên Lôi, nói
Ta đánh xong rồi!
Không dậy nổi!
Dương Thiên Lôi lăn trên sàn nói phản khán.
Trương Tử Hàm nhất thời trừng mắt, giơ tay giả bộ muốn đánh tiếp.
Dậy, ta dậy rồi? Nhưng... Ta có oan tình cần trình báo!
Oan tình gì?
Trương lão sư... Ta thực sự không có cắn chỗ nào của nàng a!
Dương Thiên Lôi cực kỳ ủy khuất nói, cặp mắt gian tà của hắn lại nhìn chằm chằm vào bộ ngực của Trương Tử Hàm, trên bộ ngực ấy có một vết đỏ với vết máu nhàn nhạt do hắn cắn giống như một vết hoa màu hồng kiều diễm, thật rực rỡ, thật mê người, làm Dương Thiên Lôi chỉ muốn chạy tới mà vuốt ve mân mê một hồi!
Vốn tâm tình nàng vừa mới dễ chịu hơn một tý thì lại vì một câu nói của Dương Thiên Lôi khiến Trương Tử Hàm lại nổi giận lần nữa, thâm chí nàng cảm thấy ngực mình tê dại đi, Tử Hàm muội muội lại nổi điên lần nữa! Nhưng nàng chưa kịp động thủ thì Dương Thiên Lôi liền hét lên “A” một tiếng, tung chăn chạy còn hơn thỏ, bay ra khỏi nhà.
Một hồi gà bay chó chạy lại nổi lên.
...
Sau khi bình tĩnh, vẻ mặt Trương Tử Hàm nghiêm túc nói.
Sao thế? Ta vẫn có thực lực cạnh tranh chức quán quân, sao lại không nên tham gia?
Nếu như ta đoán không sai thì Lôi Hoành nhất định sẽ nhắm vào ngươi! Hôm qua thì trùng hợp được tuyển thẳng, hôm nay thì không những an bài ngươi đấu ở lôi đài chủ còn sắp đặt cho ngươi đấu với đấu thủ cực kỳ cường đại như Mộc Tử Vi, đoán chừng ngày mai hắn vẫn nhắm vào ngươi, lại sắp đặt một đấu thủ cường đại khác! Hôm nay ngươi may mắn thắng lợi, nhưng ngày mai thì sao đây? Ta không muốn ngươi mạo hiểm! Ngươi bây giờ còn quá yếu, nên cần tập trung tinh lực cố gắng tu luyện!
Ta không sợ!
Hai mắt Dương Thiên Lôi bỗng nhiên ánh lên vẻ kiên định nói:
Ta muốn quét sạch cái danh “bạch si” này, ta muốn trở thành cường giả! Sao lại có thể sợ hãi trước nguy hiểm? Nguy hiểm mới có áp lực, có áp lực, thì mới có tiến bộ! Trương lão sư, ta nhất định phải tham gia cuộc thi!
Nàng không cần phải khuyên nhủ ta!
Dương Thiên Lôi ngăn không cho Trương Tử Hàm nói tiếp, rồi nói:
Đừng lo, ta biết nàng chỉ vì muốn tốt cho ta, nhưng nàng có thấy ta giống tiểu cường không?
Tiểu cường? Là cái gì?
Đó là một sinh vật phi thường cường đại, tiểu cường cũng chính là tôn xưng của nó. Nó có sinh mệnh lực cực kỳ cường đại, ý chí bất khuất, kiên cường, càng chiến càng bại, càng bại càng chiến, một lần té ngã thì lại một lần bò dậy! Đặc biệt là nó có sức khôi phục đến kinh người, muốn chết rất khó!
Dương Thiên Lôi dõng dạc nói.
Đôi mắt Trương Tử Hàm hiện vẻ sùng bái:
Dương Thiên Lôi nhẹ nhàng nói ra hai chữ:
Con gián!
Phụt…
Trương Tử Hàm choáng váng té ngửa ra đất.
Trương Tử Hàm im lặng không nói, nhưng nghĩ về khả năng khôi phục đến biến thái của Dương Thiên Lôi cũng không thể không thừa nhận lời hắn nói là thật. Nhìn ánh mắt kiên định và cố chấp của Dương Thiên Lôi, Trương Tử Hàm cũng hiểu, muốn ngăn hắn tham gia cuộc thi căn bản không thể. Điều duy nhất nàng có thể làm được lúc này chính là giúp Dương Thiên Lôi nhanh chóng đề thăng thực lực!
Trương Tử Hàm nhẹ giọng nói.
Cái này... Trương lão sư, không học có được không?
Sao lại không học? Lẽ nào ngươi lại muốn dùng thân thể để đỡ đòn à?
Trương Tử Hàm nhất thời lớn tiếng nói.
Nói đến đoạn này, hai mắt Dương Thiên Lôi bỗng hiện lên hai đạo tinh quang, nhìn thẳng vào mắt của Trương Tử Hàm, trầm giọng nói:
Ta nghĩ, cách phòng thủ tốt nhất... Chính là tấn công!
Cách phòng thủ tốt nhất... chính là tấn công?
Trong đầu Trương Tử Hàm quanh đi quẩn lại câu nói đó, lý luận này nàng chưa hề nghe qua, ngẩm lại cũng rất có đạo lý.
Dương Thiên Lôi nói.
Trương Tử Hàm hơi trầm tư nói.
Đương là có đạo lý, đấy chính là phong cách mà Dương Thiên Lôi tôn sùng, là chỗ tinh túy nhất trong “tiệt quyền đạo” do Lý Tiểu Long sáng tạo, lấy công làm thủ!
Trương Tử Hàm bỗng nhiên nói.
Hehe, Tử Hàm muội... Ách, không, Trương lão sư, thịnh tình của nàng sao có thể chối từ, ta từ chối là bất kính, huống chi của ta cũng là của nàng, của nàng cũng là của ta, nói cái gì của người này người nọ, có phải khách khí quá không? Đưa cho nàng hay đưa cho ta thì có gì khác nhau đâu! Ta nhận cái này cũng là vì muốn mỗi ngày mỗi tối, mỗi lúc rảnh rỗi ta có thể nhìn nó mà nhớ tới nàng...
Câm miệng! Bắt đầu tu luyện đi!
Dương Thiên Lôi đang lãi nhải thì bị Trương Tử Hàm đánh nhẹ một cái, tức giận nói.
…
Phía sau núi học viện Cực Dương, trong một độc viện được kiến tạo rất tinh mỹ trông khá lạ mắt.
Một thiếu nữ tóc ngắn màu vàng kim đang nằm trên một chiếc giường lớn mềm mại màu phấn hồng, hai mắt ngân ngấn nước mắt, bộ dạng cực kỳ ủy khuất và thống khổ.
------oOo------