Nguồn:
read.st
Tiêu Dực xoa cằm, sắc mặt vô cùng khói coi, nhìn vẻ mặt lệ khí của Nguyệt Liên.
Nguyệt Liên nắm chặt tay, nghiến răng xắn tay áo, đi về phía con hẻm. Tiêu Dực nhếch miệng, nhìn lên bầu trời u ám, lẩm bẩm:
Đứa nhỏ đáng thương, đừng trách xã hội bất công, có trách thì nên trách mình trêu nhầm đối tượng mà thôi.
Không được! Chúng ta không hợp nhau! Tôi không thích anh!
Đi qua con hẻm, hai người nhìn thấy Hàm Tu đang cắp giỏ rau bị một người cao to lực lưỡng như tinh tinh kéo tay, vẻ mặt Hàm Tu phát điên, vừa đẩy vừa cự tuyệt lời tỏ tình của tên "tinh tinh". Mà rất nhiều người vây quanh chỉ trỏ.
Hai người tái mặt, đúng là không sai, vô sỉ hạ lưu dâm tiện, giả giờ ôn nhu tiêu sái đùa giỡn con gái nhà lành như vậy, chỉ có Thạch Hổ thiên hạ đệ nhất tiện nhân ra, còn ai vào đây nữa!!!
Trời nóng như vậy, vậy mà còn mặc comple đeo kính đen, cái kính đã che gần hết khuôn mặt dâm tiện xấu xí của tên dâm Hổ này rồi.
Trong mắt Thạch Hổ chỉ có mỹ nữ, không nhìn thấy mặt mày Hàm Tu trắng bệch, ra sức cự tuyệt. Đột nhiên, hắn quỳ xuống dưới ôm chặt chân nàng, không để ý đến Hàm Tu hét chói tai, khóc lóc cầu xin nàng.
Nhìn bộ dạng si tình của Thạch Hổ, quần chúng nhân dân cảm thấy rất đồng tình.
Chí có Tiêu Dực và Nguyệt Liên tái mặt, mắng thầm một tiếng vô sỉ, mình còn không biết tất cả của hắn là mấy con nòng nọc hung hãn dưới đũng quần sao? Tiện nhân, ngay cả khi dễ thiếu nữ cũng luyện tới lô hoản thuần thanh luôn.
Nguyệt Liên nắm chặt nắm đấm, chuẩn bị xông lên. Lại bị Tiêu Dực kéo lại, nói thầm một câu. Sắc mặt Nguyệt Liên trắng bệch, gật đầu mạnh rồi hai người vội vàng lui ra sau chuẩn bị rời đi.
Thạch Hổ bỗng nhiên hét lớn một tiếng rồi đứng lên. Mọi người vây quanh thấy hắn gầm lên thì sợ hãi tản ra, thấy Thạch Hổ bắt lấy tay Hàm Tu, nhìn nàng rất thâm tình. Rồi lao tới cây cầu phía xa, Hàm Tu bị hắn dọa cho sợ hãi, vội túm lấy tay hắn, sợ tên khờ này nhảy xuống sông thật.
Tiêu Dực cùng Nguyệt Liên nhìn nhau một cái, mặc niệm cho Hàm Tu ngây thơ một tiếng.
Hàm Tu không nghĩ tới tên này vô sỉ như vậy, thình lình bị hắn ôm, oa oa hét ầm lên, tay đấm chân đá lên người hắn.
Người xung quanh cảm thấy có điểm lạ, nếu là vợ chồng son cãi nhau thì sao lại khóc tu tu thế kia, thì ra là ban ngày bạn mặt đùa giỡn con gái nhà lành. Mọi người bắt đầu chỉ trích tên côn đồ "tinh tinh" này, nếu không phải thể hình của tên này, thì chắc chắn sẽ có người làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi.
"Phanh!"
Thạch Hổ đột nhiên đánh nát cột trụ to bằng bắp đùi bên cạnh, đám người nhìn thấy vậy không khỏi hít một hơi, đầu mình cũng không rắn bằng đá nha, xông lên thì chỉ chịu chết thôi.
Trong lúc nhất thời, không ai còn dám la ó bắt lưu manh nữa, chỉ còn Thạch Hổ đang dương dương tự đắc nói to:
Tiêu Dực hậm hực thầm mắng một tiếng, xoay người chuẩn bị chạy, Tiêu Dực đứng đây cũng cảm thấy xấu hổ a, có một người bạn như vậy, đúng là không còn mặt mũi nào.
Thạch Hổ đúng lúc sống chết lại quay người lại, nhìn thấy Tiêu Dực, trong lúc nhất thời, mọi ánh mắt khinh bỉ đều nhìn về phía Tiêu Dực.
Tiêu Dực đẩy mọi người ra, đang nghĩ chạy gấp. Ai ngờ Thạch Hổ cười ha hả, vỗ mạnh vai Tiêu Dực một cái, không coi ai ra gì cười nói:
Thạch Hổ ôm Hàm Tu đang xấu hổ đỏ mặt, vô sỉ giới thiệu. Tiêu Dực phún huyết, vội vàng che mặt chuẩn bị chạy.
Tiêu Dực không trốn được, đành phải thể hiện bộ dạng chính nghĩa.
Thạch Hổ vô sỉ tới cực điểm, ném Hàm Tu một cái mị nhãn, làm nàng hóa đá tại chỗ, không ngừng nôn mửa.
Rốt cục thì Nguyệt Liên không chịu nổi nữa, lao tới Thạch Hổ đang định hôn Hàm Tu, xuất một chiêu Liêu Âm Thối, xuyên giữa hai chân hắn, Thạch Hổ trợn mắt, há to mồm không kêu nổi, ngược lại cái mông phía dưới lại "phịch" một tiếng, thoát khí ra mùi thối không tả nổi.
Thạch Hổ kẹp lấy chân Nguyệt Liên, nàng lại bật người đạp một cước vào vai hắn, để cho Hàm Tu có cơ hội chạy thoát. Thạch Hổ đang định đuổi theo Hàm Tu thì bị Tiêu Dực kéo lại.
Chó đẻ, vô sỉ cũng phải có giới hạn, dâm đãng cũng phải có cấp bậc. Anh khi nào lại trở nên sa đọa như vậy?
Sa đọa cái rắm, là anh nói cho ka biết, hoa xinh phải hái liền tay, chớ để lâu ngày nó tàn úa ngay! Huynh đệ, hôm nay ka tới đây là để cưa gái, chẳng lẽ các người biết?
Thạch Hổ như hiểu gì đó, liếm môi nói:
Tiểu Dực, huynh đệ như thể tay chân, nể mặt quốc dân đảng, giúp ka nói vài lời hữu ích với Hàm Tu, nếu tôi là nàng, tôi sẽ yêu một hán tử uy mãnh như tôi đây, chẳng lẽ trước mặt tôi mà cô ấy không phát xuân sao?
Được rồi, cái mặt của ông thì có khác gì ô tô bị tai nạn đâu, đàn bà gặp ông đừng nói tới phát xuân, ngay cả nôn mửa cũng không ra. Đi đi, đừng ở đây làm tôi mất mặt nữa.
Tiêu Dực vội vàng kéo tên không biết xấu hổ này đi.
Thạch Hồ không cam lòng gào lên.
Rốt cục thì cũng kéo được tên này tới nơi thanh tịnh.
Tiêu Dực tùy ý ngồi xuống ghế đá.
"Oạch!"
Tiêu Dực ngã ngửa, tên này không phải dạy lịch sử sao? Tự nhiên lại dạy vệ sinh sinh lý là sao? Còn Bá Vương nganh cung nữa, mẹ nó, chuyện cưỡng gian như vậy, tiểu tử này chắc sẽ không có gan làm đâu.
Hổ Tử vô liêm sỉ cười.
Tiêu Dực cười mắng một tiếng, ánh mắt vừa chuyển, liếm môi nói:
Hổ Tử, ông cùng Hàm Tu dạy trong Học Viện Quý Tộc Phi Lộc phải không?
Đúng! Ý! Tiểu Dực, sao ông biết tôi dạy ở Học Viện Quý Tộc Phi Lộc! Tôi chưa bao giờ nói cho ông với Tiểu Nguyệt mà
Ha ha! Hổ Tử! Có phải gần đây ông có chuyện cần làm, hoặc là mấy ngày nay sẽ cùng Hàm Tu có chuyện, nên các người muốn tìm bạn bè tới dạy thay phải không?
Tiêu Dực hút thuốc, thần bí nhìn sắc mặt Thạch Hồ, thấy tên Hổ tiện nhân này có chút lúng túng.
Liếm liếm môi, Thạch Hổ bỗng nhiên thật thà, vỗ vỗ bả vai Tiêu Dực nói:
Xem ra tiểu tử ông là thầy tướng số rồi, thậm chí cả cái này cũng đoán được.
Hắc hắc!
Tiêu Dực đứng lên, ánh mắt sắc bén, vỗ bả vai Thạch Hổ, khẽ cười một tiếng:
------oOo------