Nguồn:
read.st
Từ Tuyết Nhi tức giận đập Ngọc Như Ý trong tay thành bột, sắc mặt ba người trở nên cực kỳ khó coi.
Từ Tuyết Nhi nhíu mày than một tiếng, Tiêu Dực tai thính nghe được hai chữ "hiệu trưởng", nghĩ tới cái gì đó, liền tới hỏi.
Sư tỷ, có phải là hiệu trưởng vinh dự không?
Làm sao đệ biết?
Từ Tuyết Nhi xoay người hỏi, tựa hồ nghĩ ra:
Tiêu Dực tỉnh ngộ, khó trách Hư Hỏa Chân Nhân vừa thấy nàng liền động sát tâm, mà Từ Tuyết Nhi không lưu tình giết chết hắn, Từ Tuyết Nhi có thể ở trong này lâu như vậy, sao lại không biết chứ?
Tiêu Dực gật gật đầu, tỏ vẻ tự mình biết, bất quá nếu Cửu Vĩ Yêu Hồ có hứng với mình như vậy, nàng ta nhất định sẽ không để mình chiếm được tiên thạch. Khẳng định trong này có dấu gì đó. Nhưng lời của Từ Tuyết Nhi lại làm cho hắn trợn tròn mắt.
Từ Tuyết Nhi chốt một câu, lại thấy bộ dáng kinh ngạc của hai người, bật cười:
Tiêu Dực lúc này mới chợt hiểu ra. Nghĩ đến Từ Tuyết Nhi ở bên ngoài chỉ là hồn phách đã lợi hại như vậy rồi, giờ là bản chính lại càng lợi hại hơn nhiều.
Y Nhân bỗng nhiên khiếp đảm ló đầu ra, nhìn Từ Tuyết Nhi, trong ánh mắt lộ vẻ sợ hãi. Lại có chút do dự, Từ Tuyết Nhi đang muốn nói chuyện, bên hiên bỗng truyền tới từng đợt gào thét ghê rợn. Tiếp theo là tiếng sấm ầm ầm, khiến người ta cảm thấy tòa nhà như rung chuyển.
Tiêu Dực không chịu nổi quay đầu lại nhìn ra bên ngoài, trên trời mây đen kéo tới, sấm chớp lượn lờ. Hàng ngàn vạn quái vật đông như kiến hướng tới tòa nhà.
Cảnh tượng kinh khủng làm cho người ta tê tái, sắc mặt ba người tái đi, Y Nhân lập tức bị cảnh tượng này dọa tới mức run rẩy.
Giờ nàng mới cảm thấy mình và Tiêu Dực may mắn thế nào khi lúc vào đây là ban ngày a.
Tiêu Dực lẩm bẩm một tiếng, Y Nhân có thể hiểu ý hắn, gật gật đầu, hai người nhìn nhau cười khổ một tiếng.
Giờ mới biết, Hư Hỏa lão nhân kia bị tử khí ăn mòn chứ chả phải bị gì hết, tu vi của lão "khủng" như vậy mà còn thế nữa là mình. Nếu không gặp Từ Tuyết Nhi, hai người không biết làm sao mà chết a.
Mặt của Tiêu Dực đột nhiên trắng bệch:
Vậy.... Nói cách khác, đám Tu Chân giả chết bên ngoài...!
Đúng vậy, chính là bọn họ, bọn chúng đều có thể ngửi thấy khí tức của người Thuần Dương, cần người đó lấy tiên thạch phá tháp để ra khỏi quỷ vực.
Cái gì? Này... Chúng ta nếu lấy được tiên thạch rồi ra ngoài, chẳng phải đồng thời cũng thả đám u hồn này ra nhân gian sao? Chúng ta... Chúng ta không thể như vậy!
Y Nhân dù kinh sợ nhưng vẫn đứng lên, tuy thân thể run rẩy lại nói cho Tiêu Dực và Từ Tuyết Nhi biết nàng ta rất sợ, nhưng nàng ta dũng cảm như vậy, lo lắng an nguy nhân thế, thật ngoài dự đoán của Từ Tuyết Nhi.
Từ Tuyết Nhi vừa nói xong làm Y Nhân có thêm dũng khí, nguyên lai mình đã bị nàng "tia" từ trước, ra ngoài là bị giết, một câu kia coi như cứu sống mình...
Nhìn sắc trời, Từ Tuyết Nhi có chút lo lắng nhìn Tiêu Dực:
Tiểu Dực, cánh cửa này chỉ có thể dùng Ngọc Thạch mở ra, nhưng Ngọc Như Ý lại bị đứt, thời gian không còn nhiều, nhất định phải tìm một khối ngọc thạch khác, ta xem ổ khóa này, chỉ cần vật có hình như ngọc như ý là mở được, nhưng tìm đâu ra bây giờ. Chỉ còn nửa tiếng nữa, bọn chúng sẽ hoàn toàn tỉnh lại, một khi phát hiện cửa đã mở ra, liền điên cuồng giết tới đây, chúng ta sẽ biến thành một trong số chúng mất.
Đáng chết, Hồ Tử sao lại tìm một khối ngọc made in china thế này!
Tiêu Dực muốn ngất, kiếm đâu ra ngọc thạch bây giờ, trong tay mình còn 2 khối, nhưng kém Ngọc Như Ý kia nhiều, khéo chưa kịp đút đã nát tươm.
Y Nhân lại một lần nữa đứng dậy, sắc mặt có chút cổ quái, chần chờ một chút, nhìn Tiêu Dực khó nói:
Tiêu Dực vừa nghe liền vui vẻ, nhìn nàng cười nói:
Vậy còn không mau lấy, có Ngọc Thạch, chúng ta liền vọt vào đi lấy Phạm Thiên Tiên thạch, sau đó nhanh chóng đi ra ngoài! Trong này thật khiến tôi ghê tởm.
Thật... Thật sự muốn dùng sao? Anh bỏ được không?
Y Nhân có chút xấu hổ hỏi.
Mẹ nó, có gì không bỏ được, mạng sắp hết rồi, giữ lại một khối đá thì có ích gì, nhanh lấy ra đây!
Nhưng... Nhưng ngọc thạch này là của anh mà!
Sắc mặt Y Nhân đỏ bừng, ngượng ngùng, cơ hồ lấy hết khí lực mới nói được.
Tiêu Dực buồn bực gãi đầu, bỗng nhiên sắc mặt tối sầm lại, con mắt nhìn chằm chằm thân dưới, kêu lớn:
Không được, Vật này là gốc rễ của ka, không phải là chìa khóa, nếu mở không được, bị gãy thì sao hả?
Tiểu Dực, có Ngọc Thạch thì lấy ra đi, không thì chúng ta chết hết! Có gì quý báu chứ, sau khi rời khỏi đây, tỷ tỷ sẽ đền cho đệ, được không?
Từ Tuyết Nhi thấy Tiêu Dực keo kiệt, có chút quái gở, Tiêu Dực luôn luôn hào phóng, thế nào lại trước mặt cái chết, vì một khối đá mà còn do dự, mạng mất rồi có là tiên khí cũng vô dụng.
Tiêu Dực mồ hôi lạnh đầy người, xấu hổ không biết làm thế nào, trừng mắt nhìn Y Nhân đang cười đểu.
Y Nhân nghĩ tới tính mệnh, dù mắc cỡ cũng phải nói ra trước cái trừng mắt của Tiêu Dực.
Theo ngón tay của nàng, mặt Từ Tuyết Nhi đen đi, cơ thể run vài cái, không tin nhìn Tiêu Dực nói:
Tiêu Dực muốn khóc, sư tỷ này đúng là vô sỉ quá mà, sao có thể tùy tiện nói tới "thằng em" như vậy.
Hối hận vì mình mồm thối, tả cái ổ khóa thành "bươm bướm", bây giờ phải dùng "con trym" phá cái cửa sắt này...
Tiêu Dực bất đắc dĩ nhún vai, ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng:
Hai nàng đồng thời thở ra một hơi, nhìn về phía Tiêu Dực
------oOo------