Nguồn:
read.st
Tiêu Dực cười khổ sờ túi, Nhưng có ví đâu, chỉ có bao thuốc lá gần hết thôi.
Tiêu Dực phát hiện, tâm tình của mình đã bị mấy lời của Từ Tuyết Nhi làm cho muộn phiền hơn rồi.
Từ Tuyết Nhi vuốt tóc mai, cưng chìu nhìn Tiêu Dực, trong đôi mắt lóe lên vẻ quyến rũ, giữ chặt Tiêu Dực nói :
Đệ đệ đáng thương của tỷ, kỳ thật đệ từ lúc vừa ra đời đã được chú định một trường kiếp nạn rồi.
Kiếp nạn...
Tiêu Dực liếm liếm môi, nhìn sang đũng quần mình, cười khổ một tiếng:
Ta chỉ biết, từ khi lên núi đã chú định rồi.
Đây là do sư phụ phong ấn tinh hoa của đệ, một là bởi vì đệ là Linh đồng chuyển thế, tinh hoa xử nam quý giá đủ để đám yêu nghiệt kia hút một lần là phi thăng, trong khi đệ lúc đó không thể tự bảo vệ mình được, đây cũng chỉ bất đắc dĩ thôi.
Thứ hai là bởi vì chúng ta tu luyện Huyền Tà tâm pháp, tinh hoa đối với bản thân rất hữu ích, mỗi khi tình dục đạt tới đỉnh điểm, nó sẽ không "phun" ra ngoài mà quay ngược về đan điền, hóa thành Thuần Dương chân nguyên, đề cao tu vi của đệ, đây cũng là phương thức tu luyện khó tưởng, so với tâm pháp tà ác khủng hơn nhiều, chỉ ngắn ngủi có mười năm mà đã tới Linh Tịch tam giai, cách Kim Đan kỳ chỉ có một bước, mà lại không dùng linh dược gì hết, chỉ có thể dùng từ "đáng sợ" để hình dung mà thôi.(DG: lão t.g bị ngộ hay s nhỉ? Lúc thì Kim Đan, lúc thì Nguyên Anh )
Một khi Kim Đan đại thành, tốc độ tu luyện của đệ còn nhanh hơn gấp trăm lần. Cho nên tinh hoa của đệ cũng theo tu vi mà càng thêm tinh thuần, so với Độ Kiếp hoàn và Thất Tập đan của Tam Thanh giáo cùng linh hiệu. Bởi vì yêu ma không thể chịu đựng được linh đan được Tam Vị Chân Hỏa luyện hóa, mà tinh hoa của đệ trong mắt chúng lại là linh dược hiệu nghiệm nhất.
Cái này thì đệ biết, nhưng kiếp nạn có liên quan gì, mẹ nó, có mỗi một trym, muốn chơi hả? Thích thì đến đây, nhưng mà nếu nàng ta quá xấu không "ngóc" lên nổi thì chịu! Phi con mẹ nó phi, Ka không cần biết có bao nhiêu yêu ma muốn thăng, đừng đem mấy thứ trách nhiệm này áp lên đầu ta.
Tiêu Dực nghe đến đó, lại một lần nữa cảm thấy bi ai, muốn mình đụ nàng thì cần gì phải nhiều âm mưu quỷ kế như vậy, không biết mệt sao? Cứ lột sạch ra nằm lên giường là được.
Đồ đần! Nếu quả thật giống như đệ nghĩ. Sư phụ cũng sẽ không tra tấn đệ như thế, đệ trời sinh vận hoa đào, duyên phận nhất định có vô số hồng nhan tri kỷ, Huyền Tà giáo chúng ta không có sắc giới, chỉ cần đệ tâm đồng ý hợp cùng các nàng song tu là được. Không ai quan tâm! Nhưng lần đầu tiên của đệ là bổn mạng chân nguyên, bị mất bổn mạng chân nguyên, đệ cả mệnh cũng không còn, làm gì có sau này nữa?
Móa, kết cục "thằng nhỏ" quá nghiêm trọng rồi.
Tiêu Dực trợn tròn mắt, sờ sờ "thằng em". Trong lòng nghĩ tới cảnh con chim nhỏ bị hút khô, thật kinh con mja nó khủng.
Từ Tuyết Nhi vừa nói xong, Y Nhân một bên liền dùng ánh mắt đáng thương ánh mắt nhìn về phía nam nhân đang ngây ngốc, may mà hôm đó chưa kịp làm gì, không bổn cô nương chưa được gì mà mất mạng rồi.
Tiêu Dực cảnh giác nhìn Từ Tuyết Nhi, lại thấy nàng ai oán nhìn mình một cái, thản nhiên nói:
Lời của Từ Tuyết Nhi làm cho Tiêu Dực không còn hy vọng, than một tiếng, ngồi phịch xuống ghế, đập mạnh lên "thằng em" kêu lên bi thảm:
Từ Tuyết Nhi đau lòng ôm chặt lấy Tiêu Dực, dúi đầu hắn xuống bộ ngực mềm mại cao vút của mình, dở khóc dở cười nói:
Đệ đệ ngốc, tỷ tỷ chưa nói hết mà! Sư phụ cho tỷ tỷ một bí pháp, tùy thời có thể để đệ thỏa ước muốn.
A!
Tiêu Dực trong ngực Từ Tuyết Nhi hung hôn lên cặp đồi một cái, mừng như điên nói :
Từ Tuyết Nhi nháy mắt đã đỏ mặt, khẽ gắt một tiếng, rồi lại ôm hắn vào ngực:
Từ Tuyết Nhi cúi đầu nhìn Tiêu Dực bằng cặp mắt mê người, kích động nói:
Tỷ tỷ sẽ không để đệ xảy ra chuyện gì cả, bất luận kẻ nào cũng không được làm hại Tiểu Dực của ta.
Vậy sao cô lại tới đây được?
Y Nhân đang trầm mặc bỗng nhiên mở miệng nói, thân thể bỗng theo bản năng dịch gần lại cửa.
Sắc mặt Từ Tuyết Nhi bất biến. Bỗng nhiên vung tay một cái, Y Nhân kêu thảm một tiếng, thân thể bị bắn thẳng vào vách tường, Từ Tuyết Nhi còn muốn ra tay, lại bị Tiêu Dực ngăn lại:
Từ Tuyết Nhi sắc mặt âm lãnh đứng lên, cả người tản ra tử khí lạnh như băng, tròng mắt lóe lên vẻ yêu dị nhìn Y Nhân, lạnh lùng nói:
Trên người Từ Tuyết Nhi phát ra khí thế làm người ta rét run, Tiêu Dực lúc này mới cảm giác Từ Tuyết Nhi đáng sợ, rồi lại nhớ tới Từ Tuyết Nhi bên ngoài, nàng mới ôn nhu làm sao. Giờ gặp Từ Tuyết Nhi, đây mới chính là nàng.
Từ Tuyết Nhi thở dài với vẻ hoài niệm, lại nhẹ nhàng ngồi xuống, ánh mắt tràn ngập cưng chiều, đối mặt với Tiêu Dực, nàng vĩnh viễn là một tiểu nữ nhân vô cùng si tình.
Tiêu Dực có chút sợ hãi gật đầu, mình đương nhiên nhớ rõ buổi tối hôm đó, cũng chính buổi tối đó mà mình quen Mạc Nguyệt Liên.
Hồi mình còn chưa tới cái thành phố này, sau khi bị Từ Tuyết Nhi quấn lấy, nàng phát tác tính cách SM(bạo dâm) của mình, cầm Khốn Tiên Thằng đánh hắn chạy loạn khắp nơi. Lúc đó Nguyệt Liên cắt tóc tomboy, mặc đồ nam, thấy một một nữ nhân cầm roi đuổi đánh một nam nhân đẹp trai, thế là muốn bênh vực kẻ yếu. Ai ngờ lại bị Từ Tuyết Nhi đánh luôn, hai người phải trốn vào trong núi, Từ Tuyết Nhi gầm lên giận dữ nửa ngày, đánh cho núi tan tành, khí thế to lớn dị thường.
Mãi mới chờ đến lúc Từ Tuyết Nhi hết hấp, bắt được Tiêu Dực, muốn xin lỗi với hắn nên đã lột sạch quần áo ôm Tiêu Dực làm nũng, cầu Tiểu Dực tha thứ cho mình, còn nói mặc hắn thế nào cũng được, Nhưng vô luận nàng khiêu khích Tiêu Dực như thế nào, "thằng em" bị dọa cho sun lại như con giun sao có thể "ngóc" đầu lên được, cho nên Nguyệt Liên lúc này mới cho là Tiêu Dực trời sinh bệnh liệt dương, lúc mấu chốt nhất lại không cứng nổi.
Để tỏ lòng áy náy của mình, Từ Tuyết Nhi còn ý đặc biệt nấu mấy món hương đồng gió nội cho Tiêu Dực cùng với Nguyệt Liên bị liên luỵ, nhưng còn chưa được nửa bữa nàng đã phát tác, đánh cho hai người khóc cha gọi mẹ, thẳng đến phát hiện Từ Tuyết Nhi không có đuổi theo, lúc này mới trốn vào thành phố, rồi sau đó mới trở thành hảo hữu, bởi vậy mà Nguyệt Liên cũng phải sợ Từ Tuyết Nhi.
------oOo------