Nguồn:
read.st
"Vút vút vut!"
Tiếng xé gió làm người ta phải lạnh gáy, dòng khí của ngàn quang cầu tạc đám Tu chân giả thành bột mịn.
Tiếng khóc, tiếng kêu la khắp nơi...
Một đám tu chân giả tưởng mình có tài hô phong hoán vũ, nay lại chật vật lôi pháp bảo hộ thân. Nhưng pháp bảo có tác dụng sao?
Đương nhiên là... Không!
Quang cầu lướt qua hào quang của pháp khí, sau đó đầu thân một nẻo.
Nguyên Kính Chân Nhân của Bạch Nguyên giáo cũng chính là Tôn giáo sư, pháp khí của hắn là Âm Dương kính có thể giảm lực sát thương của quang cầu tới mức nhỏ nhất.
Nhưng...
Đám quang cầu quá mãnh liệt, mà đám đệ tử trẻ tuổi thì lại phân tán, dù Nguyên Kính Chân Nhân liều mạng thúc dục chân nguyên hóa giải quang cầu cũng như muối bỏ biển mà thôi.
Thanh Ly Tử giờ này tóc tai bù xù, tránh được một quang cầu lướt qua đỉnh đầu. Huy động Thiền Dực Kiếm xuất từng đạo hồng sắc chặt đứt đám quang cầu sáng chói.
Đám Tu chân giả thấy đồng môn bị diệt, vô cùng tuyệt vọng. Đồng thời, cửa đá của bảo tháp khẽ đóng, quang cầu đầy trời hóa hư không.
Mọi người đều kiệt sức ngã xuống đất.
"Leng keng!"
Bảo kiếm, pháp khí cũng theo người rớt xuống.
Vô lực...
Tiếng gào bi phẫn khắp nơi.
Tiêu Dực lúc này ôm lấy Hàm Tu đã ngất xỉu, nhìn đám học sinh, giáo viên đang run rẩy trong hành lang, cũng vô cùng đau lòng.
Hàm Tu tỉnh lại, nhìn xuống sân trường như vừa bị một cơn bão cấp 13 quét qua.
Hoang tàn...
Đổ nát...
Khắp nơi đều có người bị cụt tay, cụt chân đang giãy giụa trong đau đớn.
Tiêu Dực ôm lấy Hàm Tu, đỡ hai người khác đứng lên. Nhìn bảo tháp đứng sừng sững trang nghiêm trên mặt hồ. Tiêu Dực đang nghĩ đến, nếu mình ở trong đám Tu chân giả kia, liệu còn sống không?
Tất nhiên là không, hơn nữa còn tan thành cát bụi rồi.
Hàm Tu chợt bắt lấy tay Tiêu Dực, bàn tay nhỏ bé đã nổi lên từng đường gân xanh, cố gắng giữ chặt lấy hắn. Cơ thể không tự chủ mà áp lên ngực hắn.
Tiêu Dực biết nàng không muốn mình mạo hiểm.
Nàng rất sợ!
Hàm Tu bỗng sững sờ, kinh hô:
Nhìn thấy Hàm Tu phóng xuống tầng, Tiêu Dực nhíu nhíu mày, nhìn thoáng qua đám tu chân giả đang thu thập hài cốt, lại nhìn Thất Thải Phù Loan tháp, tự lẩm bẩm:
Khó trách sao lại không tìm thấy. Thì ra là ở trong hồ, nhưng sao lại có 7 tầng, không phải 6 tầng sao? Không thể gượng phá, chỉ có thể trông chờ vào Ngọc Như Ý thôi. Nhưng bây giờ mục tiêu đã bại lộ, sao có thể lén lút đi vào đoạt bảo!
Tiêu đại ca, mau tới đây!
Giọng nói của Hàm Tu mang theo vẻ lo lắng, Tiêu Dực nhìn bảo tháp một lần nữa rồi rời đi.
Cả sân trường tan hoang đã bị số tu chân giả còn lại chiếm đóng. Đám người này vẻ mặt âm trầm đi thu dọn xác của đồng môn. Họ cũng chẳng để ý đến đám người bình thường gì cả, chỉ lạnh lùng liếc một cái rồi bỏ qua.
Lý Quân từ trong đống đổ nát đi tới, mặt xám như tro. Hắn đang cùng một thầy giáo khác đỡ một cô giáo đầy máu theo.
Tiêu Dực mau chóng chạy tới, giúp họ đưa người phụ nữ tới căn lều dựng tạm.
Trong lều tràn ngập mùi máu tươi và thuốc khử trùng, lều nhỏ mà người đông, có đến năm sáu học sinh và giáo viên bị thương, được các cô giáo khác băng bó.
Lý Quân đi đến bên người Tiêu Dực, hắn cũng bị thương nhẹ trên trán, so với mọi người thì cũng rất may mắn.
Một cô giáo khóc nức nở, mọi người nhìn nhau. Vừa nãy giống như trong thần thoại vậy, không ngờ lại xảy ra ngay cạnh mình.
Thật đáng sợ!
Mà những đồng nghiệp, học sinh thường ngày lại trở thành đám đạo sĩ đầy phép thuật. Ngay cả bác gái dọn vệ sinh cũng có thể lên trời xuống đất...
Hàm Tu cười khổ một tiếng, Tiêu Dực nhìn ra ngoài, tỉ mỉ đếm lại, kể cả người canh lều bên ngoài cũng chỉ có hơn 40 người. Trường học lớn như vậy, không ngờ lại bị tu chân giả đục khoét.
Bên ngoài lều bỗng vang tiếng bước chân, Thanh Ly Tử anh tuấn tiêu sái xuất hiện trước mặt mọi người. Không có vẻ tự trách, chỉ lạnh lùng và nghiêm túc.
Thanh Ly Tử nhìn chung quanh một chút, nhẹ nhàng vung tay, một đạo kim quang xuất hiện. Hai gã đệ tử Tam Thanh giáo cũng niệm pháp quyết. Ánh sáng nhu hòa khiến mọi người đều cảm thấy thoải mái, vết thương lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy mà khép miệng lại.
Thanh Ly Tử nói rất chậm, nhưng lại đúng tâm lý của đám giáo viên, khiến họ không dám nhúc nhích.
Thanh Ly Tử nói xong liền đi ra ngoài, Hàm Tu bóng lưng của hắn hung hăng xì một cái, Tiêu Dực nắm bàn tay nhỏ bé của nàng.
Hàm Tu tức giận nói.
Hắn không nói sai, cho dù bọn họ không đến, bảo tháp cũng sẽ xuất hiện, sớm hay muộn thì cũng sẽ có người tò mò mà muốn mở nó ra, chuyện sẽ nghiêm trọng hơn thế này nhiều. Lấy thân phận một cao thủ Phân Thần kỳ mà có thể giải thích như thế này, đã là hạnh phúc lắm rồi. Đừng tưởng như chuyện cười rằng, sau khi ăn thịt heo xong, lão hổ sẽ xin lỗi nông dân. Ít ra điều này thể hiện được đám Tam Thanh giáo có phẩm hạnh tốt.
Nhưng nói thế nào thì, bọn hắn đều từ người bình thường mà tu luyện chứ!
Hàm Tu phát hỏa, bỏ tay Tiêu Dực ra, nàng không thể tiếp thu được lời của hắn.
Tiêu Dực liếm liếm môi:
------oOo------