Nguồn:
read.st
Thanh Hư, Thành Cao hai người lúc bấy giờ tựa hồ là đã đánh mất thần trí cả người không ngừng giãy dụa giọng điệu la hét điên cuồng, trong lời nói mơ mơ hồ hồ nhưng lại giống như là một lời cảnh báo cho Võ Đang phái nói riêng, cũng như là toàn bộ giang hồ nói chung.
Xung Hư đạo trưởng trong lòng đang cực kỳ kinh hãi giọng điệu gấp gáp nói, là ai, là lực lượng nào đủ để nuốt trọn giang hồ khiến tất cả đều suy tàn!? Nhưng tại sao Thiếu Lâm tự là duy nhất vẫn còn tồn tại cơ chứ? Đây là muốn nói Thiếu Lâm tự có liên quan đến việc giang hồ toàn bộ sẽ suy thoái sao?
Thanh Hư, Thành Cao hai người đã hoàn toàn đã trở nên điên khùng thần trí không một chút minh mẫn cười nói, trong lời nói cũng không đầu không đuôi lúc này lúc kia không thể lý giải nổi bọn hắn đang muốn nói cái gì.
Xung Hư đạo trưởng nhìn hai người bọn hắn trở nên khùng điên trong lòng nhắm nháp đủ loại tư vị không thể kể rõ bên trong, ngậm ngùi ra lệnh để người mang hai tên sư đệ giam lại, lúc này thần sắc lo âu trên gương mặt không một chút giảm bớt, ngược lại càng là tăng thêm.
Phong Thanh Dương một bên lắng nghe trong lòng cũng là cực kỳ kinh hãi mở miệng nói, tuy nói là có thể hai tên kia tung hỏa mù, nhưng cũng không thể không đề phòng, trong lời của bọn hắn mập mờ có thể nghe được tóm gọn có thể hiểu là: “Giang hồ sẽ suy thoái toàn bộ, Thiếu Lâm tự còn tồn tại, hoặc là đầu nhập hoặc là suy tàn!”, một lời cảnh báo vô cùng điên cuồng đến mức khó có thể mà tin tưởng được.
Xung Hư đạo trưởng tin tưởng rằng Thanh Hư, Thành Cao không nói dối mở lời biện giải, dù sao mấy chục năm đồng môn sư huynh đệ không thể nói không hiểu là không hiểu, nhất là khi bọn hắn thần trí không còn tỉnh táo, không thể nào lại muốn tiếp túc sai lầm không biết hối cãi trừ phi là có thứ gì đó bắt buộc khiến bọn hắn phải làm như vậy.
Phong Thanh Dương dù tuổi đã rất lớn không còn chú ý đến sự đời nhưng là lần này nhận được tin tức quá mức chấn động không thể không khiến hắn kinh hãi ra mặt, cho dù không quan tâm cách mấy nhưng là một khi liên quan đến toàn bộ giang hồ thì chỉ cần là người trong giang hồ, hoặc đã từng trong giang hồ thì mấy ai mà không có các mối quan hệ phức tạp rắc rối dây mơ rễ má không thể thoát ra, Phong Thanh Dương bản thân trách nhiệm vẫn là còn một cái Hoa Sơn kiếm phái a.
Xung Hư đạo trưởng cũng là rất kinh ngạc nói, không phải là Tiếu Diện Huyết Ma ở Lưu phủ tàn sát Ngũ Nhạc hay sao? Sao có thể lại hữu nghị cung cấp thông tin?
Nhắc đến Tiếu Diện Huyết Ma danh tự Phong Thanh Dương trong lòng rất bất đắc dĩ, Phong Thanh Dương tuy là rất thưởng thức nhưng cũng là rất phản cảm cách làm của hắn, vì bảo vệ một nhà ba người mà chống đối toàn bộ giang hồ là đủ dũng khí, đủ nghĩa khí, đủ điên cuồng bất chấp, nhưng cũng là quá hiếu sát, quá tàn nhẫn, quá huyết tính khát máu, tuy là đáng khen nhưng cũng là rất đáng trách không thể không bất đắc dĩ.
Xung Hư đạo trưởng thở dài nói, nhưng cũng không quên nói ra suy đoán của mình, dù sao trong lúc không ai hay biết tại sao Tiếu Diện Huyết Ma lại nhắc nhở Phong Thanh Dương!? Hắn gần đây cũng chưa từng xuất hiện rất không giống với tính cách bá đạo ngông cuồng của hắn trước nay, tuyệt đối là Tiếu Diện Huyết Ma từ trong bóng tối đang muốn làm một chuyện gì đó, không có khả năng hắn không dám xuất hiện trên giang hồ, cũng giống như sự kiện ở Lưu phủ cách đây không lâu mặc dù tụ tập rất nhiều các thế lực trong giang hồ không phải là hắn vẫn dám xuất hiện đấy sao?
Phong Thanh Dương trầm ngâm nói, hiện nay toàn bộ giang hồ khắp nơi thế lực muốn truy sát Tiếu Diện Huyết Ma nhưng mãi vẫn không tìm được hắn, Phong Thanh Dương một thân một người quả thật sức người có hạn chỉ có thể hữu tâm vô lực.
Phong Thanh Dương tựa hồ tự dưng nhớ ra chuyện gì đó bật thốt nói, đương lúc muốn tìm Tiếu Diện Huyết Ma đối chứng lúc này lại đoán được Lệnh Hồ Xung có thể cũng muốn tìm kiếm hắn, nếu như không nhanh chân lấy tính cách nông nổi của Tiếu Diện Huyết Ma có khi sẽ không đủ kiên nhẫn mà sát hại Lệnh Hồ Xung mất.
Xung Hư đạo trưởng một bên an ủi khuyến nghị biện pháp cấp bách hiện tại, Phong Thanh Dương tựa hồ là quan tâm quá mà loạn, dù sao Lệnh Hồ Xung tính ra cũng là hắn truyền nhân không thể không quan tâm, nhưng là một bên Xung Hư đạo trưởng ngoài cuộc vẫn rất tỉnh táo nhắc nhở.
Phong Thanh Dương tựa hồ ẩn thế quá lâu quên mất cáo từ lời nói, dứt câu đã tự mình thi triển khinh công gấp gáp rời đi Võ Đang sơn.
Xung Hư đạo nhìn theo bóng lưng Phong Thanh Dương ly khai cũng không để ý, một tay động tác xoa bóp huyệt thái dương lại muốn suy tính làm sao đối với Thiếu Lâm tự, Võ Đang phái hiện tại đã bị dồn đến bước đường cùng để Xung Hư đạo trưởng cũng rất muốn liều lĩnh một phen, nhưng là trước hết vẫn phải có cơ sở nhất định mới được, nhất là sau khi nghe Thanh Hư, Thành Cao hai người mơ mơ hồ hồ cảnh báo.
()
Phải nói Thiếu Lâm tự một bước hủy hoại thanh danh Võ Đang phái tuy không phải là quá vi diệu nhưng là đã được chuẩn bị chu toàn từ rất lâu, có thể năm năm mười năm thậm chí hai mươi ba mươi năm cũng không ai biết được, trong khi Võ Đang phái Xung Hư đạo trưởng mất một khoảng thời gian thật dài lúc bấy giờ vẫn còn đang bỡ ngỡ không hay không biết lo lắng giữ gìn mối quan hệ hảo hữu giữa hai bên không để trở mặt, nào ngờ Thiếu Lâm tự bề ngoài mạo giả chính nhân quân tử nhưng thực chất lại là tiểu nhân bỉ ổi bất chấp thủ đoạn dơ bẩn lén lút đâm một kiếm thật sâu trọng thương Võ Đang phái từ phía sau, dù là ai cũng vô phương đề phòng mà tránh né a.
Lúc bấy giờ trong tay bắt được phản đồ nhưng thần trí không còn minh mẫn cũng chưa chắc có thể rửa sạch thanh danh cho Võ Đang phái được, lại nói thanh danh một khi bị vấy bẩn đó chính là muôn đời cũng rửa không sạch, cũng giống như Minh giáo xưa kia dù cho làm bao nhiêu việc tốt cho bách tính nhưng mãi đến hiện nay Nhật Nguyệt thần giáo còn không phải vẫn luôn là tà ma ngoại đạo đấy sao? Như vậy có thể thấy Võ Đang phái dù là rửa sạch lần này nhưng chỉ cần Thiếu Lâm tự lại có động tác tin tưởng dễ dàng lại có thể khiến Võ Đang thân bại danh liệt.
------oOo------