Nguồn:
read.st
Trong lúc Phạm Ngọc đang tiến hành trắc thí thì ở một nơi tuyệt đẹp tại Vạn Lý Liên Hoa thành, toà thành lớn nhất trái đất, trong một cung điện to lớn một tiếng Đông điện tử vang lên.
Trong một căn phòng xa hoa rộng mấy trăm mét vuông có một nhóm năm thiếu niên đang ngồi tụ tập nói chuyện. Bỗng cả đám giật nảy mình nghe thấy tiếng kêu từ một thiết bị trí năng. Sau đó cả đám hoảng sợ tập trung nhìn về phía cuối căn phòng.
Cuối căn phòng có một căn phòng nhỏ hơn. Cánh cửa căn phòng đó mở ra. Một thiếu niên xuất hiện dưới ánh mắt sùng bái của đám kia.
Thiếu niên này mặc một trang phục võ sinh cổ truyền, lưng thắt đai đen. Thân hình hắn mảnh mai nhưng không hề yếu ớt, mái tóc hắn dài, khuôn mặt anh tuấn, đôi mắt thâm thuý đầy mị lực. Hắn lấy tay lau những giọt mồ hôi trên trán để lộ ra đôi tay thon dài rất đẹp. Đúng là một mỹ nam trời sinh.
Một thiếu niên ăn mặc rất tuỳ tiện, tóc rối bù lên tiếng nói, giọng điệu rất lớn mật. Tuy vậy đám xung quanh lại coi như bình thường.
Thiếu niên được gọi là đại ca kia khẽ lên tiếng trách mắng. Tuy nhiên cách nói chuyện của hắn cũng ẩn chứa đầy sự cao ngạo. Sau đó hắn nhìn kĩ phản ứng trên khuôn mặt của đám này.
Trong đám này toàn là những nhân vật thiên tài chủ chốt của các thế lực, mắt cao hơn đầu nên luôn có chút kiêu ngạo không tránh khỏi. Nhiệm vụ của hắn là lãnh đạo họ để họ trở nên cường đại, có thể giúp hắn thực hiện những mộng tưởng xa xôi.
Một thiếu niên đôi mắt màu xanh, làn da trắng có những điểm lai tạp giữa Á Đông và phương Tây lên tiếng nói.
Một thiếu niên bộ mặt già dặn trước tuổi, thân hình rắn chắc lên tiếng nói.
Ta còn nghe nói, Hắn cùng với Đại Quý, Thiết Thành, cùng một tên họ Lâm thành lập cái gì gọi là Tứ Quái Sa Mạc, rất hoành tráng nha.
Ừ, ta cũng nghe vậy. Cái gì mà Đại Quyền, Ác Nhãn, Quái Nhân, Thư sinh. Đúng là hài hước.
Hai tên còn lại trong năm thiếu niên cũng lên tiếng.
Tên thiếu niên có thân hình rắn chắc giơ nắm đấm lên nói.
Thiếu niên tóc bù xúc tên là Doanh Mẫn nghe thế lên tiếng chọc ghẹo. Dã Nhân Thiết Thành chính là em trai của tên Người Sắt kia.
Thiết Thần không chịu thua kém phản lại.
Đông Doanh Mẫn không chịu thua kém phản lại.
Sao, ngươi muốn ăn đánh à?
Hứ, ta sợ ngươi chắc?
Hai kẻ này đấu võ mồm khiến cả đám bu lại thích thú nhìn coi.
Long Vũ Thiên lên tiếng can ngăn, giọng cũng có chút cảm khái.
Sinh ra trong gia tộc lớn đối với nhiều người là mơ ước. Nào ai biết đó nhiều khi là số mệnh trớ trêu. Nhất là trong những gia tộc lớn coi trọng tài năng hơn tình cảm. Khi đó kẻ yếu ớt chỉ nhận được bi kịch và nhục nhã.
Như Long Thái được sinh ra trong Long gia, gia tộc lâu đời và mạnh mẽ bậc nhất trên toàn trái đất, là một bi kịch. Bi kịch luôn bị so sánh, luôn thấp hơn người anh thiên tài Long Vũ Thiên của hắn. Càng lớn lên, càng tiếp xúc với lực lượng của gia tộc bi kịch càng tăng. Đây là điều bất đắc dĩ không thay đổi được trong các gia tộc lớn.
Tính ra Long Thái, so với những kẻ còn lại trong Tứ Quái còn đỡ hơn, vì dù sao hắn chỉ có một người anh thiên tài tuyệt thế không thể bàn cãi.
Còn họ, như Thiết Thành, Đông Đại Quý tính về bối phận đều là đàn anh của những thiếu niên ngồi đây. Họ đều là những hạt giống trụ cột tương lai của gia tộc. Nhưng khi những thiếu niên này bộc lộ tài năng, họ mất đi vị thế. Từ long đầu rơi xuống làm tiểu cẩu. Đó mới là bi kịch thật sự.
Chính Vũ Thiên hắn dù đã ngầm giúp đỡ. Nhưng hắn biết ánh mắt của em trai nhìn hắn đã khác xưa rồi.
Từ trong trầm tư tỉnh lại, Long Vũ Thiên nhàn nhạt nói.
Đám trẻ kia trả lời sau đó níu nhau ra về.
Còn một mình ở lại trong căn phòng trống, Long Vũ Thiên ngẩng đầu lên nhìn ra vô hạn tinh không bên ngoài. Đôi mắt thâm thuý như muốn thâu tóm cái gì đó.
Sau lưng bỗng vang lên tiếng nói. Long Vũ Thiên quay đầu lại thì nhận ra là tuỳ tùng thân tín của mình, Long Vô Ảnh.
Long Vũ Thiên lên tiếng hỏi.
Long Vô Ảnh khẽ trả lời. Gióng nói âm u. Ông ta mặc một bộ đồ màu đen nhìn không rõ là ai.
Long Vũ Thiên thấy ông ta ngập ngừng thì hỏi dấn tới.
Long Vô Ảnh cẩn thận trả lời.
Long Vũ Thiên nghe thế vẫn lạnh lùng hỏi.
Long Vô Ảnh trả lời chi tiết sau đó ngừng lại quan sát sắc mặt của thiếu chủ.
Long Vũ Thiên lạnh nhạt nói sau đó quay qua nghiêm túc hỏi Long Vô Ảnh. Ánh mắt của hắn tràn đầy vẻ uy nghiêm khiến cho vị tuỳ tùng này kính sợ không dám nhìn thẳng.
Thiếu gia yên tâm. Thuộc hạ sẽ hoàn thành. Chắc chắn sẽ được như ý ngài.
Tốt. Thúc lui xuống đi.
Phương Nam sao? Ta rất mong chờ đó...
Còn một mình trong phòng Long Vũ Thiên ánh mắt nhìn qua thân ảnh biến mất của Long Vô Ảnh, miệng khẽ lẩm bẩm.
...
Trong căn phòng trắc thí của Phạm Ngọc, Tư soái bỗng quay sang hỏi cha Phạm Ngọc.
Cha Phạm Ngọc bất đắc dĩ trả lời. Giọng tràn ngập tự hào cùng tự trách.
Nguyễn Quân nghe hai người nói chuyện cũng lên tiếng bộc bạch. Phạm Ngọc là người hắn khâm phục nhất.
Tư soái lên tiếng khen ngợi. Ông thật sự thích mẫu người như Phạm Ngọc.
Cha Phạm Ngọc lên tiếng cảm ơn. Ông thật sự vui mừng và hi vọng.
Nguyễn Quân sốt sắng hỏi.
Tư soái nghe vậy bỗng cười. Cả hai bị Tư soái hỏi im lặng.
Cậu có biết bao nhiêu người mới có một chiến sĩ cao cấp? Tỷ lệ trắc thí ra sao?
Để tôi nói cậu nghe. Trong một ngàn chiến sĩ xác suất có một chiến sĩ cao cấp cũng chưa tới một phần ngàn. Chính xác là ba ngàn chiến sĩ mới chắc chắn có được một chiến sĩ cao cấp. Vậy bao nhiêu chiến sĩ cao cấp có mức kiểm soát tinh thần cấp đỉnh cao? Tỉ lệ chỉ là hai, ba phần trăm. Trên cấp đỉnh cao còn có cấp siêu vi, cấp cực hạn rồi mới tới cấp hoàn Mỹ. Cấp hoàn mỹ đại biểu cho điều gì? Nó có nghĩa kẻ đó có tiềm năng đạt đến cấp Nguyên Tinh bậc cao nhất. Nói vậy cũng không chính xác, nói đúng hơn là cấp Nguyên Tinh cao cấp chưa chắc có được cấp hoàn mỹ.
Tư soái nhẹ nhàng nói, trong giọng cũng vô cùng ao ước. Cấp kiểm soát tinh thần hoàn mỹ. Đó là giấc mộng của biết bao chiến sĩ trẻ. Nhưng khi tiến cấp rồi họ mói biết nó khó như thế nào.
Cả hai người Phạm Văn Vũ và Nguyễn Quân nghe vậy chăm chú hẳn lên.
Hai người Nguyễn Quân và cha Phạm Ngọc được hỏi theo bản năng gật đầu. Cái tên đó cả Nam Thuỷ này ai mà không biết.
Cả hai cùng lắc đầu, trong lòng nghi ngờ. Không phải cấp Nguyên Tinh cao cấp à?
Tư soái nói, giọng đầy tiếc hận. Một thiên tài trẻ tuổi như thế. Hi vọng của cả Nam Thuỷ. Vậy mà giờ đã ngục ngã.
Nguyễn Quân lên tiếng cảm thông.
Cả ba người sau đó, cùng tập trung nhìn về phía căn phòng.
Nguyễn Quân cắn răng. Hắn cũng không ngờ nó khó đến vậy. Đã có trong sách giáo khoa thì tưởng nó phải không khó đạt được chứ.
Tiếng báo hiệu vang lên inh ỏi, sau đó cả căn phòng rực sáng. Căn phòng tỏa ra hào quang như chào đón một vị khách Vip ghé thăm.
Tư soái đang trầm tư bỗng bật dậy, tay đập vào thứ gì đó khiến nó vỡ náy, đôi mắt trợn ngược lên.
------oOo------