Nguồn:
read.st
Trong doanh trại bỗng dưng xuất hiện một đám người lạ dĩ nhiên thu hút không ít ánh mắt tò mò của chúng đệ tử, bất quá chẳng ai dám tới gần ngăn cản họ, vì sát khí từ những tên kia tỏa ra quá đậm, khiến cho những kẻ khác chung quanh cảm thấy hơi sợ hãi.
Mục Trần cũng nhíu mày nhìn đột ngũ xa lạ kia, những người này đến Bắc Linh Nguyên để làm gì?
Mạc sư hiển nhiên cũng nghi hoặc, chậm rãi bước qua đội ngũ bên đó. Bên phía đội ngũ kia, một nam tử trung niên cũng vội vã bước lại, ôm quyền chào hỏi:
Vị này hẳn là Mạc sư của Bắc Linh Viện phải không? Liễu vực Liễu Minh, không mời mà đến, nếu có quấy rầy, mong rằng thứ lỗi.
À, ra là tam gia Liễu vực Liễu Minh a.
Mạc sư nghe hắn báo danh, cũng cười nhạt nói.
Liễu Minh vội vàng lắc đầu, thái độ lại tỏ ra khá khiếm nhường.
Đứng ở phía sau Mạc sư, Mục Trần lẩm bẩm quan sát nam tử trung niên kia. Người nọ bề ngoài khá ốm yếu, hai bàn tay như ưng trảo, ốm trơ xương nhưng rất mạnh mẽ sắc bén, lúc này gương mặt hắn tươi cười rạng rỡ.
Với cái tên Liễu Minh, Mục Trần cũng không xa lạ gì, hắn cũng không ít lần được nghe phụ thân và Chu thúc kể. Người này là em ruột của Liễu Kình Thiên, vực chủ Liễu vực, cũng là cánh tay đắc lực, thực lực Linh Luân cảnh hậu kỳ, cách Thần Phách cảnh chỉ có một bước nhỏ nữa, ở Bắc Linh cảnh cũng là một trong những nhân vật tiếng tăm không nhỏ.
Mạc sư nhìn Liễu Minh và đội ngũ có vẻ không thích hợp với doanh trại của mình, vẻ mặt không vui. Doanh trại này chỉ có đệ tử đang tu hành, sát khí quá đậm thế này, e rằng ảnh hưởng không nhỏ tới những đệ tử đang tu luyện.
Phía sau Liễu Minh, Liễu Mộ Bạch mỉm cười bước ra nói.
Liễu Minh giải thích:
Liễu vực chúng ta có một đoàn vận chuyển đồ vật quan trọng giữa đường bị Huyết Đồ đoàn đánh cướp. Tuy sau đó nhân thủ Liễu vực kịp thời ứng cứu tiễu trừ, nhưng đầu lĩnh Huyết Đồ đoàn đã chạy trốn. Sau đó chúng ta truy đuổi hắn chạy đến Bắc Linh Nguyên, đến đây muốn nghỉ lại một đêm, ngày mai lại truy bắt.
Huyết Đồ?
Nghe hung danh đó, Mạc sư cũng khó chịu, đó là một băng cướp khá tàn ác ở Bắc Linh cảnh, đao trong tay không biết đã liếm máu bao nhiêu người, loại cùng hung cực ác này lẩn trốn ở Bắc Linh Nguyên, chẳng phải sẽ uy hiếp đến đệ tử tu hành của họ sao?
Những đội thám hiểm và thám hiểm giả đơn độc, vì e ngại Bắc Linh Viện mà không dám ra tay ác độc là một chuyện, nhưng hung đồ lại không hề do dự, lỡ như không may gặp chúng, họa sát thân ập đến cũng còn chưa biết.
Liễu Minh cười nói.
Mục Trần nghe vậy, trong lòng cũng kinh ngạc. Danh tiếng Huyết Đồ đoàn dĩ nhiên hắn cũng biết, tuy hung danh cực thịnh, nhưng bọn người đó cũng đâu phải kẻ ngu, lại cả gan ra tay với cả Liễu vực?
Xem ra món đồ mà bọn người kia cướp được cũng khá, nếu không Liễu vực sao lại hưng sư động chúng nổi giận huyết tẩy cả băng cướp, lại còn đuổi tận giết tuyệt khiến Huyết Đồ chạy trốn tới nơi này.
Mục Trần đột nhiên cất tiếng, ra vẻ ngây ngô tò mò hỏi.
Bỗng dưng có đứa trẻ đặt câu hỏi, khiến cho Liễu Minh cũng ngẩn người, gượng cười:
Mục Trần mỉm cười, trong lòng càng lúc càng rõ món đồ đó quan trọng với Liễu vực ra sao.
Liễu Mộ Bạch trừng mắt nhìn Mục Trần.
Liễu Minh nghe được cái tên cũng khá nổi tiếng đó, hai mắt híp lại nhìn hắn, nói:
Mục Trần cười gật đầu, Liễu vực và Mục vực tranh chấp liên miên, cũng xem như quan hệ đối địch, do vậy với phản ứng đó của Liễu Minh cũng không có gì khó đoán.
Liễu Minh cười nhạt.
Mục Trần mỉm cười, nhưng không trả lời.
Mạc sư thấy Liễu Minh lời nói bén nhọn, cũng khá khó chịu. Liễu Minh nói như thế nào cũng là một người khá nổi tiếng ở Bắc Linh cảnh, vậy mà lại ganh đua miệng lưỡi với một thiếu niên, khí độ cường giả để đâu chứ?
Liễu Minh vội vàng nói.
Mạc sư nghe vậy, suy tư một chút, nếu Tịch sư đã đáp ứng rồi, lão cũng không thể bất kể mặt mũi, nên đành gần đầu, dẫn bọn người Liễu Minh đi để sắp xếp chỗ ở.
Mục Trần vừa định về lều của mình, đột nhiên Liễu Mộ Bạch cất giọng nhàn nhạt.
Mục Trần nghiêng đầu liếc nhìn Liễu Mộ Bạch, mỉm cười:
Liễu Mộ Bach hai mắt lạnh lẽo đăm đăm nhìn Mục Trần, không ngờ tên kia lại dám khiêu khích thẳng mặt như vậy.
Buông ra lời đe dọa, Liễu Mộ Bạch cũng không nói nhảm nhiều, quay đít cút thẳng.
Mục Trần chỉ khẽ cười, thong thả bước về doanh trại đông viện. Đường Thiên Nhi đợi hắn đã lâu, vội chạy đến cạnh hắn:
Nàng vẫn đứng gần đó từ nãy giờ, dĩ nhiên cũng nghe rõ mọi lời nói của Liễu Minh và Liễu Mộ Bạch, trong lòng cũng không khỏi khó chịu.
Mục Trần lại cười, nhìn thấy Đàm Thanh Sơn, hắn vẫy tay gọi. Tên kia chẳng hiểu chuyện gì nhưng cũng đi qua, vừa tới bên cạnh liền được Mục Trần nhét vào tay một Ngọc Linh quả tròn tròn. (LCT: đánh cũng cười, ăn cũng cười, luyện cũng cười, cái gì cũng cười, vui gớm. Bộ Đấu Phá thì gật đầu miết tới gãy cổ, bộ này chắc cười tới ngoác mồm mới thôi quá...)
Mục Trần vỗ vai Đàm Thanh Sơn đang trân mắt tròn mồm nhìn Ngọc Linh quả trong bàn tay, thì thầm.
Đàm Thanh Sơn kích động đến đỏ mặt. Lúc nãy bọn Mặc Lĩnh trở về, kể hết chuyện chiến đấu sơn cốc cho hắn nghe, lại thấy bọn kia mỗi người một viên Ngọc Linh quả, dĩ nhiên cực kỳ hâm một, lại càng thêm tiếc nuối. Hắn hiểu bọn người Mặc Lĩnh cũng phải đổ mồ hôi sôi máu mới được đền đáp như thế, cũng chỉ có thể thầm hận thực lực bản thân kém cỏi, không có biện pháp tham gia.
Gia cảnh thân thế dù sao cũng không quá tốt, những thứ như Ngọc Linh quả thực sự là không thể mua nổi. Nhưng lúc này khi không lại được Mục Trần dúi vào tay một viên Ngọc Linh quả, hắn không cảm kích mới lạ.
Mục Trần cười nói.
Đàm Thanh Sơn giữ chặt Ngọc Linh quả, cảm kích đến run rẩy.
Mục Trần cáo biệt hắn, rồi cũng quay về lều của mình. Trong áo hắn còn lại bảy viên Ngọc Linh quả, có mấy món sung túc linh lực này, hẳn là có thể ngưng kết được Sâm La Tử Ấn đạo thứ hai rồi.
Nghĩ vậy, trong lòng Mục Trần cũng thấy kích động bước nhanh hơn.
Bóng đêm dần phủ kín Bắc Linh Nguyên, sắc trời tối đen, trong doanh trại lại đốt lửa lên, đuốc soi sáng khắp chung quanh, cũng khá náo nhiệt.
Mục Trần trở về thì không ra ngoài nữa, im lặng ngồi xếp bằng trong lều, hai mắt nhắm nghiền, vận chuyển Đại Phù Đồ Quyết, linh lực hắc ám nhàn nhạt lóe ra trên người.
Yên tĩnh tu luyện chừng nửa canh giờ, Mục Trần đột ngột mở mắt, lôi ra một viên Ngọc Linh quả. Dưới ánh đuốc lờ mờ, Ngọc Linh quả tỏa ra ánh sáng rực rỡ, nhìn rất mê người.
Mục Trần liếm môi, há ta miệng trực tiếp nuốt Ngọc Linh quả vào bụng. Cuối cùng cũng đến lúc ngưng kết Sâm La Tử Ấn đệ nhị ấn.
------oOo------