Nguồn:
read.st
Bắc Linh Viện, huấn luyện trường.
Đông đảo đệ tử mồ hôi như mưa, hét lên những tiếng vang dội, hỗn loạn mà tràn ngập sức mạnh.
Mục Trần ngồi dưới một bóng cây to, uể oải dựa vào thân cây, ánh mắt lười biếng liếc qua những trận luận bàn nóng cháy đang diễn ra trong sân. Những trình độ luận bàn này thực khó mà khiến hắn cảm thấy hứng thú.
Một bóng hình xinh đẹp đột nhiên chắn ngang tầm mắt của Mục Trần, giọng nói hờn dỗi của Đường Thiên Nhi cất lên.
Mục Trần nhìn chăm chú vòng eo thon mảnh khảnh trước mặt, chậm rãi dời lên, chiếc áo cam bó lấy bộ ngực tròn vểnh cao, dáng người thon thả, quả thực rất mê người. (LCT: hầu như cô nào của bác khoai tây cũng "rất mê người" hết, và form cũng gần gần như nhau, đọc riết tự nhiên lại thấy hết mê, heizza)
Nhìn hai má xinh xắn oán trách của người con gái kia, Mục Trần cũng uốn éo cái lưng trả lời:
Trong Linh Lộ, hắn đã trải qua không biết bao nhiêu trận ẩu đả sinh tử. Ở một nơi không thể vận dụng chút linh lực nào, lại gặp đối thủ có trí tuệ và tâm tính được thúc đẩy đến cực hạn, chỉ cần một chút sơ sẩy, ngay lập tức bị K.O ra ngoài với một kết cục tàn khốc nhất. Những kẻ đó chỉ còn có thể đợi chờ ở khu vực an toàn, cho đến khi rèn luyện kết thúc.
So với những kẻ trong đó, luận bàn của đệ tử Bắc Linh Viện nhẹ nhàng hơn nhiều, đúng là với Mục Trần không có tác dụng gì.
Đường Thiên Nhi cau có, nhìn gương mặt thoải mái của hắn, đôi mắt vui vẻ ôn hòa, thong dong mà thâm thúy, dễ khiến người ta chìm đắm trong đó.
Đường Thiên Nhi ngồi xuống bên cạnh Mục Trần, vươn tay tháo buộc tóc, mái tóc đuôi ngựa buông xuống như thác đổ, cảnh tượng rung động lòng người nhất thời thu hút không ít ánh mắt, cực kì hâm mộ liếc nhìn Mục Trần, người này... thật là quá sung sướng.
Đường Thiên Nhi quay đầu lại, nhíu mày khẽ hỏi.
Mục Trần mỉm cười, giơ bàn tay ra trước mặt Đường Thiên Nhi. Mơ hồ một đạo hắc ấn như ẩn như hiện, hàn khí dày đặc chậm rãi phát tán.
Cái miệng xinh xinh nhỏ nhỏ của Đường Thiên Nhi tròn lên, gương mặt kinh ngạc vội chụp lấy bàn tay hắn, săm soi hắc ấn trong đó, ngón tay khẽ dò theo hắc ấn, hàn khí thẩm thấu ra khiến cơ thể mềm mại của nàng khẽ run lên.
Mục Trần khẽ lắc, nói. Chợt như phát hiện gì đó, ánh mắt đảo qua những kẻ xung quanh, đột nhiên thấy nhiệt độ ở đâu đó đều tập trung về đây, mới ho nhẹ một tiếng:
Đường Thiên Nhi mới giật mình tỉnh lại, mỉm cười đỏ mặt, vội vất tay hắn ra.
Cách đó không xa, La Thống nhìn màn vừa diễn ra, ánh mắt cũng tối lại. Đường Thiên Nhi chính là hoa khôi đông viện, dĩ nhiên hắn cũng là fan hâm mộ. Mà phụ thân nàng lại cũng là một vực chủ Bắc Linh cảnh, cha hắn từng nói, nếu có thể chiếm được Đường Thiên Nhi, hai vực thông hôn liên thủ, thực lực La vực dĩ nhiên đại tăng.
Chẳng qua ý tưởng vẫn chỉ là ý tưởng, La Thống không dễ dàng như phụ thân hắn trông mong, khó có thể đoạt lấy tâm hồn thiếu nữ như vậy. Thậm chí ngược lại còn lạnh nhạt với hắn. Hỏi thế làm sao mà trong lòng hắn không giận. Hiện tại lại thấy Mục Trần thân thiết với Đường Thiên Nhi, lòng ganh tị lại được dịp bùng lên không ngớt.
Khương Lập và Đằng Dũng bên cạnh cũng ghen tị thêm dầu vào lửa.
Bất quá tuy thấy khó chịu, nhưng cả hai đều biết Mục Trần không dễ chọc, nên cũng không dám kiêu ngạo gây chuyện như với kẻ khác.
La Thống âm trầm, chợt chuyển ánh mắt, nhìn về phía một người đang mồ hôi nhễ nhại trong sân huấn luyện, là Đàm Thanh Sơn. Hắn cười lạnh:
Khương Lập sửng sốt, hơi do dự:
Đàm Thanh Sơn và Mục Trần quan hệ rất tốt. Nếu ta gây phiền phức cho hắn, e rằng tên kia....
Có ta ở đây, ngươi sợ cái gì?
La Thống nhíu mày nói.
Khương Lập nhìn thấy La Thống bực mình, không dám nói thêm gì, đành đứng dậy bước qua chỗ Đàm Thanh Sơn.
Đang trong huấn luyện, Đàm Thanh Sơn nhìn thấy Khương Lập bước đến chỗ hắn, chân mày nhíu lại, nhưng vẫn không nói tiếng nào với tên kia, vẫn tiếp tục tu luyện một bộ quyền pháp.
Khương Lập cười nói với vẻ bất hảo.
Đệ tử chung quanh nghe thấy, cũng dễ dàng hiểu được Khương Lập đang muốn làm gì, bất quá ngại ánh mắt u ám của La Thống gần đó, nên không ai dám lên tiếng, hơn nữa luận bàn ở đây lại rất bình thường.
Đường Thiên Nhi cũng bị hấp dẫn qua đó, mày liễu nhíu chặt định đứng dậy, nhưng bị Mục Trần nắm tay kéo lại.
Đường Thiên Nhi nghi hoặc. Bọn La Thống tìm Đàm Thanh Sơn kiếm chuyện, dĩ nhiên là muốn rung cây nhát khỉ với Mục Trần.
Mục Trần thản nhiên trả lời.
Ma mới bắt nạt ma cũ, loại tình huống này làm sao tránh khỏi. Nếu ta ra mặt giúp hắn, có lẽ hắn sẽ gặp ít phiền toái một chút. Nhưng thực ra hắn không cần, thậm chí nói quá lên một chút, sẽ khiến hắn và ta bất hòa. Do vậy nếu muốn tránh mấy cái phiền toái linh tinh này, cần phải lấy năng lực bản thân cho chúng biết, hắn cũng không phải loại người dễ khinh.
Nhưng hắn không phải đối thủ của Khương Lập.
Đường Thiên Nhi lo lắng.
Mục Trần mỉm cười
Đường Thiên Nhi nghĩ nghĩ, cảm thấy lời nói của Mục Trần cũng có đạo lý, bất quá vẫn bướng bỉnh cãi lại:
Mục Trần cười, đưa mắt nhìn về Đàm Thanh Sơn đang hơi đổi sắc mặt, tên kia nắm chặt hai tay thoáng lưỡng lự, do dự gì đó rồi nhìn về phía Mục Trần.
Mục Trần mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu.
Nhìn thấy nụ cười của Mục Trần, hai tay Đàm Thanh Sơn nắm chặt hơn, đôi mắt hiện lên nét hung ác, thanh âm lạnh lẽo đáp lời:
Khương Lập không ngờ Đàm Thanh Sơn lại cương nghị đáp ứng, hơi sửng sốt, rồi khẽ cười nhếch môi, thật là tiểu tử không biết trời cao đất dày a.
Hai người chậm rãi lui lại, nhiều đệ tử xung quanh cũng đến gần hơn, nhưng hầu như đều thấy thương cảm cho Đàm Thanh Sơn.
Dưới ánh mắt chăm chú của nhiều người, luận bàn đã bắt đầu.
Cũng đúng như dự đoán của mọi người, trận này vốn nghiêng về một bên, thực lực bất đồng rất khó thay đổi, thế nhưng cục diện lại dần dần biến ảo.
Bởi vì bọn họ nhìn thấy, dù bị Khương Lập nhiều lần đá ngã lăn ra, Đàm Thanh Sơn lại không hề có dấu hiệu nhận thua, ngược lại như không sợ chết tiếp tục nhằm phía Khương Lập tấn công, con mắt đỏ ngầu điên cuồng, dọa cho tên kia nhảy dựng lên.
"Bốp bốp bốp!"
Hai bóng người giao nhau giữa sân, Đàm Thanh Sơn tuy rất chật vật, nhưng vẫn mạo hiểm chịu mấy quyền của Khương Lập, tặng lại một chiêu cẩu quyền thần xực in một dấu răng rõ đau lên người tên kia.
Khương Lập tống một quyền đẩy lui Đàm Thanh Sơn, lại bị hắn lao lên cắn thêm một phát để lại dấu máu trên cánh tay, rốt cuộc chịu không nổi cái kiểu luận bàn "cẩu cuồng", vội quát lên:
Đàm Thanh Sơn mắt điếc tai ngơ, con ngươi đỏ rực lại nhào đầu qua.
Khương Lập vội vàng né tránh bỏ chạy, hoang mang nhìn đôi mắt đỏ bừng của Đàm Thanh Sơn, trong lòng căm phẫn, cả giận quát lên.
Những đệ tử xung quanh cũng vội lao lên ngăn Đàm Thanh Sơn lại, kéo hắn xuống dưới. Nhưng hắn quả thật quá mức điên cuồng, nhất thời lôi kéo không xong, lại thêm một màn hổ lạc đồng bằng khiến cho không ít đệ tử lạnh gáy. Đàm Thanh Sơn này, quả thật cũng đủ điên loạn.
Dưới tiếng quát như sấm giật liên hồi của đông đảo đệ tử chung quanh, cuối cùng Đàm Thanh Sơn cũng dần bình tĩnh lại, nhếch mép cười. Cơ thể đau nhức, khuôn mặt còn một vết bầm tím, nhưng không che nổi vẻ phấn khởi trong ánh mắt.
Trước mặt hắn, Khương Lập quần áo rách bươm, tuy không có thương thế nặng nhẹ gì, nhưng mặt xám mày tro, ánh mắt kinh hãi ai ai cũng thấy được. (LCT: cộng thêm mấy dấu răng, về đi chích ngừa đi nghe con xD)
Đàm Thanh Sơn tuy thua thực lực, cũng thắng khí thế, đủ để cho những đệ tử thiên giới đông viện phải nhìn hắn với con mắt khác.
Đàm Thanh Sơn xóa đi vết máu trên miệng, nhìn về phía Mục Trần. Tên kia cười ngoác cả mồm giơ tay tán thưởng hắn:
Đàm Thanh Sơn lắc đầu cười hô hố, trong lòng chợt cảm kích Mục Trần. Tên kia tôn trọng hắn, để hắn có cơ hội giành lấy sự tôn trọng. Có lẽ sau này chẳng còn con ma cũ nào dám đến kiếm chuyện với hắn nữa.
Đường Thiên Nhi cũng cười nhăn mặt, ánh mắt điên cuồng lúc nãy của Đàm Thanh Sơn thật cũng khiến nàng run như cầy sấy.
Mục Trần cười gật đầu, sau đó đứng dậy.
Đường Thiên Nhi nghi hoặc hỏi.
Mục Trần cười, tay phải chậm rãi nắm chặt:
Mục Trần chậm rãi tiến lên, thu hút rất nhiều ánh mắt chú ý đi vào giữa sân, hắn nhìn về phía La Thống cách đó không xa.
------oOo------