Nguồn:
read.st
Hoàng Hôn kinh ngạc nói.
Hoàng Hôn tự nhiên không biết Vũ lạc bảo thạch là cái gì, bởi vì Vũ lạc bảo thạch là độ khó cấp Chuyên gia mới ra, hơn nữa chỉ ở trên người Thụ yêu vương mới ra. Độ khó phó bản sẽ căn cứ tình trạng đẳng cấp của đoàn đội ngoạn gia mà thay đổi, trong đoàn đội càng nhiều người cấp cao, độ khó phó bản càng cao.
Các ngoạn gia muốn qua Thụ yêu lâm độ khó cấp Chuyên gia, cũng không phải là một chuyện dễ dàng, mặc dù là tinh anh đoàn của đại nghiệp đoàn cũng không cách nào thoải mái hoàn thành, cho nên viên Vũ lạc bảo thạch kia, hiển nhiên càng quý giá.
Nhiếp Ngôn cười nhẹ nói.
Hoàng Hôn có chút buồn bực, nhưng ngẫm lại nếu Nhiếp Ngôn không nói thì đi theo đoàn đội xem tiếp rồi nói sau!
Hoàng Hôn có chút kinh ngạc nói.
Nếu là một người quản lý đoàn đội mà nói, hạ phó bản nếu là ra Trục hỏa giả, khẳng định sẽ ưu tiên trang bị cho Nguyên Tố Pháp Sư, đưa Trục hỏa giả trang bị cho một Áo Pháp, việc này thật kỳ quái.
Nhiếp Ngôn cười nhẹ, cũng không giải thích.
Đường Nghiêu thoáng có chút xấu hổ, hắn mặc bộ Trục hỏa giả này, quả thật hơi thiếu tự tin, trong lòng lại âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải tự mình kiếm được một bộ Áo Pháp đỉnh cấp sáo trang, như vậy mới là hãnh diện thật sự.
Yểu Yểu mở to đôi mắt lung linh, tựa như bảo bảo tò mò.
Nhiếp Ngôn chỉ thật thà tự thuật lại một chút chuyện đã xảy ra ngày hôm qua ở Lâm Khắc trấn, nhưng mà bỏ qua chuyện Dũng khí chi chương trước đó.
Yểu Yểu thật sự nghiêm túc nói, nếu không thì Hồ Ly Bán Tỉnh cũng sẽ không tôn sùng Nhiếp Ngôn như thế.
Hoàng Hôn nghĩ trăm bề cũng không thể lý giải chuyện này nói, chuyện như vậy thật hiếm thấy.
Nhiếp Ngôn ánh mắt đảo qua Dũng khí chi chương trong ba lô, hy vọng không có người liên hệ Trật tự trấn thủ giả xuất hiện với hắn một chỗ.
Đường Nghiêu theo lẽ bình thường nói, lời trong lúc vô ý đã giúp Nhiếp Ngôn giải vây.
Hoàng Hôn gật gật đầu.
Một nhóm hai mươi người xuyên qua một vùng thảo nguyên trống trải, xa xa đã thấy dưới chân núi một khu rừng rậm rạp xanh um tươi tốt sương mù quanh quẩn, nơi này cách Đặc Lạp Khắc tiểu trấn chừng hơn mười phút đi đường, đó là một bản đồ phó bản hai mươi người nổi tiếng Thụ yêu lâm ở phụ cận.
Lối vào Thụ yêu lâm, có rất nhiều ngoạn gia hoạt động, đa số là hai mươi người một tổ, bọn họ cũng đến hạ phó bản.
Thụ yêu lâm cũng náo nhiệt hẳn lên, thiệt nhiều người.
Các ngoạn gia cấp bậc tăng lên, muốn trang bị tốt vậy chỉ có thể cùng đoàn hạ phó bản thôi.
Thụ yêu lâm, coi như khá khó nhưng ra trang bị so với phó bản bình thường tốt hơn nhiều lắm. Rất nhiều đoàn đội đánh không qua Thụ yêu lâm, nhưng mà ở bên trong đánh quái bình thường kiếm trang bị cũng thật không tệ, đánh không nổi có thể rời khỏi, tuy rằng vinh quang đoàn đội bị mất không ít, nhưng đại đa số đoàn đội cũng không là tinh anh đoàn, đối với nhu cầu vinh quang đoàn đội không lớn, vinh quang đoàn đội mất thì mất, chỉ cần không diệt đoàn là không sao.
Hiện nay trong Tín Ngưỡng, phó bản hai mươi người dưới 5 cấp tổng cộng ba mươi sáu cái, phân bố ở các nơi của Cách Lâm Lan đế quốc và độ khó không giống nhau, trong đó có sáu cái phó bản độ khó cao, sau khi vinh quang đoàn đội đạt tới trình độ nhất định mới có thể tiến vào, phó bản khác đối với vinh quang đoàn đội không có yêu cầu gì.
Thánh Ngôn Pháp Sư pháp thương 37, cầu tổ Thụ yêu lâm.
Phòng ngự 35, 170 máu, công kích 67 Cuồng Kiếm Sĩ cầu tổ Thụ yêu lâm!
Cửa vào Thụ yêu lâm thật là náo nhiệt, không hề thiếu ngoạn gia đang hò hét cầu tổ, nhìn thấy đám người Nhiếp Ngôn đến đây đều chạy tới hỏi.
Lão đại, tổ đội ta đi.
Huynh đệ, trong đội các ngươi còn thiếu người không?
Bạch Khai Thủy tiến lên ứng phó, nói:
Những ngoạn gia đó chỉ có thể mất hứng rời đi.
Nhiếp Ngôn nói, đi đến một khối cự thạch sáng lên ở cửa Thụ yêu lâm, hắn đi đến trước mặt khối cự thạch kia, vươn tay chạm vào cự thạch, một loại cảm giác kỳ dị từ tận đáy lòng xuất hiện.
'Ngài tại đây trước khu rừng sum xuê rậm rạp, phát hiện trên khối cự thạch kỳ dị này có khắc một ít văn tự cổ quái: Tùng lâm hành tẩu giả, bọn họ ở dưới ánh bình minh hấp thu giọt sương. Tiếng địch của người du mục, phiêu đãng trong rừng cây, từ trong năm tháng viễn cổ tỉnh lại đi, linh hồn ngủ say của cây cối. Nghị viên của Trưởng lão hội Cách Lâm Lan nói, trong rừng cây xuất hiện tung tích của Hắc tinh linh. Ngươi lẩm bẩm: đám Hắc tinh linh chết tiệt, làm sao còn không chịu yên tĩnh.'
Hệ thống: ngài lựa chọn tiến vào thụ yêu lâm hay không?
Có!
Nhiếp Ngôn nhấn xác định.
Hệ thống: mời ngài lựa chọn độ khó phó bản, Đơn giản, Bình thường, Khó khăn, Cao thủ, Chuyên gia?
Cấp Chuyên gia !
Hệ thống: ngài xác nhận hay không?
Xác nhận!
Nhiếp Ngôn nhấn độ khó cấp Chuyên gia, một đạo bạch quang hiện lên, lúc đám người Nhiếp Ngôn lại mở to mắt, đã đến bên trong một khu rừng sum xuê, cây xanh che bóng mát, vẫn có một tia ánh mặt trời từ giữa khe hỡ cây chiếu xuống, nhưng toàn bộ hoàn cảnh vẫn có chút âm u.
Hệ thống: ngài tiến vào phó bản Thụ yêu lâm, độ khó phó bản cấp Chuyên gia!
Mười chín đội viên khác cũng nhận được tin tức này, một đám hai mắt nhìn nhau.
Thế nào lại là cấp Chuyên gia?
Nhiếp Ngôn đội trưởng, ngươi chọn sai à? Làm sao là độ khó cấp Chuyên gia?
Đúng vậy, độ khó cấp Chuyên gia, chúng ta làm sao có thể qua được?
Chúng đội viên đều lo lắng.
Vũ Lam nhìn về phía Nhiếp Ngôn, thấy Nhiếp Ngôn vẻ mặt tự nhiên, nhìn Nhiếp Ngôn người như vậy, làm sao có thể phạm loại sai lầm đơn giản này chứ? Chẳng lẽ Nhiếp Ngôn là cố ý chọn độ khó cấp Chuyên gia? Thụ yêu lâm độ khó cấp Chuyên gia, đến nay còn không có người dám thử, ngay cả phó bản cấp thấp nhất đơn giản nhất, một khi chọn độ khó cấp Chuyên gia, đều thấy khó đến thái quá, huống chi thụ yêu lâm cấp Chuyên gia.
Nhiếp Ngôn ngược lại tỏ ra thật sự bình tĩnh .
Trần Bác trào phúng nói, ngữ khí hắn rất coi thường.
Thấy Trần Bác nói chuyện càn rỡ, Hoàng Hôn bên cạnh cũng không nhìn qua, liếc mắt nhìn Nhiếp Ngôn, hỏi.
Nhiếp Ngôn lắc đầu nói.
Hoàng Hôn cười lạnh nói, nhìn về phía Nhiếp Ngôn
Hoàng Hôn thấy, Nhiếp Ngôn dám chọn Thụ yêu lâm độ khó cấp Chuyên gia, khẳng định có nắm chắc, việc này thật có ý tứ. Vốn chỉ là đi cùng đoàn chơi đùa mà thôi, không nghĩ tới nhưng lại có thu hoạch khác.
Trần Bác trong lòng tức giận, nhưng mà biết làm sao Hoàng Hôn là Bạch Khai Thủy mời đến, nếu là đắc tội Hoàng Hôn, cũng như đắc tội với Bạch Khai Thủy, khẳng định ở trong đoàn càng bị cô lập.
Yểu Yểu đôi mi thanh tú nhíu lại nói, Nhiếp Ngôn chưa từng chấp nhặt với Trần Bác, hơn phân nửa là nể mặt nàng, nếu nàng không giúp Nhiếp Ngôn nói vài câu thì không thể nào chịu nổi.
Trần Bác thấy Yểu Yểu tức giận, nhanh chóng giải thích.
Yểu Yểu hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi chỗ khác.
Nhiếp Ngôn chỉ về Vũ Lam bên cạnh, giải thích cho Hoàng Hôn nói, hắn không phải là người tính tình tốt gì, Trần Bác quả thật đã chọc giận hắn, hắn quyết định giáo huấn Trần Bác thật tốt một hồi, nhưng mà động thủ với người như thế, ngược lại là tự hạ thấp thân phận.
Vũ Lam quát mắng một tiếng, nói xin lỗi với đám người Nhiếp Ngôn
Vũ Lam cũng hiểu rất mất mặt, nàng và Trần Bác là đồng học mười mấy năm, cha mẹ là đồng sự tốt, nàng cũng không thể dàn xếp mọi chuyện thật tốt.
Không nghĩ tới Vũ Lam lại giúp vài tên người ngoài nói chuyện, Trần Bác oán độc nhìn thoáng qua Nhiếp Ngôn và Hoàng Hôn.
Hoàng Hôn cũng hiểu được so đo với Trần Bác là tự hạ giá trị mình, liền nói sang chuyện khác, nói:
Hoàng Hôn là thủ hạ của Hồ Ly Bán Tỉnh, hắn cũng muốn nhìn một chút Nhiếp Ngôn rốt cuộc có bao nhiêu bản sự.
Nhiếp Ngôn đã tính trước nói.
Nhiếp Ngôn lại nói thoải mái, Hoàng Hôn cũng hiểu trong phó bản, huyết lượng thêm 30% là khái niệm gì, lúc hạ phó bản, một chút chênh lệch huyết lượng kém 1%, phòng ngự thiếu 1, pháp thương thiếu một hai điểm, đều có khả năng làm cho toàn bộ đoàn đội diệt đoàn. Tin tưởng của Nhiếp Ngôn đến từ đâu vậy? Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------