Nguồn:
read.st
Tần Vấn Thiên cứ đường hoàng rời đi như thế, nhảy vào địa bàn của Kỵ Sĩ minh, giết chết người đứng đầu tân sinh là Mộ Dung Phong rồi lập tức bỏ đi.
Người của Thanh Vân minh cũng bắt đầu lùi về phía sau, lúc này Nhược Hoan mới nói với Âu Thần:
Thắng bại của trận đấu này thế nào chắc không cần ta nói nhiều làm gì, tiền đặt cược của Kỵ Sĩ minh các ngươi đâu?
Tiền đặt cược?
Sắc mặt Âu Thần lạnh lẽo như băng sương:
Tần Vấn Thiên nhiều lần giết chết đồng môn, nếu như học viện Đế Tinh không trừng phạt hắn thì uy nghiêm của Chấp Pháp viện còn đâu nữa?
Thế mà ta lại nhớ rõ là trước khi cuộc chiến diễn ra, Mộ Dung Phong và Đỗ Hạo đã bày tỏ thái độ rất rõ ràng là nếu như chết trận chính là do bản thân vô dụng, học viện không cần phải truy cứu trách nhiệm về sau. Chắc là tất cả các trưởng lão và học viên của học viện Đế Tinh có mặt ở đây đều nghe thấy cả, hơn nữa dường như các ngươi cũng có mặt ở đây thì phải.
Nhược Hoan cười nói:
Nói xong thì Nhược Hoan dẫn người của Thanh Vân minh rời khỏi. Trong lòng lại dấy lên nỗi lo lắng mơ hồ, tiểu gia hỏa kia đúng là đủ điên cuồng mà, lần này vậy mà lại giết chết một thiên tài. Không biết cao tầng của học viện có tức giận vì chuyện này hay không đây.
Tần Vấn Thiên không suy nghĩ được nhiều đến thế, hắn cũng chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi mà thôi. Ngay khi vừa thấy huynh đệ của mình vì cứu mình mà bị thương nặng thì hắn không còn biết lý trí là cái chi nữa. Chỉ còn sót lại một mục đích duy nhất là giết chết Mộ Dung Phong, rõ ràng hắn đã làm được rồi.
Sau đó Tần Vấn Thiên giao Phàm Nhạc cho Mạc Thương, một quyền kia của Mộ Dung Phong thực sự rất mạnh, tuy rằng Phàm Nhạc chỉ ngăn chặn một phần uy lực nhưng vẫn bị trọng thương.
Bản thân Tần Vấn Thiên cũng đi cùng Mạc Thương về chỗ ở của mình, lúc này hắn khoanh chân ngồi trên đài tu luyện, cỗ lực lượng kinh khủng trong cơ thể kia như thể muốn cắn nuốt hết thảy lục phủ ngũ tạng của hắn, khiến cho cả người Tần Vấn Thiên đỏ bừng. Trên người hắn giống như có một vầng sáng đỏ rực, cỗ sức mạnh kia vô cùng bá đạo, với thân thể của hắn bây giờ thế mà không thể nào chịu đựng nổi.
Tần Vấn Thiên nhớ tới lời Hắc bá đã nói, chỉ cảm thấy cổ họng nóng rát rồi lập tức phun một ngụm máu tươi ra. Tần Vấn Thiên rên lên một tiếng đau đớn xong thì té xỉu.
Tuy rằng Tần Vấn Thiên hôn mê bất tỉnh, thế nhưng đợt sóng gió này vẫn chưa được dẹp yên mà vẫn tiếp tục được đẩy lên cao. Dù là Thiên Thủ của Chấp Pháp viện cũng phải chịu áp lực cực lớn, hắn không thể không tìm đến chỗ Mạc Thương muốn đưa Tần Vấn Thiên đi.
Sau hai ngày, lúc Tần Vấn Thiên tỉnh lại thì chỉ cảm thấy cả người đau nhức giống như xương khớp muốn rã ra..
Hắn vừa chống người ngồi dậy thì thấy Mạc Thương đang đứng quay lưng về phía hắn.
Tần Vấn Thiên mở miệng gọi, Mạc Thương quay đầu lại, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng:
Tỉnh rồi à, con thật là! Sau này không được dùng loại bí pháp đó nữa, thân thể con không chịu được đâu. Nếu không nhờ dùng đan dược áp chế cỗ lực lượng kia kịp lúc thì e rằng đã gặp nguy hiểm rồi.
Vâng.
Tần Vấn Thiên gật đầu thật khẽ:
Tạ ơi sư phụ, Phàm Nhạc hắn thế nào rồi ạ?
Hắn không còn gì đáng lo nữa.
Mạc Thương lắc đầu nói nhỏ:
Tần Vấn Thiên nghe thấy Phàm Nhạc không có vấn đề gì thì vui mừng thở phào nhẹ nhõm, còn chuyện học viện trừng trị thế nào thì hắn lại không để ý lắm.
Thấy nụ cười trên mặt Tần Vấn Thiên, Mạc Thương trợn trừng mắt, hỏi:
Con không cảm thấy lo lắng chút nào sao?
Con lo lắng cũng vô ích mà thôi. Con dám làm dám chịu, tiếp theo có gì thì cứ dũng cảm đối diện là được.
Tần Vấn Thiên nhún vai tỏ vẻ chẳng để tâm.
Đúng lúc này có một giọng nói lạnh lẽo truyền đến, Tần Vấn Thiên cũng nhìn thấy có không ít người đang đi đến chỗ này.
Bây giờ Tần Vấn Thiên mới nhận ra bản thân đang ở nơi nào, đây chính là Chấp Pháp điện của Chấp Pháp viện, nó có diện tích rất rộng, hai bên có khá nhiều chỗ ngồi, nhưng tại vị trí chủ vị dành cho Chấp Pháp trưởng lão thì chẳng có ai ngồi.
Chẳng bao lâu sau có khá nhiều người lục tục đến, Tần Vấn Thiên nhạy bén nhìn ra được đám người này loáng thoáng chia ra làm ba phe cánh. Một là đám người Khương Chấn, phe thứ hai là Mạc Thương và mấy vị trưởng lão, phe thứ ba là Thiên Thủ và hai trưởng lão khác.
Rõ ràng là đám người Khương Chấn đang ra sức tạo áp lực cho học viện vì chuyện của hắn.
Khương Chấn thốt ra từng câu từng chữ lạnh băng, định bụng đẩy Tần Vấn Thiên vào đường cùng.
Truyện đư.ợc .cập nhật nha.nh nhất tại iread.vn.Mạc Thương vừa nhìn chằm chằm Khương Chấn vừa phản bác.
Khương Chấn lạnh lùng quát lên.
Tần Vấn Thiên cười cười nhìn sang chỗ Khương Chấn, làm cho nét mặt Khương Chấn trở nên cứng ngắc.
Tần Vấn Thiên hỏi tiếp:
Cũng như những gì Tần Vấn Thiên đã nói, Khương Chấn dùng đủ mọi cách để đối phó hắn như thế. Hắn thật sự không cần phải khách sáo với kẻ này làm gì.
Khương Chấn hừ lạnh một tiếng.
Ánh mắt của ba người Thiên Thủ nhìn về phía Tần Vấn Thiên, sau đó một người đứng cạnh Thiên Thủ đã hỏi:
Nếu thực lực của ngươi mạnh hơn Khương Chấn, lúc hắn muốn ngăn cản ngươi giết Mộ Dung Phong liệu ngươi có giết hắn không?
Sẽ giết!
Tần Vấn Thiên đáp lời mà không hề có chút do dự nào, làm cho sắc mặt Khương Chấn cực kỳ khó coi.
Người nọ hỏi tiếp.
Gương mặt của thiếu niên thể hiện sự cương quyết đanh thép..
Người nọ gật đầu thật khẽ rồi quay sang nhìn Thiên Thủ.
Thiên Thủ quét mắt nhìn đám người đang có mặt ở đây rồi nói:
Giải tán cả đi, Chấp Pháp viện sẽ xử lý chuyện này.
Chấp Pháp viện dự định sẽ xử lý việc này ra sao?
Khương Chấn vẫn chưa chịu thôi.
Thiên Thủ ra lệnh đuổi người làm Khương Chấn nhíu mày. Nghe giọng điệu của Thiên Thủ thì rất có thể sẽ không làm gì Tần Vấn Thiên.
Khương Chấn phẩy tay áo bỏ đi, tỏ rõ thái độ bất mãn.
Mạc Thương vỗ vai Tần Vấn Thiên rồi cũng rời đi. Hắn tin chắc rằng Chấp Pháp viện sẽ không làm gì Tần Vấn Thiên. Ít nhất thì một thiên tài như thế này sẽ không thể bị trục xuất khỏi học viện.
Đợi đến lúc mọi người đã rời đi hết, Thiên Thủ mới quay sang Tần Vấn Thiên nói:
Nói xong, hắn bước từng bước chậm rãi ra ngoài. Tần Vấn Thiên đành phải cất bước đuổi theo, không hỏi thêm bất kỳ điều gì.
Sau khi rời khỏi đây, Tần Vấn Thiên mới phát hiện hóa ra Chấp Pháp điện này dựa lưng vào một ngọn núi, còn Thiên Thủ thì dẫn hắn đi thẳng lên núi rồi bước vào trong một tòa đình viện. Tòa đình viện này được xây dựng trên bờ vực sát mép vách núi, có thể quan sát được toàn bộ học viện Đế Tinh.
Lúc này, có một bóng người đang đứng chắp tay sau lưng, nhìn ngắm học viện Đế Tinh bên dưới.
Thiên Thủ nhìn bóng lưng đó, đáy mắt lộ ra mấy phần tôn kính.
Người nọ cất giọng bình tĩnh, nhưng vẫn đưa lưng về phía Tần Vấn Thiên.
Tần Vấn Thiên nhìn về phía Thiên Thủ nhưng hắn chỉ cười bảo:
Vừa dứt lời, Thiên Thủ đã xoay người rời khỏi. Nhiệm vụ của hắn chính là đưa Tần Vấn Thiên đi đến chỗ này.
Tần Vấn Thiên cất bước đi đến vách núi, sóng vai đứng bên cạnh người nọ. Lúc này người nọ mới quay người nhìn sang Tần Vấn Thiên.
Đây là một người trông khá già nua, thoạt nhìn rất bình tĩnh tường hòa, hai bên tóc mai đã có vài sợi bạc. Đôi mắt lại thâm thúy như vực sâu không đáy, hệt như đã trải qua biết bao chuyện tang thương trên thế gian này.
Ngay lúc này đây, đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy mà lại bình thản đó lại lộ ra chút ý cười.
Người này hé miệng cười cười, nói tiếp:
Ta là Nhậm Thiên Hành. Có lẽ ngươi chưa từng nghe thấy tên ta bao giờ, nhưng chắc là cũng đã nghe qua sự tích về ta rồi nhỉ. Bởi vì ta cũng đã từng làm một việc giống như ngươi vậy.
Chuyện gì thế?
Tần Vấn Thiên lộ vẻ nghi ngoặc.
Nhậm Thiên Hàng cười nói:
Thần sắc Tần Vấn Thiên rúng động, đáy mắt cũng xuất hiện chút tức giận. Làm nhục một người ở trong mộng thì đúng là quá mức độc ác.
Tần Vấn Thiên mở miệng hỏi lại.
Nhậm Thiên Hành lắc đầu:
------oOo------