Nguồn:
read.st
Tần Hạo và Tần Xuyên bị áp giải đi về hoàng thành, Tần Hà thì bị gãy chân, ba quân chuẩn bị lên đường về hoàng thành, Tần Vấn Thiên biết rõ đây là tạo áp lực cho hoàng thất chỉ có như thế thì hoàng thất mới không dám lập tức định tội chém đầu Tần Xuyên và Tần Hạo.
Về phần Tần phủ trục xuất hắn ra khỏi gia tộc thì Tần Vấn Thiên cũng tự hiểu rõ trong lòng rằng bọn họ làm thế là vì muốn bảo vệ hắn, có lẽ sau khi hắn mất tích thì tiền bối Mạc Thương đã từng trao đổi gì đó với Tần phủ rồi.
Tần Vấn Thiên hít sâu một hơi, viên Tinh Hồn đầu tiên của hắn đến từ tầng trời thứ năm, viên Tinh Hồn thứ hai thứ ba cũng có thể như thế, chỉ cần cho hắn thời gian thì hoàng quyền chẳng là gì cả.
Tần Vấn Thiên nương nhờ màn đêm để lẻn đến Tần phủ, đứng từ xa hắn đã thấy có vài đạo thân ảnh ở bên ngoài cửa Tần phủ, bọn họ đều dắt ngựa và mang theo hành lý, dường như là đang chuẩn bị lên đường.
Tần Vấn Thiên nhìn thấy mấy người bọn họ đều lên ngựa thì lập tức chạy qua, không bao lâu sau, mấy người Tần Dao đã đi tới chỗ Tần Vấn Thiên, nhìn thấy Tần Vấn Thiên thì Tần Dao cũng sững người ra.
Trên mặt Tần Dao lộ ra vẻ vui mừng, vội nhảy xuống ngựa chạy tới bên cạnh Tần Vấn Thiên.
Tần Vấn Thiên hỏi.
Tần Dao giải thích rõ ràng khiến cho Tần Vấn Thiên hiểu ra, trận chiến này vốn là bất đắc dĩ, kết cục cơ hồ khỏi nói cũng biết, mấy người Tần Dao rời đi chính là lựa chọn tốt nhất.
Vành mắt của Tần Dao đỏ hoe.
Tần Vấn Thiên gật đầu, lửa chiến tranh gần như không thể nào lan được đến hoàng thành, mấy người Tần Hà bọn họ biết rõ là mình không thể làm được gì.
Tần Dao nói.
Trên mặt Tần Vấn Thiên lộ ra chút dị sắc, hắn còn muốn hỏi rốt cuộc chuyện con Yêu Viên kia là sao, hơn nữa kiến thức của Hắc Bá rất rộng, tất nhiên phải là nhân vật phi phàm, nhưng tới bây giờ Hắc Bá chưa bao giờ nói thân thể của mình ra cho hắn nghe, sau khi tận mắt chứng kiến uy lực của Yêu Viên cùng với ngôi sao nhỏ mà tử quỷ lão cha để lại cho mình xong, hắn lại càng muốn biết cha mẹ ruột của mình là ai hơn.
Tần Thương bước tới nhìn Tần Vấn Thiên rồi nói:
Vấn Thiên, ở Tần phủ này có ngươi là có thiên phú tốt nhất thôi, khả năng thành tựu trong tương lai của ngươi cũng là cao nhất, ngươi nhất định phải cố gắng trở thành cường giả, một cường giả có thể ảnh hưởng đến cả quốc gia.
Đại ca, ngươi cũng vậy, thù của nhị thúc, ta nhất định sẽ khiến cho Diệp gia nợ máu phải trả bằng máu.
Tần Vấn Thiên trịnh trọng gật đầu, cha của Tần Thương chính là Tần Hà, ông vì hắn mà bị đứt một chân nay lại phải vì Tần phủ mà lĩnh binh xuống Nam nữa.
Tần Thương vỗ mạnh lên vai của Tần Vấn Thiên.
Mắt Tần Dao đỏ hoe, dường như không nỡ, cô đi tới bên cạnh Tần Vấn Thiên, Tần Dao hơi giơ hai tay ra, Tần Vấn Thiên lập tức mỉm cười ôm chầm lấy vô, vỗ nhẹ vào lưng cô mỉm cười nói:
Tỷ cứ yên tâm đi, phụ thân sẽ không sao đâu, có nhị thúc và mọi người trong quân nỗ lực, ta đến học viện Đế Tinh cũng sẽ cố gắng, có tỷ ấy, đến nước Tuyết Vân thì phải cẩn thận mọi việc mới được.
Ừ.
Tần Dao mãi mà không nỡ buông tay, Tần Thương và Tần Chí leo lên ngựa trước, lúc này Tần Dao mới lưu luyến không rời buông tay ra, lúc này trên mặt cô còn in vệt nước mắt, cô cố nín khóc mỉm cười nói với Tần Vấn Thiên:
Nói xong thì Tần Dao lập tức xoay người nhảy lên lưng ngựa.
Tần Dao quát to một tiếng, chiến mã cất vó phi nhanh, cô không quay đầu nhìn lại, chỉ phóng như bay đi, Tần Thương và Tần Chí cũng đuổi theo sát, bóng lưng của ba người dần dần đi xa.
Tần Vấn Thiên siết chặt nắm đấm, ánh mắt lại nhìn về phía Tần phủ, trong lòng sinh ra niềm tin vô cùng mãnh liệt, trở nên mạnh hơn, nhất định phải mạnh hơn nữa.
Đúng lúc này lại có một giọng nói vang lên, Tần Vấn Thiên quay lại thì lập tức nhìn thấy có một bóng người đang đi về phía này, không khỏi hơi nheo mắt lại.
Phong Bình dắt hai con tuấn mã đi tới.
Tần Vấn Thiên hừ lạnh một tiếng, trên mặt lóe lên vẻ lạnh lùng, hình tượng “cao ngạo” của gã Mộc Thanh ở công hội Tinh Hà kia thật sự đã để lại ấn tượng rất sâu với hắn.
Truyện. được cập nhật nhanh nhất tạ.i irea.d.vn.Trong giọng nói của Phong Bình lộ ra một cỗ hàn ý.
Tần Vấn Thiên nói.
Lời Phong Bình nói ra khiến cho Tần Vấn Thiên giật mình kinh ngạc, tên đại sư luyện khí kiêu ngạo Phong Bình này đến để bái sư sao?
Phong Bình nhớ đến chuyện cũ mà tức giận không thôi:
Tần Vấn Thiên đã cho hắn thần văn cấp hai, vốn dĩ hắn định bụng sẽ từ từ tham ngộ, nhưng nay lại bị Mộc Thanh cướp đi hết.
Tần Vấn Thiên có thể cảm nhận được nỗi tuyệt vọng của Phong Bình, mỗi người đều có một câu chuyện của riêng mình, Phong Bình hắn chẳng suôn sẻ gì, nhưng Mộc Thanh lại dễ dàng chiếm lấy hy vọng của hắn.
Tần Vấn Thiên bình tĩnh nói, hắn đương nhiên sẽ không sinh lòng đồng tình.
Tần Vấn Thiên có chút động tâm, đương nhiên hắn hiểu rõ một vị luyện khí sư có thể dễ dàng nhận được lượng thù lao cực lớn, nhưng nếu luyện khí thì không chỉ cần nắm giữ mỗi mình thần văn, mà cần tốn rất nhiều thời gian để tìm kiếm đủ loại tài liệu luyện khí và vô số chuyện linh tinh khác, trong tương lai chắc chắn hắn sẽ không bỏ quá nhiều thời gian cho chuyện này.
Lời Phong Bình nói ra đã khiến hắn có phần xiêu lòng, mặc dù Phong Bình cũng có mục đích riêng, nhưng ở thế giới này làm gì có ai khi không lại đi làm việc không công cho kẻ khác đâu.
Tần Vấn Thiên hỏi tiếp, thứ mà hắn có thể cho Phong Bình chỉ có thần văn mà thôi.
Ngươi phải biết dệt hoa trên gấm dễ, đưa than sưởi ấm giữa ngày tuyết mới khó, tầm nhìn của Phong Bình ta sao có thể nông cạn như thế, tuy rằng bây giờ ngươi gặp phải rất nhiều khốn cảnh, nhưng chỉ cần vượt qua được thì tương lai e là ta chẳng có tư cách để xách giày của ngươi ấy chứ, khi đó ngươi còn chấp nhận một Phong Bình nho nhỏ như ta sao, ta bái ngươi làm thầy chính là chuyện vinh hạnh nhất đối với ta rồi chứ đừng nói gì tới mất mặt.
Thêm nữa là ta muốn tận mắt nhìn thấy một thiên tài quật khởi, ta muốn nhìn thấy ngươi giẫm lên tên khốn Mộc Thanh kia, lúc ngươi nhìn hắn, để xem hắn còn có thể ngẩng cao đầu, dùng ánh mắt cao ngạo khinh khi nhìn chúng ta nữa hay không.
Trong mắt Phong Bình lóe lên ngọn lửa hận thù hừng hực, hắn chỉ có thể nhờ vào Tần Vấn Thiên thì mới có thể đạp tên Mộc Thanh kia xuống, hắn đã cược hết cả cuộc đời mình lên người Tần Vấn Thiên.
Tần Vấn Thiên nhìn Phong Bình, sau đó lại nhìn về phía tuấn mã sau lưng hắn.
Một con trong số đó là chuẩn bị cho ta sao?
Đương nhiên.
Phong Bình đáp, sau đó nơm nớp nhìn Tần Vấn Thiên.
Tần Vấn Thiên đi lên, lập tức nhảy lên một con tuấn mã, cũng đúng lúc này có một đạo thân ảnh trắng muốt như ảo ảnh lập tức chui ra khỏi một góc rồi nhảy lên lưng ngựa.
Tần Vấn Thiên nhìn chó tuyết một cái, sau đó chỉ thấy hắn thúc chân một cái, tuấn mã lập tức tung vó.
Phong Bình thấy thế thì vui mừng cười lớn, lập tức bay lên lưng một con tuấn mã khác, đuổi theo Tần Vấn Thiên, cười nói:
Tần Vấn Thiên nhìn nụ cười đê tiện trên mặt Phong Bình, trợn mắt mắng:
Dứt lời, tốc độ của con tuấn mã dưới chân Tần Vấn Thiên lại tăng tốc, phóng đi như bay, chuẩn bị suốt đêm chạy tới hoàng thành.
Phong Bình cười lớn hai tiếng, sau đó đuổi theo, không bao lâu sau hai người họ đã chạy ra khỏi thành Thiên Ung, trên con đường lớn được ánh sao chiéu rọi bốc lên từng cơn bụi mù.
Tần Vấn Thiên quay đầu lại nhìn qua cổng thành cao vút, trong mắt lộ ra vẻ kiên định.
Đây là lần đầu tiên Tần Vấn Thiên đi xa, gió đêm thổi qua, chuyện xưa cũng chôn vùi trong cát bụi, hỡi thế giới võ đạo thiết huyết tràn ngập ân oán tình thù kia, hắn tới đây.
------oOo------