Diệp Trần thanh âm không lớn, nhưng có thêm kiếm khí sắc nhọn, dễ dàng xuyên qua tấm chắn nội tâm Hồng Thiên Quân.
Hồng Thiên Quân thẹn quá hóa giận,
Kiếm khí tiếp tục cắt lên tiểu thành trì hư huyễn, tạo ra vô số lỗ hổng, Diệp Trần thản nhiên nói:
Câu nói này có một nửa là thật, một nửa là giả, bổ sung chân khí trong nháy mắt là thật, đan dược là giả, trên thực tế hắn có cả một bình hồ lô loại đan dược không biết tên này, tác dụng rất lớn, trừ hiệu dụng nâng cao chân khí tu vi, còn có thể trong nháy mắt bổ sung chân khí, tốt hơn loại đan dược bổ sung chân khí bán trên thị trường gấp mấy lần, tác dụng phụ rất nhỏ.
Thành trị hư huyễn tạo nên bởi chân khí đang có dấu hiệu tan vỡ, Hồng Thiên Quân gằn từng chữ,
Chân khí tàn dư bạo phát trong cơ thể, thành trì hư huyễn bên ngoài cơ thể Hồng Thiên Quân đột nhiên thu nhỏ một vòng, các vết nứt từ từ liền lại, càng lúc càng ngưng thực, càng lúc càng dầy nặng, lực phòng ngự cực mạnh, kiếm khí không ngừng trảm kích mà cũng không thể tạo được một lỗ hổng.
Lúc nói câu này, Hồng Thân Quân đã phẫn nộ đến sắp mất đi lý trí, hắn chưa từng nghĩ qua, một Võ giả Ngưng Chân Cảnh hậu kì lại có thể ép hắn đến trình độ này, kiếp này nếu như không giết chết Diệp Trần, hắn sẽ ăn không ngon ngủ không yên, sản sinh tâm ma.
Diệp Trần thần tình băng lạnh,
Kiếm chiêu này giữ lực rất lâu, nhưng vẫn phải có lúc suy kiệt, tiếp tục thôi động chân khí hiệu quả chắc chắn sẽ suy giảm, Diệp Trần chặt đứt chân khí, một lần nữa chém ra một kiếm, kiếm khí cuồng bạo hung mãnh chém xuống hư huyễn thành trì, bắn ra ngàn vạn hỏa tinh.
Hai người một toàn lực phòng thủ, một toàn lực công kích, chúng nhân đứng đó, chỉ biết trợn mắt há mồm nhìn.
La Hàn Sơn thổ ra một ngụm trọc khí, cười khổ nói.
Chu Mai nói:
Có thể ép Hồng Thiên Quân toàn lực phòng ngự, lực chiến đấu mà Diệp sư đệ biểu hiện đã khiến đối phương thập phần kinh ngạc.
Nhưng cũng không thể xem thường Hồng Thiên Quân, phòng ngự công pháp đó cường hãn khó tin, tuyệt đối là địa cấp trung giai phẩm cấp.
Chính xác, Hồng Thiên Quân nếu như không có phòng ngự công pháp đó, sớm đã bại dưới tay Diệp Trần.
Từ Tĩnh không nói gì, nàng đang đợi Diệp Trần phát động một đòn lôi đình thực sự, hơn nữa còn là một đòn khiến đối phương không có hi vọng trở mình.
Xa xa, Âu Dương Minh hít ngược một ngụm lãnh khí, Diệp Trần cường đại khiến hắn rùng mình, Thiên Hồng Quân xếp hạng sáu mươi chín trên Tiềm long bảng, hơn nữa còn đã bước vào Bão Nguyên Cảnh vậy mà cũng bị áp chế phải toàn lực phòng ngự, không dám phản công, nói ra ai tin.
Bôn lôi thủ Âu Dương Liệt mặt hàn sát cơ nói:
Diệp Trần không chết, sau này Tử Dương Tông ta không có ngày yên, đợi hai người chúng đều bị thương, chúng ta toàn lực xuất thủ đánh chết Diệp Trần, một kích giết chết đối phương, sau đó lập tức rời đi, không được để bọn La Hàn Sơn bao vây.
Không sai, người này quá đáng sợ, không giết hắn, Thiên Phong Quốc đâu còn chỗ cho chúng ta, phải giết.
Âu Dương Minh tàn bạo nói.
Hồng Thiên Quân chân khí tiêu hao có chút kịch liệt, hư huyễn thành trì kiên cố một lần nữa bị cắt ra một lỗ hổng nhỏ, lỗ hổng nhìn thì rất nhỏ, nhưng tuyệt đối không thể bỏ qua, bởi vì mỗi đòn kiếm khí đều chém lên lỗ hổng đó, mở rộng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, chỉ sợ một lúc nữa, thành trì sẽ thất thủ.
Hồng Thiên Quân không lo lắng về lỗ hổng, đây là hắn cố ý để cho Diệp Trần tưởng hắn không còn kiên trì được bao lâu nữa.
Đột nhiên.
Hồng Thiên Quan biến sắc, trong thị tuyến của hắn, Diệp Trần đột nhiên thu hồi kiếm thế, chân trái tiến lên phía trước, tay phải giơ cao trường kiếm, nhãn quan quan tâm, tiến nhập vào một cảnh giới huyền ảo, phong mang chi khí khủng bố dị thường hội tụ trên mũi kiếm.
Trong đầu lóe lên ý niệm nguy hiểm, Hồng Thiên Quân đang định toàn lực vận chuyển Thổ liệt phong cương công, ngưng cố phòng ngự, nhưng đã quá muộn.
Diệp Trần tay cầm Vân ẩn kiếm, dùng một loại quỹ tích đơn giản nhất, nhẹ nhàng nhất chém ra, một kiếm này nhìn có vẻ chậm chạp, kì thực nhanh đến không thể tưởng tượng, bởi vì cánh tay Diệp Trần và Vân ẩn kiếm như biến mất, chỉ có thể nhìn thấy một đường bạch quang bay thẳng với tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy, trong nháy mắt chém lên hư huyễn thành trì.
Rắc!
Hư huyễn thành trì vô cùng kiên cố vỡ đôi trừ chính giữa.
Phốc!
Há miệng phun ra một ngụm máu tươi, tầng chân khí hộ thể trong cùng của Hồng Thiên Quân đã vỡ, ngực có thêm một vết kiếm sâu thấu xương, trong người, kiếm khí bạo động, cắt đứt kinh mạch và gân máu, chân khí đang từ vận chuyển có quy luật cũng bị chém thành lộn xộn.
Mất đi chân khí chống đỡ, hư huyễn thành trì sụp đổ, hóa thành những điểm hoàng quang tiêu tán.
Hồng Thiên Quân miệng bê bết máu, trừng mắt nhìn Diệp Trần, hắn không tin đối phương dám giết hắn, Trọng Nhạc thân là trung đẳng quốc gia Bạch Huyền Quốc thất phẩm tông môn, thế lực cực đại, cao thủ như mây, đến môn chủ cũng là Võ giả Tinh Cực Cảnh sơ kì, nếu như Diệp Trần dám giết hắn, cho dù chạy về Lưu Vân Tông cũng vô dụng, Trọng Nhạc nhất định tạo áp lực, khiến Cao tầng Lưu Vân Tông phải giao nộp Diệp Trần.
Diệp Trần thản nhiên nói: