Đì đùng!
Tia chớp huyết hồng sắc lấp lánh, Lý Vân khóe miệng rỉ máu, rơi khỏi bình đài.
Mông Trùng Kinh điện quyền càng ngày càng lợi hại.
Dịch Thanh nhìn thấy màn này, trong lòng thầm nghĩ.
Mông Trùng xuống đài, Diệp Trần và Tiêu Dã lên đài.
Tiêu Dã thân trên uốn lượn, ánh sáng xanh mờ lập lòe, hai cánh tay chân khí vươn ta từ bả vai, một thanh một lục, cánh tay thanh sắc hơi hư ảo, lúc sắc có khí lưu bốc lên, như ngọn lửa thiêu đốt.
Tựa hồ như một người khổng lồ, Tiêu Dã bước từng bước lớn về phía Diệp Trần, một quyền đánh qua.
Không như mọi người tưởng tượng, Diệp Trần không dùng kiếm kĩ phản kháng, tay trái nắm quyền, hắc quang lấp lánh, một quyền nghênh đón.
Phốc phốc phốc phốc phốc!
Trước ánh mắt khó tin của Tiêu Dã, cánh tay chân khí thanh sắc gãy thành từng khúc, hóa thành nguyên khí thuần túy, dung nhập vào trong không khí, tan biến vô hình.
Tiêu Dã không lùi không nhường, cánh tay chân khí lục sắc cường đại hơn tấn công ngay sau đó, định đánh thẳng vào mặt Diệp Trần.
Diệp Trần quát lạnh một tiếng:
Ầm ầm!
Một quyền xuất ra hắc quang bạo phát, khí lưu sau lưng như bị cuốn vào trong một quyền này, cảnh tượng này thật giống Đại thế của Thiết Phong, toàn lực va chạm với cánh tay chân khí thanh sắc của Tiêu Dã.
Bịch, bịch, bịch ...
Tiêu Dã liên tục lùi lại mười bước, cánh tay chân khí thanh sắc có dấu hiệu vỡ nát, nội tâm hắn cảm thấy quả thực khiếp sợ, phải biết rằng cánh tay chân khí thanh sắc này đã tiến giai rồi, uy lực chắn chắn ko phải nghi ngờ, vậy mà lại không ngăn được một quyền trực tiếp của đối phương, thế này còn đánh đấm gì nữa?
Thu cánh tay chân khí thanh vào trong cơ thể, Tiêu Dã khoát khoát tay nói:
Nói xong quay người đi xuống đài.
Chỉ cần đánh bại Dịch Thanh sư huynh, thì sẽ trở thành đối thủ của Mông Trùng sư huynh và Diệp Trần sư huynh.
Dịch Thanh sư huynh có lẽ không phải đối thủ của Diệp Trần sư huynh, hắn không phải thua dưới tay Thiết Phong sư huynh sao.
Cũng đúng, năm nay nếu như Mông Trùng sư huynh lại đạt hạng nhất có lẽ chẳng còn biết thưởng gì, dù sao lần trước đã thưởng cho hắn một cuốn địa cấp sơ giai quyền pháp Kinh điện quyền, nhưng nếu như Diệp Trần sư huynh giành hạng nhất, bí tịch địa cấp sơ giai chắc chắn chạy không thoát.
Trong những tiếng nghị luận của mọi người, cuộc thi tiếp tục tiến hành.
Kì thực trước mắt, thứ hạng vẫn chưa xác định, nhưng mọi chuyện đã quá rõ ràng, hạng nhất và hạng nhì nếu như không có gì bất ngờ sẽ là Mông Trùng và Diệp Trần, hạng ba đến hạng năm có lẽ Thiết Phong, Tiêu Dã, Dịch Thanh ba người, hạng sáu đến hạng chín là Chu Nhược, Lý Vân, Lý Cuồng và Bùi Thiếu Khanh, Thu Nhược Đồng xếp cuối cùng.
Trận thứ nhất, Lý Vân bại dưới tay Lý Cuồng.
Trận thứ hai, Bùi Thiếu Khanh bại dưới tay Chu Nhược.
Trận thứ ba, Dịch Thanh bại dưới tay Tiêu Dã.
...
Trận thứ chín, Mông Trùng lên đài.
Thiết Phong lắc lắc đầu,
Ầm!
Quảng trường võ đạo nhất thời nóng bừng, Thiết Phong bỏ quyền, có nghĩa Mông Trùng sẽ quyết đấu sớm với Diệp Trần, đây sẽ là trận đấu đỉnh phong nhất hôm nay, trận đấu mà mọi người chờ đợi nhất.
Trên ghế khách quý phía Đông ngồi một hàng thiếu niên nam nữ, người lớn tuổi nhất mười tám tuổi, người nhỏ nhất chỉ có mười sáu mười bảy, y phục trên người không giống nhau, nhưng trên tay áo đều có hoa văn đặc thù của Lưu Vân Tông.
Khí tức trên người họ thuần túy hạo đại, gần một nửa có thể đối kháng cùng Huyết ảnh đao Mông Trùng, một vài người thậm chí còn vượt xa Mông Trùng, ngồi trên đó, chuyện trò vui vẻ, không hề bị không khí xung quanh ảnh hưởng, mang lại cho người ta cảm giác áp bách thâm bất khả trắc.
Trong đó, một thiếu niên tướng mạo thanh tú hỏi thiếu niên thần sắc băng lạnh bên cạnh.
Thiếu niên băng lạnh lạnh nhạt nói:
Thiếu niên thanh tú cười khổ,
Quay đầu, hắn lại hỏi thanh niên áo lam,
Thanh niên áo lam chính là Lưu Vân Tông nhị đệ tử La Hàn Sơn, hắn cụp mi mắt, suy tư một lúc nói:
Ta cảm thấy sẽ là Diệp Trần!
Ồ, tại sao vậy?
Một người khác bên cạnh lộ vẻ kinh ngạc.
La Hàn Sơn nói
Thiếu niên thanh tú cười nói:
Thiếu nữ áo trắng ngồi ở hàng ghế thứ tám đột nhiên lên tiếng:
Thiếu nữ ngồi ở hàng ghế thứ nhất, tuổi có phần lớn, y phục thêu đầy hoa mai trắng chế nhạo nói:
Từ Tĩnh không nói.
Những người khác cũng nhìn Từ Tĩnh với ánh mắt dị thường, có bức bách, có bội phục, đối phương năm ngoái mới trở thành đệ tử hạch tâm, vậy mà năm nay đã leo lên hạng tám, hơn nữa xem ra, đối phương vẫn còn dư lực, vẫn chưa chạy nước rút, nếu không ngũ cường cũng không thành vấn đề.
Đệ tử nội môn người dưới hàng ghế khách quý thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn, bụng nhủ nhầm: Vị trí này dành cho đệ tử hạch tâm, có một ngày mình được ngồi lên vị trí đó thì vinh quang biết mấy.
Mười bình đài thì năm cái đã bị hủy.
Diệp Trần và Mông Trùng lựa chọn bình đài nhìn có vẻ ổn nhất, nhìn đối phương không chớp mắt.
Xùy!
Trường đao xuất vỏ, Mông Trùng phát động công kích trước, đao mang huyết hồng sắc chém vỡ không khí, bổ xuống Diệp Trần.
Choang!
Diệp Trần không biết xuất kiếm từ lúc nào, vung ra một đường chặn đứng đao mang.
Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh....
Trong nháy mắt, cả bình đài đầy những kiếm khí sáng loáng và đao mang huyết hồng sắc, nhân ảnh đã hoàn toàn bị che phủ, mắt thường không thể nhìn thấy được.
Ba, ba!
Hai nhân ảnh bay ngược ra ngoài, một lần nữa giằng co.