Nguồn:
read.st
Chỉ thấy trước mắt bọn Tà Băng là bọn người của Hỏa Phượng Hoàng Vương vừa nãy còn ngạo khí vô cùng lúc này đã thất linh bất lạc nằm trên mặt đất không đứng dậy nổi, áo bào đỏ trên người đã rách mướp, thậm chí còn có một hai tên bị Tuyết Ảnh đánh cho lộ nguyên hình.
Lúc này, chỉ còn duy nhất một mình Hỏa Phượng Hoàng Vương còn đứng vững, nhưng khóe miệng cũng đã rỉ máu tươi, sắc mặt tái nhợt cho thấy thân thể của Hỏa Phượng Hoàng Vương lúc này thực sự không tốt chút nào. Ánh lửa trong đôi mắt thể hiện sự không cam lòng và lại có cả chút tuyệt vọng.
“Đây chẳng qua chỉ là mới bắt đầu, dựa theo việc ngươi tính kế với Băng nhi thì ta dù phanh thây xé xác cũng không đủ!” Đôi mắt xanh như da trời của Tuyết Ảnh ánh lên sắc lạnh như băng. Băng Nhi của hắn đã phải vì Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc mà luyện chế đan dược trong suốt nửa tháng, khiến bọn hắn đau lòng lo lắng, bây giờ lại còn bị bọn người đó tính toán.
Thậm chí còn muốn hấp thu Hồn Lực và nội đan của bọn hắn? Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc quả là to gan!
“Thiên Ảnh Ma vực!” Cùng với đạo âm thanh thứ hai của Tuyết Ảnh, toàn bộ không gian màu trắng đã hoàn toàn bị Tuyết Ảnh Hồn Kỹ Ma hóa! Không gian màu trắng lập tức biến thành màu đen, Ma vực màu đen!
Từ trong Ma vực không ngừng bay ra các loại ác quỷ cùng thanh âm u oán, không ngừng kêu to bên tai tất cả mọi người, thanh âm u oán của ác quỷ lẫn với huyết tinh khí tức cứ vây quanh luẩn quẩn bên mọi người.
Lại nói về Tuyết Ảnh lúc này, nếu vừa rồi Tuyết Ảnh là hóa thân Quang Minh Thần Đế thì hiện tại, Tuyết Ảnh đã thực sự hóa thân thành Địa Ngục Tu La! Hai chủng tộc hoàn toàn khác nhau lại đồng thời xuất hiện trên người Tuyết Ảnh nhưng không chút bất ổn nào, lại khiến người khác có cảm giác như bị mê hoặc.
“Ah! Đừng! Đừng…” tiếng la thê thảm của Hỏa Phượng Hoàng Vương lại khiến cho bọn Tà Băng có chút nghi hoặc, uay lại nhìn thì thấy Hỏa Phượng Hoàng Vương chảy máu ròng ròng từ hai hốc mắt.
“Hỏa Dực, không, Hỏa Dực, ngươi cút ngay, cút ngay! Ngươi vốn là muốn ta chết mà! Ngươi có gì không cam lòng! Cút ngay, cút ngay!” Hỏa Phượng Hoàng Vương dường như đã phát điên, không ngừng khua tay tung Hồn Lực vào không khí mà không biết là đánh vào đâu.
“Liễu nương, mau cút! Cút, Hỏa Phượng Hoàng Vương ta không nợ ngươi! Không nợ ngươi! Cút ra chỗ con ngươi đi!”
“Hỏa Hoàng, vị trí Hỏa Phượng Hoàng Vương vĩnh viễn là của ta! Không có phần của ngươi, ngươi cũng cút! Cút ngay!”
“Còn các ngươi, tất cả các ngươi phải thần phục ta, kẻ nào không phù hợp với quy tắc của ta thì giết không tha!”
Thanh âm của Hỏa Phượng Hoàng Vương bỗng lạc đi, toàn bộ người trong Ma Vực đã không còn thấy thân ảnh của Hỏa Phượng Hoàng nữa, chỉ có một mình Hỏa Phượng Hoàng Vương không ngừng vung vẩy tung Hồn Lực của mình một cách hỗn loạn. Tiếng chửi bậy vang ra bên ngoài tới tai bọn Hỏa Hoàng, Minh Vũ và cả tộc Hỏa Phượng Hoàng thì càng trở nên bi thương, đây chính là Đại Vương của bọn họ đây sao? Chính là Đại Vương mà bọn họ vẫn đi theo lâu nay sao?
Tà Băng từ đầu đến cuối vẫn lạnh lùng nhìn chăm chú hết thảy, chỉ đến lúc nhìn thấy thân ảnh của Tuyết Ảnh cùng bạn bè bên cạnh, đôi mắt nàng mới ánh lên chút ấm áp, Hỏa Phượng Hoàng Vương chết thực không có gì đáng tiếc!
Tà Băng dù không so đo tính toán với hắn chuyện của mình, chỉ riêng chuyện của Hỏa Dực , Tà Băng cũng sẽ khiến cho Hỏa Phượng Hoàng Vương sống không yên ổn. Huống chi hắn còn dùng khóa trái hồn với nàng! Muốn khống chế nàng? Quân Tà Băng nàng lại để cho hắn khi dễ như vậy sao?
Tuyết Ảnh đang vì nàng mà chiến đấu, bạn bè che chở nàng, nàng sao lại phải làm kẻ đứng sau để cho bọn hắn bảo hộ? Nếu Tà Băng hiện nay chỉ cần được bảo vệ, vậy nàng thậy không xứng với khế ước làm người của bọn Tuyết Ảnh, không xứng để bạn bè phải hết lòng bảo vệ như vậy.
Tà Băng hiện tại đang cố gắng để khống chế Hồn Lực của mình, nàng chưa bao giờ lại là kẻ ngồi chờ chết, khóa trái hồn như vậy. Muốn không chế Quân Tà Băng ta không ngờ lại bị ta phản đòn sao?
Tà Băng chứng kiến Tuyết Ảnh hoàn toàn có thể áp chế được Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc nên cũng không vội lo nghĩ, bèn khoanh chân ngồi xuống dưới sự bảo vệ của bọn Yêu Hoa, vận Quy Nguyên Phần Thiên Quyết. Hồn Lực không bị khống chế, Tà Băng bèn từ tầng thứ nhất của Quy Nguyên Phần Thiên Quyết bắt đầu vận chuyển.
Không thể khống chế ta thì ta đây một lần nữa tu luyện, dùng Hồn Lực tu luyện ra để phản khống chế Hồn Lực bị khóa trong cơ thể! Tà Băng đi một bước này thực là nước cờ hiểm. Không thể nói trước là kinh mạch của nàng có thể chấp nhận được hai đạo Hồn Lực giống nhau không, nhưng chỉ đan điền của Tà băng thôi hẳn cũng đã không chịu nổi!
Nhưng chỉ cần Tà Băng củng cố đan điền thêm lần nữa, một lần nữa tu luyện ra Hồn Lực và thành công đem Hồn Lực bị khống chế hấp thu, như vậy, thực lực của Tà Băng chắc chắn có thể nâng cao hơn nữa.
Thần sắc Tà Băng tập trung, không lãng phí chút thời gian nào, Tuyết Ảnh so về Hồn Lực tuyệt không chênh lệch so với lúc trong ngọc giới, hơn nữa, bản mạng của Tà Băng và Tuyết Ảnh tương liên, tu luyện trong phạm vi của Tuyết Ảnh, lại còn thảnh thơi thì hiển nhiên sẽ có hiệu quả.
Sau khi vận khẩu quyết lần thứ nhất, qua nửa canh giờ, một Hồn Lực rất nhỏ xuất hiện trong cơ thể Tà Băng. Tà Băng trong lòng vui vẻ, bèn vận đạo Hồn Lực này di chuyển trong kinh mạch.
“Hự…” Hồn Lực vừa va chạm vào kinh mạch của Tà Băng liền bị một luồng ánh sáng màu đỏ ngăn chặn, va chạm mạnh mẽ xảy ra ngay trong cơ thể nàng.
“Phốc…” Tà Băng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt lập tức tái nhợ, vốn là môi son hồng nhạt, lúc này một chút tia máu cũng không có, cả trang phục trắng tinh cũng dính đầy vết máu.
“Tà Băng, ngươi làm sao vậy?” Yêu Hòa ở ngay gần Tà Băng, vửa thấy nàng phun máu tươi thì sắt mặt Yêu Hoa như bị hù dọa trở nên tái nhợt, liền bước lên đỡ lấy nàng, một đạo Hồn Lực xoa trên lưng Tà Băng, Hồn Lực của Yêu Hoa có tác dụng trị liệu, tuy Tà Băng không dùng được bao nhiêu nhưng ít nhất có thể giảm đau vào lúc này.
Nhưng sự tình lại không đơn giản như Yêu Hoa tưởng tượng, Hồn Lực của nàng chẳng qua chỉ vừa chạm vào Tà Băng thì một quầng ánh sáng màu đỏ cường đại hiện lên, lập tức bắn ngược Hồn Lực của Yêu Hoa, đồng thời Hồn Lực mạnh mẽ này còn khiến Yêu Hoa chút nữa bị đẩy bay ra.
Tuyết Táp bèn vội vàng phi thân tới đỡ Yêu Hoa dựa vào ngực, rồi tựa cho Yêu Hoa đứng vững, sau đó đi đếm bên Tà Băng lúc này vẫn còn nhắm mắt, đôi mắt chợt lóe lên, Tà Băng lại một lần nữa khoanh chân ngồi xuống.
Những người khác bấy giờ nhìn thấy Tà Băng thổ huyết thì bất lực, chỉ thấy cảm giác bất lực, nắm chặt nắm đấm nhìn về phía Tuyết Táp. Bọn họ nóng lòng muốn biết xem Tà Băng có việc gì không.
“Tà Băng đã bị khóa trái hồn trong cơ thể, phải do chính cô ta gỡ bỏ mới được. Hiện tại Hồn Lực của Hỏa Phượng Hoàng Vương không còn phù hợp với Tà Băng, cho nên hiện tại Hỏa Phượng Hoàng vương vẫn không thể ảnh hưởng đến Tà Băng, nhưng tính mạng Tà Băng vẫn còn đang trong tay Hỏa Phượng Hoàng Vương”
Tuyết Táp nói đều là sự thật, Hỏa Phượng Hoàng Vương hiện tại không thể chết được, hắn chết thì mệnh của Tà Băng cũng có thể mất! Hơn nữa, khóa trái hồn phải do chính Tà Băng bài trừ, bọn hắn căn bản cũng không giúp được gì
Nếu bọn hắn ra tay, e rằng tổn thương của Tà Băng sẽ càng nặng.
Tuyết Ảnh đương nhiên hiểu rõ điểm này, cho nên hắn đem Hỏa Phượng Hoàng Vương khống chế trong am vực chứ không ra tay giết hắn! Có trời mới biết Tà Băng đã muốn tự tay giết Hỏa Phượng Hoàng Vương đến mức nào. Đã không thể tra tấn thân thể của hắn, Tuyết Ảnh muốn cho hắn phải chịu thống khổ, tra tấn lòng, gan, phổi của hắn!
Muốn cho hắn nhìn thấy những việc trái lương tâm mà hắn đã từng làm, muốn cho những người bị hắn hại tới chất vấn hắn từ đầu tới cuối, lên án hắn, tra tấn hắn!
Hỏa Phượng Hoàng Vương trong tay Tuyết Ảnh đã không còn chút năng lực nào nữa! Tựa như một con búp bê vải, bị Tuyết Ảnh tùy ý định đoạt sinh tử! Tuyết Ảnh muốn hắn chết, hắn tuyệt đối không thể sống thêm 1 giây! Tuyết Ảnh muốn hắn sống thì Diêm Vương cũng không dám tới cướp người!
Hỏa Hoàng nãy giờ vẫn ngước đôi mắt tràn đầy nước mắt, nàng không thể tin được những gì nàng thấy đều là sự thực.
Nàng không thể tin những lời độc địa vang lên kia lại là do chính phụ vương mình nói ra.
Nàng không thể tin cả Vũ Thúc thân cận luôn không hề tức giận với đệ đệ kia lại nổi xung với Hỏa Phượng Hoàng Vương.
Nàng không thể tin vô số hình người Siêu Thần Thú bị thương bên cạnh nàng chính là các Trưởng lão gia gia mà nàng kính trọng xưa nay. Những thứ quen thuộc nhất, những người thân quen nhất trong một đêm bỗng trở thành lạ lẫm, lạ lẫm đến mức nàng tưởng như chưa từng quen biết họ.
Đáy mắt của những Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc trưởng lão khác hiện lên vẻ thất thần, nhìn thân ảnh màu đỏ điên cuồng bên trong Ma Vực, trong đầu bọn họ cùng lúc xuất hiện một nghi vấn, những gì bọn hắn bày ra suốt năm trăm năm nay thực sự có giá trị sao?
Vua của bọn họ thực sự một lòng vì Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc bọn họ sao?
Bọn họ quá ngu muội rồi! Bọn họ đột nhiên hiểu ra mọi thứ rồi!
Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc tồn tại là vì cái gì? Nếu là bọn chúng dùng năm trăm năm chăm chỉ tu luyện này mà nói thì Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc có thể nào có một tương lai khác hay không?
Nếu bọn họ không có kế hoạch này, thiên tài của Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc bọn họ – Hỏa Dực – có phải sẽ phẫn hận với bọn họ hay không? Liệu có phải ra đi như vậy hay không?
Nhưng hiện nay những điều đó còn có ý nghĩa gì đây? Đảo mắt nhìn về phía Hỏa Hoàng, năm trăm năm nay, bọn hắn lại thật thà tôn vinh nữ nhân này làm Vương của bọn hắn sao?
Năm trăm năm rồi, rốt cục bọn hắn đã làm sai bao nhiêu chuyện?
“Phốc” Tà Băng lại phun ra một búng máu nữa! Hiện tại Tà Băng không hề mở mắt nhưng thần trí nàng lại thanh tỉnh phi thường, nàng có thể lại một lần nữa tu luyện ra Hồn Lực, nhưng lại không thể tiến vào kinh mạch một chút nào!
Cứ thăm dò lần nào là lại thêm một thần phun ra máu! Tà Băng nhíu chặt lông mày, khóa trái hồn giống như Tuyết Táp nói, nhất định phải do chính nàng loại bỏ, người khác không thể giúp được.
Hỏa Phượng Hoàng Vương chết tiệt! Muốn khống chế Hồn Lực của ta, trước tiên phải đem Hồn Lực của người hiến tế đã!
Tà Băng lại lần nữa tu luyện ra Hồn Lực để đầy vào khe hở trong kinh mạch, nàng muốn phá vỡ hoàn toàn kinh mạch của mình. Nỗi đau đớn đó có thể tưởng tượng được, hơn nữa luôn có luồng ánh sáng đỏ ngăn cản Hồn Lực Tà Băng, Tà Băng hiện tại có muốn tự mình hủy kinh mạch cũng không làm được.
Hồn Lực không hề ngoài dự đoán lại bị ánh sáng màu đỏ bắn ra lần nữa.
Một búng máu sắp phun ra, Tà Băng cố nén nuốt ngược vào trong! Nếu nàng lại phun ra máu, bọn Tuyết Táp chắc chắn sẽ thêm lo lắng cho nàng, Tà Băng nhắm chặt hai mắt, quầng trán đã ướt đẫm mồ hôi.
Đại não Tà Băng không ngừng chuyển động, cách duy nhất hiện nay là phải phá vỡ được kinh mạch trước! Tà Băng không phải muốn tự làm khổ mình, tình cảnh hiện tại cũng không phải nàng muốn chọn, nhưng phá vỡ kinh mạch của mình chính là cách duy nhất hiện nay.
Trước mắt giống như là muốn đem cái đinh đóng lên tấm ván gỗ thì phải dùng lực thật mạnh để đóng nó lên!
Cái đinh, cái đinh….
Đầu óc Tà Băng chợt bừng tỉnh! Sao nàng lại ngu ngốc như vậy, đã muốn dùng cái đinh, vậy thì dùng Tiêm Thứ Hồn Lực để phá vỡ kinh mạch!
Tà Băng nghĩ là làm! Nàng thông qua ý niệm dung hợp Hồn Lực mà mình tu luyện ra để tạo thành hình dáng một cây kim! Sau đó, Tà Băng nắm chặt hai tay, dùng Hồn Lực có hình dáng cây kim đó đâm thẳng vào kinh mạch yếu ớt!
“Phanh!”
“Ah!”
Tà Băng không nhịn nổi đau đớn, sắc mặt trở nên trắng bệch, hét lên, máu tươi không ngừng tràn ra từ miệng nàng khiến tất thảy mọi người đều phải quay lại.
Ngay cả những người của Hỏa Phượng Hoàng Nhất Tộc cũng không ngoại lệ. Những gì nữ nhân này phải chịu đều do bọn hắn tạo thành, là do bọn hắn nhất thời hồ đồ….
Những người ở cạnh Tà Băng đều xúm lại quanh nàng, ai cũng chực tiến lên ôm nàng vào lòng nhưng không thể, bọn họ chỉ có thể đứng cách xa Tà băng 1m mà nhìn nàng.
Thân ảnh thực như thần của Tuyết Ảnh đã rơi xuống ngay trước mặt mọi người, bên cạnh Tà băng. Tuyết Ảnh nhìn chăm chú Tà Băng rồi dịu dàng đưa tay lau vết máu ở miệng nàng, sau đó khoanh chân ngồi xuống bên cạnh Tà Băng.
Tuyết Ảnh vốn là thân tín của Tà Băng, hai người bổn mạng tương liên, lúc này, khế ước của Tà Băng cùng Tuyết Táp, Tiểu Tử, Đột Tinh đều đã yếu nên không thể làm được, thế nên hiện tại, chỉ có Tuyết Ảnh tu luyện, đem Hồn Lực trong cơ thể mình thông qua khế ước đẩy vào người Tà Băng, trợ giúp nàng thu phục Hồn Lực trong cơ thể.
Trong người Tà Băng lúc này đã thành một đám hỏng bét, vừa rồi, khi Tà Băng đem Hồn Lực hóa thành dạng cây trâm đâm thẳng vào kinh mạch, Hồn Lực dù không đụng được tới kinh mạch nhưng cũng đã va chạm vào đạo ánh sáng đỏ quanh đó.
By Diệp Băng Băng • Posted in Tà băng ngạo thiên
Tháng 6 16 2014
Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 119
7 Votes