Nguồn:
read.st
Theo dòng người.
Trần Vũ và Đồng Ngọc Linh đã đi tới tòa kiến trúc mái vòm đấu giá hội.
Trần Vũ đột nhiên hỏi.
Hắn từng đi tìm Đồng Ngọc Linh, biết đối phương trở về gia tộc. Lần này Đồng Ngọc Linh cũng theo gia tộc đến đây.
Đồng Ngọc Linh có chút cay đắng, than thở:
Trần Vũ thầm giật mình.
Phong Dương thành mà Đồng Ngọc Linh nói cũng gần Tương Dương thành, chỉ cách mấy trăm dặm lộ trình mà thôi.
Đồng Ngọc Linh nói rõ nguyên nhân.
Trần Vũ nghe nói, không khỏi nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương liên. Đồng Ngọc Linh cũng giống hắn, ở tình cảnh tương đối nguy hiểm.
Trần Vũ lấy ra gốc Huyết Linh Chi mà bản thân cất giữ đã lâu.
Ban đầu, hắn vốn định bán ra gốc Huyết Linh Chi tám mươi năm tuổi này, dùng để đổi lấy Thổ Linh Tham. Nhưng giờ cũng không cần thiết nữa.
Đồng Ngọc Linh khẩn thiết nói.
Kỳ ngộ ao máu lần trước, nếu không có Trần Vũ tại đó, không biết nàng sẽ rơi vào kết cục gì.
Trần Vũ nói.
Đồng Ngọc Linh lắc đầu nói:
Huyết Linh Chi tám mươi năm tuổi, bình thường đều có thể bán 5000, 6000 nguyên thạch thứ phẩm.
Mà hiện nay, giá cả các loại trân tài đều bạo tăng, bán giá 8000 cũng rất bình thường.
Trần Vũ giao Huyết Linh Chi cho Đồng Ngọc Linh, tiếp nhận bảy mươi khối nguyên thạch chính phẩm.
Cứ như vậy, trừ đi nguyên thạch mua đan dược và hai gốc Thổ Linh Tham tám mươi năm tuổi lúc trước, bây giờ Trần Vũ có khoảng gần 3 vạn 3000 nguyên thạch thứ phẩm.
...
Trước hội trường đấu giá.
Trần Vũ và Đồng Ngọc Linh tách ra, Đồng Ngọc Linh hội hợp với gia tộc cùng đi vào đấu giá hội.
Trần Vũ vừa định tiến vào, đã nghe Thu Nguyệt gọi hắn, Thu Hinh Nhi cũng đi theo cùng nàng.
Trần Vũ có chút đau đầu.
Hai nữ nhân này, nhất là Thu Hinh Nhi quá gây sự chú ý của người khác, rất phiền toái.
Thu Hinh Nhi nhoẻn miệng cười, giống như một bông hoa, xinh đẹp động lòng người, trong đôi mắt trong suốt như thu thủy, có một loại hàm súc khiến người khác tự ti mặc cảm không dám nhìn thẳng.
Thu Nguyệt tức giận, cực kỳ bất mãn với biểu tình của Trần Vũ.
Nếu là người khác, nhìn thấy tỷ muội hai người chủ động tiếp cận, thậm chí còn thụ sủng nhược kinh (*). Người này vậy mà lại có vẻ không tình nguyện chút nào.
Trần Vũ dẫn theo hai nữ tử, cùng tiến vào đấu giá hội.
Ở lối vào, Trần Vũ lấy ra lệnh bài, có một vị nữ tỳ chuyên môn tiếp đón ba người.
Đổi thành người khác, tham gia đấu giá hội, phải đóng một khoảng phí vào không nói, còn phải xác định tài sản hoặc nguyên thạch mới có thể vào trong đấu giá hội.
Không lâu sau, ba người Trần Vũ đã được an bài đến đài khách quý tương đối cao.
Loại đài khách quý này, giống như một cái sân nhỏ, đủ cho ba bốn người ngồi, còn có nữ tỳ dâng lên bánh trái đồ uống, tùy thời nghe sai khiến.
Bên cạnh đó, còn có một gian lầu các khách quý cao cấp hơn, hoàn cảnh lịch sự tao nhã, có thể dung nạp khoảng mười người.
Đương nhiên, chỉ có “khách quý kim lệnh” mới được hưởng thụ đãi ngộ như vậy.
Không đến nửa canh giờ, mấy trăm ghế của hội trường đấu giá đã chật kín một nửa. Trong các phe nhân mã tham gia đấu giá hội này, có đại gia tộc thế tục, có ba đại tông môn, có võ giả bình dân, tán tu,...
Trong đó, Trần Vũ còn nhìn thấy Thất hoàng tử Hoàng Phủ Lâm tiến vào trong lầu các khách quý của hoàng thất.
Đám người Nam Cung Lễ, Đoàn Kiêu Long cũng tự tiến nhập khu vực gia tộc của mình.
Tại một góc hẻo lánh của đấu giá hội, có một trung niên và hai lão giả.
Một người trong đó là gia chủ Trần gia - Trần Thiên Uy.
Hai người còn lại, lần lượt là một tộc lão râu trắng và một vị lão tổ tóc trắng trong gia tộc.
Lúc này, Trần Thiên Uy và vị tộc lão râu trắng nhìn thấy Trần Vũ ngồi trên ghế khách quý đều ngạc nhiên như nhìn thấy quỷ.
Vị trí khách quý mà Trần Vũ ngồi ở khu vực tương đối cao, rất là bắt mắt. Huống chi bên cạnh hắn còn có hai cô gái xinh đẹp, thậm chí Thu Hinh Nhi càng là quốc sắc thiên hương.
Trần Thiên Uy giật mình, không thể tin nổi.
Phải biết rằng, bọn họ trả giá không nhỏ mới miễn cưỡng được ba cái ghế, còn là ở vị trí xó xỉnh nhất.
Vị tộc lão râu trắng từng quả quyết cho rằng Trần Vũ không thể tiến vào nội môn trợn mắt há hốc mồm, lắp bắp nói.
Ở chỗ ngồi bên cạnh, vừa vặn có một đệ tử Vân Nhạc môn nghe được, cười khẩy nói:
Cái gì!
Đệ tử nội môn? Môn đồ trưởng lão?
Trần Thiên Uy và vị tộc lão râu trắng đều chấn kinh, nửa ngày không nói nên lời.
Vị lão tổ tóc trắng của Trần gia trầm mặt.
Trần gia vốn là một thế lực không nhỏ, kỳ thực cũng có một lão tổ Luyện Tạng kỳ tọa trấn, chẳng qua bình thường không lộ diện mà thôi.
Trần Thiên Uy và vị tộc lão râu trắng đều cảm thấy trán ứa ra mồ hôi lạnh, thanh âm rất nhỏ.
Trần Vũ chỉ là Bán Linh Thể, nên bọn hắn gần như không cung cấp bất kỳ tài nguyên nào, vậy mà lại có thể trở thành đệ tử nội môn, môn đồ trưởng lão, còn nhất chiến dương danh.
Bọn họ mơ hồ cảm thấy giống như có một bàn tay đang tát lên mặt mình mấy cái.
Cùng lúc đó, người của Mục gia, Trần gia đều nhìn thấy Trần Vũ ngồi ở vị trí khách quý.
Bên cạnh đó, trong một gian lầu các khách quý, Dịch Vân Phi một thân áo trắng cũng nhìn chằm chằm Trần Vũ, sắc mặt biến đổi không ngừng.
Trong gian lầu các này, có hai vị trưởng lão Thủy Nguyệt phái và vài tên đệ tử chân truyền.
Trên đài đấu giá, một vị lão giả khoảng bảy mươi tuổi nhưng tinh thần vẫn quắc thước lên tiếng.
Thanh âm hùng hậu của hắn vang khắp toàn trường, trên người mơ hồ tản ra khí tức Hóa Khí Hậu Thiên, hiển nhiên là một vị cao nhân Hóa Khí cảnh.
Thì ra là Kiều lão.
Hắn là Trận Pháp Sư kiêm Luyện Khí Sư nổi danh của Sở quốc, học thức uyên bác, nghiên cứu cổ học, am hiểu giám định.
Mọi người dưới sân đều trở nên nghiêm túc.
Kiều lão đưa tay ngăn mọi người xôn xao, cười nói:
Uẩn Thể đan thượng phẩm.
Dưới sân đấu giá lập tức xôn xao.
Nhất là ánh mắt những nhân sĩ Thông Mạch kỳ, Luyện Tạng kỳ, đều sáng rực lên.
Ánh mắt Thu Nguyệt sáng ngời, nói.
Lúc này, trên sân cũng bắt đầu làn sóng đấu giá.
2800!
3200!
3500!
...
Ta ra 5000!
5200!
Không lâu sau, viên Uẩn Thể đan thượng phẩm đầu tiên đã bị đẩy giá vượt qua 5000.
Cuối cùng, trong gian lầu các khách quý của hoàng thất, một thanh âm kết thúc tràng đấu giá Uẩn Thể đan vang lên.
Chín viên Uẩn Thể đan sau đó cũng đều bán hết sạch với giá không dưới 6000.
Trần Vũ cảm khái.
Thu Hinh Nhi mỉm cười một tiếng.
Kiều lão lên tiếng.
3200!
3500!
...
Không lâu sau, giá của trứng Hung Điểu Vương đã bị đẩy lên gần 5000.
Cuối cùng, quả trứng bị bán ra với giá 6000.
Trần Vũ hoài nghi mấy viên trứng Hung Điểu Vương này là do đám người Lý Đại Khuê gửi bán.
Chẳng qua, người tham gia đấu giá trứng này cũng không phải là nhiều.
Hiện nay Cốt Ma Cung xâm lấn, thế lực khắp nơi đều muốn tăng mạnh thực lực, cần nhất là đan dược, linh tài, bảo khí các loại. Trứng của Hung Điểu Vương cũng không có huyết thống đặc thù, cần bồi dưỡng thời gian dài, tốn rất nhiều tinh lực và tâm huyết.
Viên trứng Hung Điểu Vương thứ hai, thứ ba cũng chỉ đấu giá được hơn 5000.
Sau đó, trên đấu giá hội bắt đầu bán ra từng kiện vật phẩm.
Kiều lão cười nói.
Đấu giá hội đến nay, cuối cùng đã xuất hiện một kiện bảo khí.
Giá khởi điểm, 1 vạn 5000 nguyên thạch thứ phẩm, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn 1000.
1 vạn 8000!
2 vạn!
2 vạn 3000!
...
Rất nhanh, thanh Huyết Nha kiếm này đã bị đẩy lên gần 3 vạn.
Cuối cùng, kiếm này được bán ra với giá 3 vạn, bị một người đội mũ rộng vành thần bí mua được.
Vẻ mặt Đồng Ngọc Linh có chút thất lạc. Nàng cũng tham dự đấu giá Huyết Nha kiếm, chỉ tiếc là tài lực không đủ.
Nửa canh giờ sau.
Vật phẩm bán đấu giá đã qua mười mấy vòng.
Kiều lão cười nói.
Kiều lão giải thích, giọng điệu có chút sắc thái thần bí.
Thu Hinh Nhi cười nói.
Trần Vũ không khỏi lộ vẻ hứng thú.
Dưới đài đấu giá, một mỹ nữ cao gầy bưng lên một cái khay, bên trên đặt ba khối cầu kim loại, bề mặt có chút rỉ sét, màu xám tối.
“Thịch thịch thịch...”
Bỗng nhiên, trái tim trong cơ thể Trần Vũ cấp tốc nhảy lên, giống như thể hiện một loại khát khao nào đó.
Trần Vũ kinh hãi, khối cầu kim loại kia vậy mà có thể khiến trái tim thần bí phát ra phản ứng như vậy.
Đây là lần đầu tiên xuất hiện tình huống như vậy kể từ khi hắn dung hợp với trái tim thần bí.
(*) Thụ sủng nhược kinh: được yêu quý mà cảm thấy sợ hãi.
------oOo------