Nguồn:
read.st
Hai ngày sau.
Thành viên của ba tông Vân Nhạc môn, Thủy Nguyệt phái, Thiết Kiếm môn, lại lần nữa tập trung xung quanh Thí Kim Đài.
Hôm nay là ngày Vân Nhạc môn và Thủy Nguyệt phái tham gia Cuộc chiến tranh đoạt.
Đám đệ tử Trần Vũ nhìn thấy bóng dáng đám người Thiết Kiếm môn đối diện, có chút khó hiểu.
Bên phía Vân Nhạc môn. Bốn đại chủ lực Trần Vũ, Thu Nguyệt, Vạn Đông, Thạch Xuyên và những đệ tử dự bị cùng tập trung một chỗ.
Vân Nhạc tông chủ nhắc nhở.
Trần Vũ gật đầu xác nhận.
Thủy Nguyệt phái cố tình kéo dài hai ngày, trận chiến hôm nay, tất có chuẩn bị.
Hai ngày này, Trần Vũ vẫn luôn củng cố tu vi và công pháp, đồng thời tự nghiệm lại hai trận chiến đấu trước, nghiên cứu tâm đắc kiếm pháp và thân pháp.
Mặc dù không tiến triển trên diện rộng, nhưng các phương diện của Trần Vũ, đều tinh thuần như ý.
Vân Nhạc tông chủ không biết lấy đâu ra một cái dây chuyền thủy tinh, đưa cho Trần Vũ.
Trần Vũ không hỏi nhiều, đeo dây chuyền lên người.
Trên dây chuyền truyền đến mùi hương nhàn nhạt của nữ nhân, đồng thời một tia cảm giác mát lạnh truyền vào trong não hải của Trần Vũ.
Thu Nguyệt thấp giọng hô lên, nhìn chằm chằm mặt dây chuyền thủy tinh mà Trần Vũ đang đeo, lập tức nổi giận, chỉ thiếu chút nữa là xông lên đoạt lại.
Băng Tâm Chi Lệ? Của Thu Hinh Nhi ư?
Trần Vũ kinh ngạc khó hiểu, tại sao dây chuyền này lại nằm trong tay tông chủ, còn giao cho mình.
Thanh âm nhu hòa như chim hót từ phía sau vang lên.
Thu Hinh Nhi!
Đệ nhất mỹ nữ nội môn!
Một thiếu nữ mặc váy dài, dáng vẻ dịu dàng điềm tĩnh, tóc mây buông xõa, từ trong đám người đi ra, dẫn đến một trận thấp giọng bàn tán.
Dung nhan hoàn mỹ tuyệt đối, cộng thêm dáng người lả lướt như tiên nữ, khiến đám người chỉ có thể ngước mắt mà nhìn.
Thu Nguyệt tức giận, bất mãn nói.
Vân Nhạc tông chủ khẽ cười một tiếng, đưa tới một kiện giáp da dành cho nữ, thiết kế tinh xảo.
Ánh mắt Thu Nguyệt sáng lên, mặc nhuyễn giáp vào, cười hì hì nói:
Nhuyễn giáp bán bảo khí, cực kỳ vừa vặn. Cái này tặng cho ta sao?
Chỉ cần ngươi thắng lợi một trận. Nhuyễn giáp bán bảo khí này xem như là phí thuê “Băng Tâm Chi Lệ” kia.
Vân Nhạc tông chủ lại bật cười, nói.
Thu Nguyệt cười híp mắt thành hai vầng trăng lưỡi liềm, hoàn toàn quên chuyện Trần Vũ đeo dây chuyền của tỷ tỷ.
Thu Hinh Nhi mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng nhắc nhở.
Trần Vũ biểu đạt cảm kích, đồng thời cảm giác được phía sau lưng như bị đâm chọc.
Trong đám người, từng đạo ánh mắt đố kỵ, ngưỡng mộ, cừu thị,... quét qua trên người Trần Vũ.
Cặp hoa tỷ muội Thu Hinh Nhi, Thu Nguyệt vây quanh bên cạnh tên tân tú nội môn Trần Vũ, đây là cảnh tượng khiến người ta “căm ghét” bực nào?
Nhất là Thu Hinh Nhi, đệ nhất mỹ nữ nội môn, mỹ lệ thoát trần, có thể nói là nữ thần trong lòng công chúng.
Trong một nhóm người nào đó.
Vài tên đệ tử nội môn trêu chọc.
Đứng giữa đám người là một nam tử áo tím, vóc người cao lớn, hai tay chắp sau lưng dấu trong tay áo, ngạo nghễ như hạc giữa bầy gà.
Nam tử áo tím này không mặc áo bào chế thức dành cho đệ tử, hiển nhiên cũng là đệ tử chân truyền giống Thất hoàng tử, Thu Hinh Nhi.
Côn sư huynh cười ngạo nghễ, nói:
Hắn có phán đoán của mình, tuyệt đối không dễ tin lời người khác.
Cùng lúc đó, ở một góc khác, có một đám đệ tử nội môn đang nói chuyện.
Bên cạnh Đoàn Kiêu Long, một nam tử thanh niên thở dài nói.
Hai người đều nhìn về phía Trần Vũ và Thu Hinh Nhi.
Nam tử thanh niên không nhịn được khuyên nhủ.
Hắn thực sự không đánh lòng, Đoàn Kiêu Long đã sa vào lưới tình quá sâu rồi.
Đoàn Kiêu Long cười khổ một tiếng.
Hắn chợt nói sang chuyện khác, ngữ khí mang theo lo lắng:
Đúng lúc này...
Vị mỹ phụ mặc cung trang của Thủy Nguyệt phái phía đối diện đứng lên.
Thủy Nguyệt tông chủ lại cười nói.
Vân Nhạc tông chủ cũng không cảm thấy ngoài dự liệu.
Mấy ngày nay, Cuộc chiến tranh đoạt giữa các tông vẫn luôn biến đổi đa dạng. Đầu tiên là cuộc chiến của đệ tử chân truyền, sau đó là chiến ba trận, chiến mười trận, gần nhất mới nghĩ đến việc tìm Thông Mạch kỳ luận bàn.
Thủy Nguyệt tông chủ nhẹ nhàng trần thuật.
Ý của ngươi là...
Lần này, hai tông chúng ta sẽ tổ chức một trận luận bàn đoàn đội, xem như kết quả Cuộc chiến tranh đoạt.
Trong mắt Thủy Nguyệt tông chủ lộ ra ý cười.
Luận bàn đoàn đội ư?
Người của hai tông còn lại đều xôn xao.
Chẳng qua, vị Càn tông chủ để râu cá trê của Thiết Kiếm môn lại cười vui vẻ, tựa như đã sớm biết kết quả.
Vân Nhạc tông chủ thầm đề phòng.
Thủy Nguyệt tông chủ vừa dứt lời, một nam tử áo trắng từ phía sau đoàn người đi ra.
Dịch Vân Phi!
Trần Vũ và đám đệ tử tinh anh của Vân Nhạc môn đều nhận ra người này.
Dịch Vân Phi là con ruột của vị tông chủ mỹ phụ kia, bất kể địa vị hay thân phận đều cực kỳ bất phàm.
Dịch Vân Phi ôm quyền, phong độ nhẹ nhàng, nói:
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt của hắn lướt qua Trần Vũ, thoáng mang theo một tia lãnh ý.
Sau chuyến đi Vân Uyên sơn mạch, hắn càng hiểu rõ nội tình của Trần Vũ hơn, bao gồm cả kỳ ngộ ao máu.
Vì vậy, Dịch Vân Phi mới đề nghị tông chủ mẫu thân của mình, bố trí một trận chiến đoàn đội.
Đề nghị này, được cao tầng trưởng lão của Thủy Nguyệt phái nhất trí tán thành.
Suy cho cùng, thực lực cá nhân của Trần Vũ quá cường hoành, nếu đánh đoàn đội chiến có thể suy yếu lực lượng cá nhân, đồng thời thu hẹp phạm vi uy hiếp của mục tiêu, phần thắng càng lớn hơn.
Đoàn đội chiến ư?
Thủy Nguyệt phái thật biết nhiều trò, nhưng thoạt nhìn cũng không có gì bất lợi với bên ta thì phải.
Đám trưởng lão cao tầng của Vân Nhạc môn bắt đầu truyền âm giao lưu.
Đề nghị của Thủy Nguyệt phái cũng không hề quá đáng. Trong thế giới tông môn, một vài thế lực có xích mích đấu tranh, thậm chí chiến tranh tông môn, rất cần lực lượng của đoàn đội.
Mỹ phụ mặc cung trang lật tay một cái, lập tức xuất hiện một cái bình lưu ly thủy tinh.
Trong bình thủy tinh, có một chút huyết thanh màu tím, lấp lánh màu bồ đào, nổi lên bọt nước như mộng huyễn.
Tử Quỳnh Lộ!
Đây là đặc sản trong Thiên Trì của Thủy Nguyệt phái - Tử Quỳnh Lộ. Linh dịch này có thể trợ giúp thể ngộ ý cảnh, đề thăng xác xuất đột phá Hóa Khí cảnh, thậm chí ngay cả với bản thân Hóa Khí cảnh cũng có ích không nhỏ.
Cao tầng Vân Nhạc môn đều cảm thấy giật mình.
Bình thường, Thủy Nguyệt phái sẽ không lấy ra Tử Quỳnh Lộ này, lần này một hơi lấy ra một phần đủ cho mười người sử dụng.
Thủy Nguyệt tông chủ cười nói.
Nghe vậy, cao tầng Vân Nhạc môn đều động tâm không thôi.
Trung niên râu cá trê của Thiết Kiếm môn khẽ nhếch miệng cười.
Hắn vung tay một cái.
Trước mặt xuất hiện mấy khối vẫn thạch, trọng lượng đạt tới 180 cân.
Càn tông chủ cười híp mắt nói.
Đặt cửa ư?
Cao tầng Vân Nhạc môn đều kinh ngạc.
Nhưng nếu làm như vậy, một khi Vân Nhạc môn thắng sẽ thắng hai phần, thua thì cũng thua hai phần.
Cao tầng Vân Nhạc môn đều sáng mắt.
Phiêu lưu lớn, thu hoạch càng lớn.
Vân Nhạc tông chủ lên tiếng, đáp ứng Cuộc chiến tranh đoạt đoàn đội này.
Bốn đội viên đã được chọn từ trước gồm: Trần Vũ, Thu Nguyệt, Thạch Xuyên, Vạn Đông.
Bây giờ, chỉ còn thiếu một đội trưởng đầu lĩnh Luyện Tạng kỳ. Tốt nhất tu vi tương đương với Dịch Vân Phi Luyện Tạng trung kỳ.
Mao trưởng lão thấp giọng nói.
Thường Hiên ư?
Đám người Vân Nhạc tông chủ đều nhìn về phía bên cạnh Mao trưởng lão, ánh mắt tập trung trên người thiếu niên áo đen.
Thường Hiên cũng là tứ sư huynh của Trần Vũ.
Mấy vị trưởng lão đều lần lượt gật đầu.
Lúc không có người, Vân Nhạc tông chủ và mấy vị trưởng lão nhao nhao truyền thụ phương pháp phối hợp cho đám người Thường Hiên, đề xuất mấy phương án tác chiến.
Đúng lúc này.
Bên phía Thủy Nguyệt phái, năm tên đệ tử gồm hai nam ba nữ, bước lên Thí Kim Đài.
“Vù...! Vù...! Vù...”
Năm người Vân Nhạc môn, lấy Thường Hiên dẫn đầu, cũng nhảy lên sân đấu võ.
Hai bên đối mặt, quan sát lẫn nhau.
Đầu lĩnh Thủy Nguyệt phái là Dịch Vân Phi, trong số một nam ba nữ còn lại, một thiếu nữ mười lăm tuổi, dáng vẻ nhỏ nhắn chính là Trần Dĩnh Nhi.
Trần Dĩnh Nhi nhí nhảnh nói.
Cố ý thua ư?
Mấy phe nhân mã ở đây đều lộ vẻ mặt cổ quái.
Trần Vũ cười ha ha nói.
------oOo------