Nguồn:
read.st
Hai thanh niên này, một người tóc ngắn gầy gò, dáng vẻ tháo vát. Một người thì lưng hùm vai gấu, hiền lành đôn hậu.
Hai người này đều là đệ tử nội môn, vui vẻ nhìn Trần Vũ.
Trong lòng Trần Vũ thoáng động.
Chẳng lẽ là vị cao tầng nào trong tông môn chuẩn bị thu mình là đồ đệ?
Thanh niên tóc ngắn nở nụ cười thân thiết.
Tên cao lớn còn lại cũng nhếch miệng cười, nói:
Ta là Nhị sư huynh của ngươi - Lý Đại Khuê!
Bái kiến hai vị sư huynh.
Trần Vũ không dám thất lễ.
Trong hai người, Lý Đại Khuê tuổi tác hơi lớn, tu vi Luyện Tạng trung kỳ, tự xưng là Nhị sư huynh.
Thanh niên tóc ngắn Ngô Vũ tu vi Luyện Tạng sơ kỳ, tự xưng là Tam sư huynh.
Trần Vũ hỏi.
Ngô Vũ cười thần bí, không tiết lộ.
Trần Vũ đi theo hai người.
Dọc trên đường đi, hai thanh niên tự cho mình là sư huynh, hỏi Trần Vũ rất nhiều chuyện.
Trọng tâm câu chuyện của hai người đều liên quan tới Thi đấu Ngoại môn.
Ngô Vũ liên tục tán dương.
Trần Vũ cười nói.
Lý Đại Khuê hâm mộ nói.
Nhắc tới Uẩn Khí đan, ánh mắt hai người đều sáng lên.
Trần Vũ gật đầu.
Lý Đại Khuê lộ vẻ yêu thích và ngưỡng mộ, nói:
Chuyện này?
Trần Vũ ngẩn người, không ngờ đối phương lại đưa ra yêu cầu như vậy.
Chẳng qua, thấy đối phương đôn hậu thành thật, bộ dạng như muốn mở mang tầm mắt, hắn cũng không nghĩ nhiều.
Trần Vũ lấy bình ngọc chứa Uẩn Khí đan ra.
Lý Đại Khuê và Ngô Vũ đều xúm đầu lại gần, đoạt lấy bình thuốc, cẩn thận quan sát.
Trong bình ngọc chứa một viên đan dược óng ánh, phát ra ánh sáng xanh thần bí mê người.
Trong mắt Lý Đại Khuê và Ngô Vũ thoáng hiện một tia khát vọng tham lam.
Lý Đại Khuê nắm chặt bình ngọc, yêu thích không nỡ buông tay.
Nghe vậy, trong lòng Trần Vũ trầm xuống.
Xem bộ dạng của Lý Đại Khuê, dường như không muốn trả Uẩn Khí đan lại cho hắn.
Một nghìn nguyên thạch thứ phẩm cộng thêm một viên Uẩn Thể đan? Chỉ như vậy đã muốn giao dịch Uẩn Khí đan trân quý?
Trần Vũ dù ngốc cũng hiểu đối phương là muốn ép giao dịch trá hình.
Trần Vũ tỏ vẻ khó xử.
Nghe vậy, trong lòng Lý Đại Khuê mừng rỡ, dù lại thêm mấy nghìn hắn cũng tình nguyện.
Trần Vũ đột nhiên nhìn chằm chằm bình đan dược.
Hắn kinh ngạc thốt lên, lúc Lý Đại Khuê còn đang nghi hoặc thì hắn đã cầm bình ngọc trở về.
Có vấn đề gì?
A, chắc là bởi vì góc nhìn khác nên nhìn nhầm, đan dược cũng không có vấn đề gì.
Trần Vũ thoáng nhìn qua, sau đó cất kỹ bình ngọc, im lặng không đề cập đến việc giao dịch, khiến Lý Đại Khuê và Ngô Vũ đều tiếc nuối hối hận.
Sau thời gian uống cạn chung trà.
Lý Đại Khuê và Ngô Vũ dẫn Trần Vũ vào một tòa phủ đệ.
Tòa phủ đệ này diện tích chừng mười, hai mươi mẫu, bên trong có lâm viên, vườn thuốc, thậm chí còn có một dòng suối chảy ngang qua.
Hai người Lý Đại Khuê dẫn Trần Vũ tới trước một gian đại điện.
Sau khi tiến vào phủ đệ, hai người trở nên ngoan ngoãn nhu thuận, cực kỳ thành thật.
Đi vào đại điện.
Một lão giả mặt đỏ mặc trường bào thanh tùng ngồi trên ghế đối diện, hai chân bắt chéo, uống nước trà.
Bên cạnh hắn có hai nữ hầu trẻ tuổi tú lệ đang cung kính hầu hạ đấm bóp.
Trần Vũ vừa nhìn liền nhận ra đối phương là lão giả trong tông môn từng đề cử Đồng Tượng công cho hắn.
Chỉ có điều, một màn sinh hoạt hưởng thụ của lão giả lúc này lại khiến hắn cảm thấy kinh ngạc.
Lão giả mặt đỏ thở dài.
Hắn vung tay, ra hiệu Trần Vũ không cần hành lễ, cứ tùy ý ngồi.
Trần Vũ ngồi trên ghế, lòng thấp thỏm bất an, không rõ lão giả mặt đỏ này có chủ ý gì.
Lời nói của lão giả mặt đỏ khiến Trần Vũ không biết phải nói gì. Một trăm năm năm thọ mệnh còn ngại ít? Phải biết rằng, Hoàng Đế trong thế tục cũng không sống quá một trăm tuổi.
Lúc này, hai thị nữ cũng khom người lui ra.
Lão giả mặt đỏ nghiêm túc nói.
Đệ tử ký danh?
Trần Vũ sững sờ, không rõ dụng ý.
Thông thường, đệ tử ký danh cũng không phải thật sự nhận được truyền thừa y bát, có lẽ chỉ là danh nghĩa mà thôi.
Lão giả mặt đỏ tùy tiện nói.
Trần Vũ lập tức bắt được những từ mấu chốt.
Lão giả mặt đỏ lâm vào hồi ức, mang theo một tia sùng kính hướng tới.
Đồng Tượng công lại có thể đặt song song với Võ đạo, còn là công pháp của một đại đạo tu hành khác?
Trong lòng Trần Vũ chấn động.
Lão giả mặt đỏ chợt đổi giọng:
Võ đạo, tu hành chính thống.
Trần Vũ có thể cảm giác được tự hào trong lời nói của lão giả mặt đỏ.
Trần Vũ nhịn không được truy hỏi.
Lão giả mặt đỏ thoáng dừng lại.
Lão giả mặt đỏ giải thích.
Sau một phen tường giải, Trần Vũ đã có nhận thức mới về hệ thống của thế giới này.
Võ đạo trong thời kỳ Thượng Cổ, chẳng qua chỉ là một loại trong nghìn vạn đại đạo.
Nhưng bây giờ, nó trở thành chủ lưu chính thống của thời đại, còn những đại đạo tu hành khác thì đều suy vong suy thoái.
Trần Vũ thành thật hỏi.
Hắn phát hiện, lão giả mặt đỏ này rất kiên nhẫn với mình, cũng không bày ra bộ dạng trưởng lão tự cao tự đại.
Trưởng lão một phái nào có nhàn rỗi tâm sự với một đệ tử nhiều như vậy.
Lão giả mặt đỏ cười hắc hắc.
Lão giả mặt đỏ nói xong, liền yên tĩnh chờ Trần Vũ trả lời.
Đệ tử ký danh ư?
Trần Vũ trầm tư chốc lát, rất nhanh liền có quyết định.
Trần Vũ hành lễ bái sư với lão giả mặt đỏ.
Lão giả mặt đỏ khoát tay.
Ngay lập tức, một luồng lực lượng vô hình nâng Trần Vũ dậy.
Trần Vũ vẫn khom người hành lễ trưởng bối.
Hắn có quyết định như vậy cũng là trải qua suy nghĩ rất kỹ.
Bái làm môn hạ trưởng lão có chỗ tốt rất lớn.
Thứ nhất, sư tôn cấp bậc trưởng lão, có thể xem là một chỗ dựa vững chắc. Về sau, trong tông môn nếu có người gây bất lợi cho Trần Vũ, ít nhất cũng phải suy nghĩ một chút.
Thứ hai, Mao trưởng lão có tri thức uyên bác, tu vi cao thâm, có thể giúp đỡ chỉ điểm tu hành.
Đương nhiên, Mao trưởng lão dường như có nhu cầu nào đó đối với Trần Vũ, có lợi ích thì tất sẽ có nghĩa vụ.
Nói là thu đồ, nhưng thật ra là giao dịch, đạt thành nhu cầu lẫn nhau.
Lão giả mặt đỏ nói.
Ánh mắt Trần Vũ sáng lên, đây là kỳ ngộ hiếm có.
Trần Vũ dò hỏi.
Hắn muốn bước lên đỉnh phong thế giới tông môn, nhìn xuống quang cảnh tráng lệ, cho nên rất hiếu kỳ đối với cực hạn tu hành.
Mao trưởng lão trần thuật.
Chín đại cảnh giới?
Ánh mắt sáng lên, khiến hắn giật mình là Luyện Thể, Thông Mạch, Luyện Tạng cũng chỉ là cảnh giới thứ nhất “Nhập Môn cảnh” mà thôi.
Lực lượng cấp thấp? Trần Vũ ngạc nhiên.
“Vù...”
Mao trưởng lão mở lòng bàn tay ra, bề mặt bỗng nhiên xuất hiện một đoàn khí xanh nhàn nhạt xoay tròn mà mắt thường có thể thấy được, tràn ngập cảm giác linh động, tản mát một loại khí tức khiến Trần Vũ run sợ.
“Phốc...”
Khí xanh xoay tròn phân hóa ra một sợi tơ màu xanh, đánh vào một món dụng cụ bằng đồng phía đối diện.
“Rắc...”
Dụng cụ bằng đồng lập tức chia năm xẻ bảy.
Trần Vũ giật mình kinh hãi, sợi tơ xanh kia chỉ là một tia được phân hóa từ vòng khí xoáy kia, không ngờ có thể khiến kim thiết tan nát.
Mao trưởng lão bình thản nói.
Trần Vũ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Loại lực lượng tầng thứ này đã vượt qua phạm trù bình thường của nhân loại.
Nếu có thực lực như vậy, có thể vô địch thế tục, ngay cả Hoàng Đế gặp cũng phải tôn kính, dùng lễ đối đãi.
Mao trưởng lão giải thích đơn giản.
Không phải nghi ngờ, hắn là cao nhân Hóa Khí Tiên Thiên.
------oOo------