Nguồn:
read.st
Trần Vũ chủ động gia nhập khiến hai người Dịch Vân Phi và Y sư tỷ đều mừng rỡ vô cùng.
Đây quả thực không khác gì buồn ngủ đưa tới gối đầu, quá thuận tâm ý.
Ở bên ngoài Xà quật, mặc dù bọn họ có sát ý với Trần Vũ, nhưng cũng không tiện hạ thủ.
Thứ nhất, ba tông cùng đối kháng Cốt Ma Cung, tuyệt đối không thích hợp giết chóc lẫn nhau, tin tức này truyền ra ngoài cũng không tốt.
Thứ hai, bên ngoài địa thế rộng rãi, Trần Vũ ít nhất có thực lực đệ tử chân truyền, không thể khinh thường, xác suất thành công sẽ không cao.
Nhưng ngàn vạn lần không ngờ tới Trần Vũ lại chủ động gia nhập.
Tuy nhiên, sau khi trải qua mừng rỡ, hai người Dịch Vân Phi và Y sư tỷ cũng tỉnh táo lại vài phần.
Trên đời này nào có chuyện tốt như vậy?
Trần Vũ ngu ngốc sao?
Dịch Vân Phi không nghĩ vậy, hắn đã tiếp xúc với đối phương mấy lần, tranh đấu cực kỳ gay gắt, nhưng chưa từng chiếm được tiện nghi, ngược lại càng khiến Trần Vũ đạt được nhiều lợi ích.
Dịch Vân Phi và Y sư tỷ bắt đầu truyền âm trao đổi.
Y sư tỷ khẽ gật đầu.
Hai người quyết định, chờ tiến sâu vào Xà quật, quan sát nhiều một chút mới quyết định.
Nghe đồn, Trần Vũ bị đám người Tên Hề Ác Ma đuổi giết, vậy mà vẫn còn thong dong sống sót đến tận bây giờ, khẳng định không đơn giản.
Vẻ mặt Trần Vũ tựa cười mà không cười, đi theo đám người Dịch Vân Phi tiến vào Xà quật trước mặt.
Trong lòng Trần Vũ đã có tính toán.
Vù... Vù...
Vừa mới gia nhập Xà quật, bốn phía liền có độc xà bổ nhào tới,hung tính cực mạnh.
Không gian trong Xà quật không lớn, phạm vi tránh né và du đấu rất nhỏ.
Đám người Y sư tỷ, Dịch Vân Phi và đệ tử Thủy Nguyệt phái đều chiếu ứng lẫn nhau, bận bịu đối phó hung xà lao tới, không quan tâm đến Trần Vũ.
Trần Vũ vẫn thong thả tự nhiên, hắn cầm Huyền Trọng kiếm trong tay, đại kiếm thoạt nhìn nặng nề lại nhanh nhẹn như gió, hung xà xung quanh còn chưa kịp đến gần thì đã bị hắn chém thành hai đoạn.
Cho dù là hung xà Luyện Tạng kỳ bình thường cũng một đao chém thành hai đoạn.
Dịch Vân Phi thầm kinh hãi.
Bọn hắn cố ý mặc kệ Trần Vũ, muốn xem thử thực lực đối phương thế nào, kết quả thật ngoài dự liệu.
Trên thực tế, Trần Vũ cũng cố ý bày ra vài phần thực lực, để đám người Thủy Nguyệt phái kiêng kỵ, ít nhất sẽ không vạch mặt quá sớm.
Suy cho cùng, hắn còn cần đám người này mở đường, nhất là vị “Y sư tỷ” kia, dường như rất am hiểu về rắn, có lòng tin có thể chiếm lĩnh Xà quật này.
Không lâu sau, đám người đã từ từ biến mất khỏi cửa Xà quật.
Bất luận là Trần Vũ hay đám người Dịch Vân Phi đều không phát hiện ngoại giới có dị thường gì.
Lúc này, nữ đệ tử Thủy Nguyệt phái lưu lại cảnh giới xung quanh Xà quật đã biến mất không dấu vết, tại chỗ chỉ lưu lại một vũng máu.
...
Trong Xà quật, đám người Thủy Nguyệt phái đều ổn định tiến lên.
Trần Vũ không hề lên tiếng, chỉ một mực đi theo.
Mới đầu, đám người Thủy Nguyệt phái muốn thăm dò lai lịch của hắn, cho nên cũng thoáng lưu thủ một chút.
Nhưng về sau, số lượng hung xà nhảy ra không ngừng tăng lên, tỉ lệ hung xà cấp bậc Luyện Tạng kỳ cũng từ từ nhiều hơn.
Đệ tử Thủy Nguyệt phái không phải ai cũng giống Trần Vũ, đều có thể miểu sát hung xà Luyện Tạng kỳ bình thường.
Một khi số lượng quá nhiều, vài nữ đệ tử của Thủy Nguyệt phái đều sẽ hoảng loạn.
Một nữ đệ tử Thủy Nguyệt phái bị độc xà cắn trúng, lập tức hét lên đau đớn.
Chẳng qua, Thủy Nguyệt phái đã sớm chuẩn bị, cấp tốc bảo vệ nữ đệ tử kia, cho nàng phục dụng thuốc giải độc rắn chuyên dụng.
Trần Vũ khẽ cười.
Dần dần, hung xà nhào ra càng lúc càng nhiều, đám người Thủy Nguyệt phái cũng đối mặt áp lực cực lớn.
Về sau, nữ đệ tử thường xuyên bị rắn cắn, nhưng may mắn là mọi người có giải dược trong người nên vấn đề cũng không lớn.
Dịch Vân Phi thầm hận.
Hắn vẫn một mực chờ Trần Vũ bị độc xà cắn trúng, lúc đó nhóm người bọn họ cũng không cần cho hắn giải độc, thậm chí còn có thể nhân cơ hội mà ra tay.
Vẻ mặt Y sư tỷ cũng có chút khác lạ.
Phải biết rằng, năm sáu người bọn họ chiếu ứng lẫn nhau, mơ hồ kết thành trận thế, cùng chống chọi với đàn rắn. Mà Trần Vũ chỉ có một mình, thế nhưng lại không bị thương chút nào.
Về sau, Trần Vũ cố ý để cho độc xà cắn vài cái...
Keng...
Kết quả, ba bốn con độc xà Luyện Tạng kỳ đều không thể cắn rách da Trần Vũ.
Nụ cười trên mặt Dịch Vân Phi cứng lại, không ngờ phòng ngự của thân thể đối phương lại cứng rắn như vậy.
Xem ra, muốn thông qua đàn rắn bình thường này mà hãm hại Trần Vũ cũng không khả thi lắm.
Vài tên nữ đệ tử đều có chút chật vật, lần lượt truyền âm.
Y sư tỷ cũng có chút bất đắc dĩ, lấy vài bao dược phấn từ trong túi trữ vật ra, phát cho mỗi người một cái.
Đám đệ tử đều lộ vẻ mừng rỡ.
Bao gồm Dịch Vân Phi, tất cả mọi người đều bị một tầng dược phấn màu trắng phủ lên người.
Kết quả, dược phấn này vừa phủ lên người thì đàn rắn xung quanh liền tránh lui.
Sau đó, những hung xà dưới Luyện Tạng kỳ đều tránh xa mọi người, ít nhất là không tiếp cận phạm vi ba trượng.
Chỉ có hung xà Luyện Tạng kỳ là ảnh hưởng tương đối nhỏ, vẫn lao tới cắn giết. Tuy nhiên hung tính công kích đã giảm mạnh vài phần.
Trần Vũ cũng không cảm thấy ngoài dự liệu.
Lúc trước hắn cũng cảm thấy kỳ quái, vì sao đám người Thủy Nguyệt phái này lại dám tiến công Xà quật. Dù cho tin rằng Xà Vương đang trong thời kỳ để trứng, nhưng đại quân hung xà che trời ngập đất như vậy cũng rất khó ứng phó.
Về sau hắn mới phát hiện, thì ra vị Y sư tỷ này là chuyên gia về rắn.
Chính vì thế cho nên Trần Vũ mới lấy thân làm mồi nhử, gia nhập đội ngũ Thủy Nguyệt phái.
Chỉ có điều, vị Y sư tỷ của Thủy Nguyệt phái cũng không phát dược phấn cho Trần Vũ, vẻ mặt có chút “ngại ngùng” nói:
Trần Vũ cũng không để ý.
Dược phấn này có có tác dụng quanh người, nên dù hắn không có dược phấn, nhưng chỉ cần đi bên cạnh những nữ đệ tử này thì cũng sẽ đạt được hiệu quả giống như vậy.
Thấy Trần Vũ ngông nghênh đi bên cạnh nữ đệ tử Thủy Nguyệt phái thì gương mặt hai người Y sư tỷ và Dịch Vân Phi cũng có chút co giật.
Mà đám nữ đệ tử Thủy Nguyệt phái thì lộ vẻ cực kỳ chán ghét.
Bọn họ đều muốn tránh ra, nhưng đáng tiếc là tốc độ thân pháp đều kém xa Trần Vũ. Dù cố thế nào cũng không thể dứt ra được.
Trong hoàn cảnh hủng hiểm như nơi này, nếu như phân tán lực chú ý, không cẩn thận sẽ bị bầy rắn cuốn lấy cắn xé. Hết cách, đám nữ đệ tử Thủy Nguyệt phái chỉ có thể để Trần Vũ theo sát bên cạnh.
Trần Vũ ngửi mùi thơm cơ thể của nữ tử bên cạnh, lộ ra vẻ mặt thích thú.
Thế nhưng Y sư tỷ và Dịch Vân Phi thì hận hắn đến nghiến răng.
Tính toán nhiều phen, vậy mà đều không làm gì được Trần Vũ, ngược lại để đối phương chiếm tiện nghi nữ đệ tử, còn ngông cuồng đắc ý như vậy.
Dịch Vân Phi truyền âm, nhưng trong mắt lại lóe lên hàn quang.
Sát cơ trong lòng Y sư tỷ cũng đã chất chứa rất lâu rồi.
Chẳng qua, Trần Vũ vẫn luôn thong dong tự nhiên, không rơi vào hiểm cảnh, thậm chí còn thoải mái hơn mọi người rất nhiều, khiến bọn họ không hề có cơ hội ra tay.
Y sư tỷ cười nói.
Trần Vũ mừng rỡ nói.
Y sư tỷ chợt chuyển giọng, nghiêm túc nói:
Y sư tỷ nhấn mạnh hai chữ “trợ giúp”, ngữ khí rất nặng nề.
Ý vị đã quá rõ ràng.
Trần Vũ nhất định phải chính diện ra tay, không có khả năng núp ở đằng sau, ngồi mát ăn bát vàng.
Trần Vũ gật đầu.
Sau khi thỏa thuận xong, mọi người mới gấp rút lên đường.
Thế nhưng, đoạn lộ trình tiếp cận hang động của Xà Vương, mọi người lại gặp phải trở ngại kinh người.
Vù... Vù...
Bốn phía không ngừng có hung xà to bằng cánh tay người trưởng thành nhảy ra, thực lực ít nhất có thể so với Luyện Tạng kỳ.
Mắt thấy số lượng hung xà Luyện Tạng kỳ đã hơn mấy chục con, mọi người lập tức lâm vào nguy cơ trước nay chưa từng có.
Sống lưng Trần Vũ cũng ứa ra mồ hôi lạnh.
Nếu bị mấy chục con hung xà Luyện Tạng kỳ vây quanh như vậy, cho dù hắn có phòng ngự Đồng Tượng công thì không chết cũng bị lột một lớp da.
Thời khắc mấu chốt, Trần Vũ lật bàn tay một cái, âm thầm nắm một viên Âm Hỏa Châu.
Hắn làm như vậy chẳng qua để phòng ngừa mà thôi, tin rằng bên phía Thủy Nguyệt phái nhất định có thủ đoạn riêng.
Quả nhiên, chỉ thấy Y sư tỷ lấy ra một đống bột phấn màu lam nhạt, rải ra khắp bốn phía.
Phốc...
Những bột phấn kia vừa rơi xuống đất, nhiệt độ xung quanh lập tức giảm xuống, chỉ trong chớp mắt đã ngưng kết thành một tầng sương lạnh, cảm giác rét buốt vô cùng.
Đàn rắn đều run rẩy, có một số con không thể thích ứng với nhiệt độ lạnh như vậy, cho nên thế công cũng giảm mạnh.
Sợ lạnh chính là thiên tính của loài rắn.
Mặc dù những hung xà này đã vượt qua quy tắc thông thường, nhưng bột phấn của Y sư tỷ cũng không phải là phàm vật.
Thừa dịp đàn rắn bị đông lạnh, tốc độ trở nên chậm chạp, mọi người liền gia tăng thế công, triển khai công kích đàn rắn xung quanh.
Trong đó, Dịch Vân Phi gánh chịu áp lực lớn lao, ném ra vài cái bình đen.
Ầm... Ầm...
Một đoàn hỏa diễm màu xanh đen bùng lên khắp bốn phía, khiến đàn rắn phát ra tiếng hét thê lương thảm thiết.
Đây chính là Cốt Lân Hỏa đặc hữu của Cốt Ma Cung.
Trần Vũ cũng không cảm thấy kỳ quái, với thực lực của Thủy Nguyệt phái, ở trên chiến trường thu được chiến lợi phẩm này cũng hết sức bình thường.
Rất nhanh, đàn rắn này mảng thì chết, mảng thì rút lui. Mọi người tiếp tục tiến lên, lại băng qua một đoạn lộ trình.
Y sư tỷ chỉ về phía cái động quật lạnh lẽo phía trước, chỉ cảm thấy một luồng gió tanh đập vào mặt. Mọi người bắt đầu cẩn thận tiếp cận nơi này.
Dựa theo ước định thì Trần Vũ và hai người Y sư tỷ, Dịch Vân Phi sẽ đi đằng trước.
Sau khi tiến nhập cửa hang, chỉ thấy một con đại xà đốm xám dài đến sáu bảy trượng nằm yên trong một góc xó xỉnh âm u trong động quật, không hề nhúc nhích.
Đám nữ đệ tử đều cảm thấy không rét mà run.
Y sư tỷ lắc đầu nói.
Hả?
Trần Vũ và Dịch Vân Phi đều nhìn kỹ lại, quả nhiên phát giác biểu hiện của “Xà Vương” trước mắt giống như vật chết, không hề có chút phản ứng nào.
Lúc này mọi người quan sát khắp toàn cảnh hang động của Xà Vương.
Ở một góc trên vách đá động quật, có một tầng tinh thể đen nhánh, khu vực Xà Vương nằm còn có một cái ao nhỏ. Trên vách ao là một khóm măng đá màu trắng sữa, nổi lên từng giọt chất lỏng trong suốt như ngọc châu.
Tách tách tách...
Chất lỏng óng ánh trong ao thoạt nhìn trong veo không chút tì vết.
Y sư tỷ mừng rỡ.
Dịch Vân Phi càng mừng rỡ vạn phần, nhìn vũng chất lỏng trước mắt và tầng tinh thể đen nhánh trên vách đá.
Trần Vũ không khỏi líu lưỡi.
Giá trị hai vật trước mắt dường như còn cao hơn túi mật Xà Vương hắn cần rất nhiều.
------oOo------