Nguồn:
read.st
Vẻ mặt Nhạc Vũ vẫn yên lặng nhìn về phương xa.
Chỉ thấy bên trên Diệu Pháp Đại La Thiên, trong hư không bên dưới ánh trắng, một tòa cung điện cực lớn cơ hồ không chút dấu hiệu hiện ra.
Vừa mới xuất hiện, liền đưa tới vô số sấm sét lôi đình, cũng gợi lên vô số linh lực ba triều bên trong thế giới này.
Bên trong vô số hình chiếu thế giới, thiên địa nhân tam giới, vô luận là cửu thiên thập địa hay vô số tiểu thiên thế giới đều nhìn thấy được hình dáng kia, lấy uy thế vô cùng tận biểu thị sự tồn tại công khai.
Ánh mắt Nhạc Vũ híp lại, theo truyền thuyết cung điện kia từng hiện trên Bất Chu sơn, vốn là nơi mà thượng cổ thần tiên hội tụ nghe giảng đạo.
Nhưng từ sau khi Hồng Quân dĩ thân hợp đạo đã không còn thấy bóng dáng, nguyên lai ẩn ở nơi đó.
Ngay sau đó trên mặt hắn như có suy nghĩ gì, thoáng hiện vẻ suy tư.
Gương mặt Liễu Nguyệt Như đã dần dần khôi phục lại bình tĩnh, đôi mày liễu cũng cau chặt lại:
Tu vi của nàng đã đạt tới Thái Sơ đỉnh phong, vì vậy trước kia cũng cảm ứng được ngày Hồng Quân thoát ly thiên đạo phải là mười mấy năm sau.
Hành động miễn cưỡng tách rời như vậy ắt phải bị cắn trả.
Nhạc Vũ nhắm mắt suy nghĩ, suy diễn không biết bao nhiêu lần cũng không thể rõ ràng, cuối cùng không muốn quan tâm tới, cười:
Liễu Nguyệt Như nghe vậy lập tức nhẹ nhàng thở ra, trước đây điều nàng lo lắng nhất đó là Nhạc Vũ chưa kịp chuẩn bị chu đáo mà bị sự xuất hiện sớm hạn định của Hồng Quân quấy nhiễu.
Hiện tại nghe được lời nói này mới cảm thấy an tâm.
Ngay sau đó Nhạc Vũ chợt cười lạnh, nhìn lên tòa cung điện cực lớn trên vân không.
Câu này vừa dứt, liền nghe được một tiếng chuông vang bên trong Tử Tiêu Cung.
Đồng dạng cũng thẳng truyền chư giới, vô cùng thanh thúy, loáng thoáng lại có một cỗ lực lượng đang hấp dẫn hắn đi lên tòa cung điện kia.
Nhạc Vũ cau mày, từ thời thượng cổ mỗi khi Hồng Quân mở đàn giảng đạo liền có tiếng chuông vang vọng tam giới, hấp dẫn toàn bộ sinh linh cùng Vu Thần đi lên đỉnh Bất Chu sơn. Liễu Nguyệt Như đứng bên cạnh lại cảm thấy mờ mịt, tiếng chuông kia nàng cũng chưa từng được nghe nói qua, vì vậy không hiểu được ý tứ trong lời của Nhạc Vũ.
Nhưng chỉ trong nháy mắt nàng đã chợt tỉnh, tiếng chuông kia nhất định phải cần có cảnh giới Thánh Nhân mới có thể nghe được, trong lòng nàng lập tức căng thẳng nói:
Nhạc Vũ nghe vậy trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp, tiếp theo lắc đầu bật cười:
Không đợi Liễu Nguyệt Như mở miệng khuyên nhủ, liền đem hai cỗ hóa thân của mình đưa vào trong Diễn Thiên Châu, sau đó xé mở không gian hướng tận sâu trong thời không bay đi, vừa cười khẽ một tiếng:
Tuy Tử Tiêu Cung hiện thân dưới nhật nguyệt tinh không, nhưng thực tế không phải nằm ở nơi đó, hình ảnh hiện trước mắt chỉ là hình chiếu trong mắt mọi người mà thôi.
Vị trí chân chính chỉ có hồn niệm Thánh Nhân như hắn mới có thể cảm ứng được.
Nhưng trong lòng hắn mơ hồ tò mò hơn nữa còn ẩn chứa vài phần chờ mong, thật không biết vị Hồng Quân kia triệu tập chư thánh lại có chuyện gì cần làm.
Ở phía sau, trên mặt Liễu Nguyệt Như cũng hiện lên vẻ chán nản. Hồn niệm tản ra, đem hết toàn lực tập trung vị trí của Nhạc Vũ, nhưng chỉ thấy khí cơ của thân ảnh kia mơ hồ biến ảo, không cách nào cố định.
Đến cuối cùng nàng đành hoàn toàn bỏ qua, khe khẽ thở dài, bất đắc dĩ nhìn lên không trung, sau đó vẻ mặt dần dần chuyển sang ngưng trọng.
Nếu sư tôn đã nói chờ khi trở về muốn thấy được mình đã đăng lên Thái Thượng, như vậy bản thân mình nhất định không thể làm sư tôn thất vọng.
…
Bên dưới Mai sơn, cuộc đại chiến cũng đã dừng lại.
Bên trong nhất phương thế giới nơi này, không còn thanh âm sát phạt truyền ra, vô luận là yêu tu đã bị tán loạn hay gần ức thiên binh đều vẻ mặt ngạc nhiên nhìn khắp chung quanh.
Vốn thấy thiên địa dị biến, núi non sông ngòi lay chuyển, sau đó thiên không đột nhiên tách thành hai, một lam một hoàng cuối cùng hoàn toàn chia lìa.
Cuối cùng nhìn thấy được tòa đạo cung khổng lồ bên dưới nhật nguyệt thương khung.
Tuy cách xa hàng ức dặm, nhưng mọi người đều cảm giác được vô cùng áp bách.
Chiến Tuyết duỗi sáu đôi cánh, đứng giữa không trung, bên trong huyết đồng lóe lên vô số phù văn, giống như có thể xuyên thủng thời không thôi diễn tương lai.
Sau một lúc lâu nàng lại nhìn về hướng đông nam cùng tây bắc, nơi bắt nguồn của hai dòng sông lớn.
Sát khí trong mắt chợt hiện, sau một lát chợt lộ ra vài phần bất đắc dĩ.
Ngay sau đó bỗng dưng lấy ra phù chiếu, xa xa đánh về chỗ Dương Hạo.
Vừa dứt lời nàng đã bỏ lại một vật, chính là đầu của Viên Hồng.
Sau đó sáu đôi cánh vẫy mạnh, dựng lên thiên không bay thẳng vào bầu trời.
Vẻ mặt Dương Hạo chợt mờ mịt, tiếp nhận phù chiếu cùng đầu lâu, trấn áp thủy hệ đông nam, đây cũng là công đức vô cùng tận.
Chân chính làm cho hắn khó hiểu chính là thần thái của Chiến Tuyết.
Kỳ Cùng cùng Phùng Di đều là thượng cổ đại yêu lánh đời, Kỳ Cùng thuộc hàng ngũ thiên địa tứ hầu, thọ nguyên rất dài, còn vượt qua Viên Hồng vô hạn.
Hiểu âm dương, biết nhân sự, thiện xuất nhập, tranh tử duyên sinh!
Mà Phùng Di cũng uy danh hiển hách.
Lánh đời lâu như thế lại ngay lúc này đi hiện thế, nhất định có điều liên hệ với sự hàng lâm của Hồng Quân.
Khẽ nhíu mày, Dương Hạo lại nhìn xuống bên dưới. Chỉ thấy núi non sông ngòi thổ địa vẫn đang lay chuyển không ngớt, Hậu Thổ bên trong Địa phủ, còn có Vạn Thọ sơn Trấn Nguyên Tử mặc dù đã đem hết toàn lực đi áp chế ổn định địa mạch tứ phương nhưng chỉ có thể hòa dịu được một chút, bình nguyên khắp nơi đều bị biển cả tràn vào.
Mà thủy khí bên trong thiên địa ngược lại bắt đầu biến loãng, thật sự làm người khác vô cùng khó hiểu!
------oOo------