Một tiếng than nhẹ chấn động cả Bát Cảnh Cung, thanh âm thở dài sau đó dẫn khởi vài người đi ra, là hai đạo đồng hạ độn quang xuống sau lưng lão giả. Sau khi hạ xuống thì hai mặt nhìn nhau lộ ra sắc kinh ngạc, cũng không dám lên tiếng quấy rầy mà nghiêm nghị đứng yên. Tiếp theo là Huyền Đô pháp sư từ xa bay tới đứng sau, đồng dạng nhìn ra chân trời cau mày:
Nói đến chỗ này, sắc lo lắng trên mặt Huyền Đô càng nồng đậm:
Lão Tử nghe vậy hừ lạnh một tiếng nói:
Đồng tử Huyền Đô pháp sư sớm đã mãnh liệt co rút, hắn cũng là Thái Thượng Kim Tiên tất nhiên biết một bước mà sư tôn nói là xa xôi thế nào, nhưng dù là vậy cũng đủ khiến người kinh hãi.
Thở sâu một hơi, Huyền Đô cưỡng chế nỗi kinh hãi trong lồng ngực, cau mày nói:
Lão Tử nghe vậy hiện vẻ giễu cợt, không đáp hỏi lại:
Huyền Đô giật mình, cười khổ lắc đầu, ký ức của cuộc chiến hai mươi năm trước vẫn còn mới mẻ.
Nói đến đây, Huyền Đô pháp sư dừng lời, trong mắt càng lộ ra vẻ hiếu kỳ.
Lão Tử nghe vậy cười nhẹ, trầm ngâm một lát rồi hiện ra vài phần bất định:
Trên mặt Huyền Đô lập tức cứng đờ, lồng ngực càng thêm kích động. Người nọ khi mới chỉ là Thái Sơ chi cảnh lúc đã uy áp Hỗn Độn Kim Tiên Thái Thượng đỉnh phong, hôm nay chiến lực gấp ba mươi lần thì không biết sẽ cường hoành thế nào? Ngay cả hai đạo đồng Kim Giác Ngân Giác phía sau cũng hoảng sợ khó tin.
Mấy chữ chiến lực gấp 30 lần Thái Sơ nghe có vẻ khoa trương nhưng nhớ lại cảnh tượng vị Huyết Lục Thiên quân, Tử Vi Đại Đế này khi còn ở Thái Sơ cảnh đã có thể kịch chiến hơn mười vị Thái Thượng, thần thông bậc này quả thực khủng bố, bất luận kẻ nào cũng đều hoảng sợ thất sắc, chân chính là cường giả đệ nhất dưới thánh nhân.
Nói đến đây, Lão Tử chừng đã cảm giác được sự khác thường của đệ tử bên cạnh, khẽ cau mày nói:
Huyền Đô vẫn cười khổ, lời này không hề làm hắn nhẹ lòng, ngược lại càng thêm đắng chát. Nói cách khác, người nọ nếu không có lực linh bảo thì dù cùng cảnh giới thì hợp tới sáu mươi người như mình cũng đồng dạng không phải là đối thủ.
Lão Tử tựa hồ cũng biết khuyên giải vô ích nên dừng lại, khẽ lắc đầu:
Nói đến chỗ này, Lão Tử không khỏi lần nữa tự giễu:
Lúc nói ra mấy chữ cuối cùng nặng tựa ngàn cân, Huyền Đô pháp sư nghe vậy thì tâm thần cơ hồ thất thủ.
Những năm này hắn ở cạnh Lão Tử nên biết rõ Hỗn Nguyên đại la Vô Cực Kim Tiên, Thánh Nhân chi cảnh đã bắt đầu khống chế được bản nguyên thiên địa! Thậm chí có thể thay đổi pháp tắc cấu thành thế giới.
Vì vậy cho dù là Lão Tử nói chiến lực của Nhạc Vũ vượt qua Thái Sơ 30 lần thì cũng không thấy khả năng hắn sánh vai Vô Cực Thánh Nhân, nhưng mấy lời sau này đã như trùng điệp đánh thẳng vào lòng. Thực lực có thể đánh một trận với thánh nhân đủ khiến người kinh dị đến ngừng thở.
Không kém hơn Thái Thanh đạo tổ là khái niệm thế nào? Sư tôn hắn vốn được thế gian công nhận là người mạnh nhất trong chư thánh, chỉ dưới Hồng Quân, một thân đại pháp dù Hậu Thổ vừa mới nguyên lực chứng đạo cũng xa chưa với tới.
Kim Giác Ngân Giác phía sau gần như chết lặng, đứng sững tại chỗ, cảm giác lời của hai người trước mặt đã vượt xa hiểu biết của mình.
Than thở một tiếng, sắc mặt Lão Tử triệt để khôi phục thường:
Vẻ kinh dị trong mắt Huyền Đô pháp sư cũng dần tán đi, lóe lên vẻ cơ trí:
Nói như vậy Hồng Quân không ngăn trở hắn trèo lên thiên đế vị nhưng cũng không yên lòng?
Hơn phân nửa là như thế! Tiếp theo sẽ phải xem Tử Vi Đại Đế ứng đối như thế nào!..
Lão Tử mỉm cười, mặt thấu vẻ tán thưởng, lại mở miệng nói:
Nói đến chỗ này, trên mặt Lão Tử không ngờ ẩn thấu áy náy:
Huyền Đô cũng không để ý, đăm chiêu nói:
Lão Tử cười không đáp, thần sắc càng thêm lãnh lệ, hồi lâu sau mới khẽ lắc đầu.
Tuy là thịnh thế, nhưng cũng là sát kiếp không ngớt, không thấy dừng! Nói không chừng Hồng Hoang sẽ lần nữa bị nghiền nát. Cũng nói không chừng,
Lần này ngay cả ta cũng không dám nói có thể đứng ngoài tai kiếp!
Thở dài một tiếng, mấy tiếng thì thào không thể nhưng lại khiến tim của Huyền Đô đập nhanh, lại nghĩ tiếp trong mấy vị thánh nhân cũng chỉ có nhất thể như Hậu Thổ mới mừng rỡ thấy hắn chứng thánh, mấy người còn lại ngay cả Nữ Oa cũng chưa chắc vui vẻ, cũng không biết ba vị này có ra tay ngăn trở hay không?
Thủ đoạn vị sư tổ kia quả nhiên cay độc, chỉ một kế này đã cuốn vào mấy vị thánh nhân, chỉ là hai vị sư thúc của mình, còn có nhị thánh Tây Phương lúc này trông thấy cảnh này chỉ sợ cũng tiến thoái lưỡng nan.
Dù sao thế gian lại có thêm một người nửa bước thành thánh thì tâm tình Nguyên Thủy sư thúc nhất định không tốt.
Dưới mười tám tầng địa ngục, lúc này Hậu Thổ cũng đồng dạng ngẩng đầu nhìn lên trời.
Cho dù nàng ở dưới Cửu U cũng có thể nhìn thấy hình chiếu ngôi sao, cảnh giới hôm nay lại càng không cần vận pháp đã thì ánh mắt cũng xuyên qua cửu thiên, nhìn thấy tinh thần chư thiên lại càng vui vẻ.
Ánh mắt hơi sáng, tiếp đó Hậu Thổ đột nhiên có sở cảm thu hồi ánh mắt, sau một lát đã vang lên thanh âm sợ hãi thán phục của Cửu Hoa chân nhân:
Trên mặt Hậu Thổ hơi thấu vui vẻ nhưn trong nháy mắt khôi phục lạnh nhạt.
Cửu Hoa nghe vậy không khỏi cười cười, tình hình thực tế đúng là như thế, với thần thông kinh nhân, đại pháp mênh mông đã khiến người khác sớm có thể yên tâm. Nếu không phải có kết quả của cuộc chiến Phần Minh Thiên thì dù coi trọng hắn như Lục Áp cũng không thể để hắn mạo hiểm tiến vào thọ yến.
Lại nhìn ra xa thấy trên không trung có hai mặt trời, còn có ở hai ngôi đế tinh Trung Thiên cùng Tử Vi huyền thánh.
Trong lời tràn ngập ý tán thưởng nhưng Hậu Thổ nghe vậy lại cười lạnh:
Đế Tuấn Thái Nhất sao có thể so với Vũ đệ? Hôm nay hắn đã là nửa bước Thánh Nhân, đạo pháp tích lũy tương đương với ta, sao hai Tam Túc Ô Nha kia có thể so sánh?,
Nửa bước Thánh Nhân? .
Thần sắc Cửu Hoa lập tức khẽ giật mình, quả thực có chút không dám tin tưởng lỗ tai của mình, hồi lâu sau mới dần lĩnh hội ý của Hậu Thổ.
Lời ra khỏi miệng, Cửu Hoa đột nhiên có chút sở ngộ, năm xưa khi Đế Tuấn thân là Thiên Đế đã mơ hồ có thể khiến Thánh Nhân kiêng kị, không dám đơn giản động thủ. Hôm nay một thân thành tựu của Nhạc Vũ sớm đã còn hơn Đế Tuấn Thái Nhất, thêm vào vô thượng chân mệnh, địa vị tương đương với thánh nhân nên cũng không có gì kỳ quái. Thêm vào thần thông khai thiên mà ngay cả Hồng Quân cũng chưa từng chính thức có được.
Hậu Thổ nói đến chỗ này, khẽ lắc đầu:
Một câu trước, Cửu Hoa có thể minh bạch. Tam Túc Kim Ô chính là biểu tượng mặt trời, hàng ngày đi qua trên không trung để biểu hiện quyền uy của thiên đình Đế Tuấn, dù Hạo Thiên mười vạn năm cũng không thể thành công thay đổi.
Nhạc Vũ hôm nay thụ thiên mệnh nên mới có điềm hoán nhật Thiên Hiện Nhị Nhật, Cửu Long Trùng Đằng, không chỉ là thiên cơ mà vì quyền hành của Nhạc Vũ mà thay đổi, tượng trưng cho thiên đình Đế Tuấn mười vạn năm trước đã triệt để chấm dứt.
Chỉ là một câu cuối cùng của Hậu Thổ lại không hiểu rõ, hắn vốn không thạo tính toán, nếu không đã không bị Huyền Nữ năm xưa lừa dối, chỉ lờ mờ đoán được Hồng Quân lại có mưu đồ.
------oOo------