Nguồn:
read.st
Buồn cười buồn cười! Tam giáo chúng ta khổ tâm chuẩn bị kỹ càng, mưu đồ một phen, cuối cùng không ngờ gặp loại cục diện này…
Đi về hướng Thông Minh Cung, Từ Hàng đạo nhân vẫn dùng hồn niệm quan chiếu phương hướng Nhạc Vũ rời đi.
Trong mắt lộ ra ý tự giễu lẫn tràn đầy vẻ ảm đạm bất đắc dĩ.
Trong lời nói tràn đầy ngữ khí tiêu điều.
Xích Tinh Tử bên cạnh cũng cười khổ một tiếng:
Bỗng dưng thở dài, Xích Tinh Tử đột nhiên im bặt, ngược lại chuyển giọng:
Lần này lại là cạm bẫy bày ra từ hai năm trước, dẫn dắt chúng ta vào tròng. Từ đầu tới cuối mục đích đặt ở ta và sư tôn ngươi. Buồn cười ta cùng Quảng Thành không ngờ còn nghĩ hắn chỉ biết đắc ý vênh váo, nóng nảy ngang ngược không kiêng nể gì. Sớm biết như thế lúc trước hẳn nên nghe theo lời sư đệ, cân nhắc kỹ lưỡng một phần!
Sư huynh! Từ Hàng chỉ là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng mà thôi, cũng nhìn không thấu mục đích hắn ở chỗ nào. Nếu không thể biết được hôm nay Hậu Thổ thành thánh, dù cân nhắc bao lâu cũng chỉ là vô dụng!
Từ Hàng đạo nhân nghe vậy cũng cảm thấy chán ngán thất vọng, sắc mặt tái nhợt.
Nhìn thấy khí tức của mấy người Nhạc Vũ đã rời xa, hắn triệu hồi hồn niệm nói:
Tóm lại lần này thanh danh tam giáo đại suy đã là việc nhất định. Trong hồng hoang xảy ra tình thế hỗn loạn chưa từng gặp được suốt mấy chục vạn năm nay. Thay vì chỉ biết hối hận việc vừa rồi, chẳng thà ngẫm lại ngày sau nên làm sao ứng đối mới tốt. Thật sự không thể không đề phòng Nhạc Vũ!
Sau ngày hôm nay trên thế gian còn có người nào dám coi khinh hắn? Thế gian này có thể trở thành đối thủ của sư tôn chúng ta, bất quá chỉ ít ỏi mấy người, hiện giờ còn có thêm một vị!
Từ Hàng nghe vậy đành im lặng, biết được việc xảy ra trong thọ yến hôm nay sẽ truyền khắp hồng hoang.
Cũng có ý nghĩa trên thế gian hiện tại ngoại trừ tam giáo còn có thêm một thế lực có thể lăng áp tam giáo quật khởi bên trong thiên giới!
Trấn Nguyên Tử, Tây Vương Mẫu, Lục Áp, Mạnh Chương, Khổng Dật, Phục Hy, Huyền Vũ…không có người nào không phải là Thái Thượng Kim Tiên đỉnh cấp trên thế gian này! Chỉ nói về bảy người này đã đủ lăng áp nhất giáo!
Mà trung tín dưới trướng Nhạc Vũ lại có Câu Trần Thượng Quan tinh quân Chiến Tuyết, còn có Quảng Lăng tán nhân Ngọc Lăng Tiêu nắm giữ Thiên Ý kiếm quyết, Tử Vân chỉ còn nửa bước là đăng nhập vô thượng thần thông cảnh giới, lại thêm Nhai Tí có thể tổn thương hết thảy, người nào mà không thiên tư tung hoành, tiềm lực vô hạn.
Ngoài ra còn có thêm Hậu Thổ Nữ Oa, dưới trướng còn có hơn mười vị Hỗn Độn Kim Tiên chi viện, thậm chí lại thêm Lý Trường Canh cùng Cửu Thiên Huyền Nữ vừa thần phục dưới đài.
Cẩn thận tính ra, thiên hạ tán tu đã có ba thành tinh hoa nhập vào môn hạ, trong bất tri bất giác thế lực này đã khổng lồ tới mức vượt qua cả tiên giới đệ nhất đại phái Tiệt giáo thật quá nhiều.
Nếu không có Thánh Nhân ủng hộ, có lẽ không ai để ý tới, nhưng hôm nay Hậu Thổ đã dùng nguyên lực chứng đạo. Lại thêm Nhạc Vũ có được Khai Thiên thần thông, trước mắt mặc dù chỉ mới đạt tới Thái Sơ Kim Tiê, nhưng cũng đã có tiềm vọng chứng thánh!
Thế gian này còn có người nào dám coi khinh vị Huyết Lục thiên quân kia? Trừ Thánh Nhân, lại có ai có tư cách coi khinh hắn?
Lại thở dài một tiếng, ngay sau đó Xích Tinh Tử nhìn về phương hướng Thông Minh Cung, chỉ thấy Quảng Thành Tử đã tìm đến. Ngọc Đỉnh được chi viện, đã miễn cưỡng có thể đối kháng với Tam Tiêu, nhưng vẫn còn ở trong hoàn cảnh hạ phong, hung hiểm không ngừng.
Xích Tinh Tử cũng không nóng nảy, ngưng mày nói:
Ánh mắt Từ Hàng đạo nhân thoáng lóe ra, sau một lát lắc đầu:
Cười lạnh một tiếng, tràn đầy vẻ lãnh liệt. Xích Tinh Tử thoáng hiện lên tia sầu não:
Từ Hàng trầm mặc, Hậu Thổ đăng thánh, đại thế hồng hoang chắc chắn đã khác hẳn.
Thế gian không còn là lục thánh độc đại, Tam Thanh vi tôn. Ngoài tam giáo còn có thêm phương bắc đế đình chấp chưởng thiên hạ.
Mười mấy vạn năm qua hết thảy mâu thuẫn, hết thảy nhân quả đều bị áp chế, giờ phút này đã như ngọn núi lửa, tùy thời tùy khắc sẽ bùng nổ tràn lên.
Hậu Thổ thành thánh cùng tiềm năng thành thánh dĩ nhiên là hai ý nghĩa khác xa nhau.
Hắn chỉ cảm thấy tiền đồ một mảnh mờ mịt, hung nguy khó lường.
Xích Tinh Tử lẩm bẩm tự hỏi, tiếp theo lại sang sảng cười:
Nói xong liền không chút do dự hướng Thông Minh Cung bước vào.
Từ Hàng cũng sực tỉnh, nhưng trong lòng đã không ôm hi vọng. Thiên cơ lẫn lộn, việc Dương Hạo đã biến thành biến số. Mặc dù sát kiếp sút giảm nhưng chỉ sợ thế gian này cũng không còn người nào có thể rõ ràng.
Hắn bỗng dưng nhới tới lời nói của chính sư tôn Nguyên Thủy từng nói qua.
Sẵn sàng góp sức Nhạc Vũ, phân mỏng khí vận của hắn hay sao?
Hai năm trước việc này đã bỏ qua không nhắc tới, nhưng hôm nay chỉ sợ cần phải thương nghị lại.
…
Bên trên cửu tiêu vân không cũng có ba người đang dùng thần niệm quan sát phương hướng Nhạc Vũ rời đi.
Người cầm đầu chính là Phục Hy, mà hai vị còn lại là Thần Nông cùng Hiên Viên, giờ phút này đều đứng chắp tay sau lưng, huyền phù hư không, đều sừng sững như núi, thế như bàn long.
Nhìn nghiêng về hướng bắc, trong mắt họ đều lóe ra sáng bóng.
Hiên Viên thổn thức một tiếng, trên mặt ẩn thấu ý cười:
Nói đến lần này gặp mặt không ngờ lại còn chưa có cơ hội tạ ơn chuyện của Thác Bạt Huyên. Nữ nhi kia của ta cùng Ứng Long, ngày sau chỉ sợ phải nhờ hắn quan tâm chăm sóc!
Là hoàng đệ bố trí thỏa đáng, đã sớm bày ra ân huệ kết xuống nhân quả. Nhạc Vũ cũng là người trọng tình trọng nghĩa, làm việc thủy chung như nhất. Cùng hắn là bằng hữu thật tốt hơn với Tam Thanh cùng nhị thánh rất nhiều!
Phục Hy cười khẽ một tiếng, dần dần ánh mắt lại biến thành hốt hoảng:
Vừa dứt lời ánh mắt của ba người đều không tự chủ được chuyển nhìn phương hướng Tức sơn.
Hậu Thổ chứng thánh vốn nên oanh truyền thanh thế hồng hoang, nhưng lại bởi vì Nhạc Vũ mà dùng lực lượng một người áp chế tam giáo quần tiên, bức lui Thánh Nhân, ngược lại không làm cho người khác nhìn chăm chú tới.
Giờ phút này nhắc lại đúng là có chút khó tin.
Mở địa phủ mới bao lâu đây? Thậm chí còn chưa tới trăm năm thời gian.
Dù trước đó Hậu Thổ cũng đã tích lũy đủ nguyên lực, chỉ đợ đập vào Hỗn Nguyên Đại La Vô Cực cảnh giới, nhưng thần cách tầng hai mươi lại dễ dàng ngưng tụ như vậy sao?
Nếu là Thánh Nhân vị dễ dàng chứng đạo, thế gian này vì sao lại có thật nhiều Thái Thượng Kim Tiên bi áp chế ở dưới chín tầng hồn ấn.
Linh bảo dễ đạt được, đại đạo thật khó cầu.
Nếu không có Minh Thư Địa Thư là đỉnh cấp đạo điển, chỉ bằng chính bản thân tìm hiểu đại đạo pháp tắc, chỉ sợ mấy trăm ức năm cũng khó có cơ hội chứng thánh.
Cũng chỉ có Tam Thanh cùng phương Tây nhị thánh gặp may mắn, thiên tư mạnh mẽ tuyệt đối làm Hồng Quân cũng không thể không cho họ chứng thánh, nhưng như Hồng Vân cùng Đế Tuấn Thái Nhất lại phải bị thân vẫn.
Hậu Thổ thông minh, biết thời thế, nhưng không quá mạnh mẽ. Ngay từ đầu cũng không đi theo con đường của Tam Thanh, mà lại lấy lực chứng đạo. Trong đó nếu không có biến cố, ba người thực sự không tin. Hơn nữa việc này đương nhiên phải có điều quan hệ tới Nhạc Vũ.
Hiên Viên lắc đầu, vẻ mặt cười khổ:
Hiên Viên vừa nói vừa đưa mắt nhìn Phục Hy. Thần Nông tính tình ngay thẳng, thoáng ngưng mày liền trực tiếp hỏi:
Phục Hy hoàng huynh, hay thật sự muốn đi hợp lại một phen? Hiện giờ tình thế hung hiểm khó lường, mặc dù hiện tại Huyết Lục thiên quân đã lăng áp hồng hoang, nhưng còn đang nằm trong lốc xoáy, vô lực siêu thoát thiên đạo. Nếu lúc này dấn thân vào, không cẩn thận sẽ là tan xương nát thịt. Ngay cả Tam Hoàng vị cũng không giữ được!
Ta cũng hiểu được! Chẳng phải Phục Hy ta không rõ hung hiểm bên trong hay sao?
Phục Hy cười lạnh, vẻ mặt hờ hững nói:
Thần Nông cùng Hiên Viên liếc nhìn nhau, trên mặt đầy vẻ cười khổ, Hiên Viên khẽ lắc đầu:
Đang khi nói chuyện, Thần Nông bỗng dưng nhìn ra phương tây xa xa, ngay sau đó khóe môi hiện lên vẻ mỉm cười:
Phục Hy nghe vậy cũng cười lạnh một tiếng:
Hiên Viên cũng cười:
Nhị vị hoàng huynh đoán thử xem việc lần này kết cục như thế nào?
Đương nhiên là cắt nhường địa vực phương Tây làm địa bàn. Chẳng qua hiện nay Kim Thiên Nguyện Thánh đại đế đã đi nhờ vả phương bác. Phỏng chừng hành động cắt nhường không còn thực hiện được. Cho dù Hạo Thiên dám cấp, Chuẩn Đề cũng tuyệt không dám lấy. Còn lại chỉ là những đệ tử của hắn ở bên trong trung ương Thiên Đình đảm nhiệm hơn mười thần chức mà thôi, xem như tìm cơ hội mai phục trở lại Trung Nguyên!
Phục Hy trầm ngâm, trong ánh mắt lóe ra hàn mang:
Hiên Viên gật nhẹ đầu, lời nói của Phục Hy cũng giống như suy đoán của hắn.
Nhưng ngay sau đó Phục Hy lại cười nhìn về phương bắc.
…
Ngoài mấy ức dặm, Nhạc Vũ bỗng dưng ách xì liên tục mấy chục tiếng, nhún nhún mũi, sau đó trong mắt mang theo vẻ khó hiểu nhìn xung quanh.
Tây Vương Mẫu đi theo sau người hắn, nghe vậy không khỏi bật cười:
Vẻ mặt Nhạc Vũ ngẩn ra, tiếp theo bật cười, nghiêm mặt nói:
Tây Vương Mẫu Vân Dao khẽ lắc đầu, ánh mắt phức tạp nhìn về Tức sơn:
Nhạc Vũ cười mà không đáp, thật sự có chút lý giải tâm tình của Vân Dao. Hậu Thổ dùng nguyên lực chứng thánh, thành tựu ngày sau cũng ảnh hưởng không lớn. Tuy chiến lực bình thường không tính là xuất chúng, nhưng nếu có thể bù lại đạo cơ xem như vượt hẳn công đức cùng tam thi.
Không chỉ là Tây Vương Mẫu Vân Dao, hiện giờ chỉ sợ cả sáu vị Thánh Nhân cũng đang vô cùng hâm mộ.
Thấy Nhạc Vũ nghe xong, sắc mặt ngưng trọng, trịnh trọng trả lời, Vân Dao không khỏi mỉm cười, bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy vì người trước mắt cho dù liều mạng cũng là đáng được.
Toàn bộ tính kế, toàn bộ hiệu quả cùng lợi ích đều đã gạt hết ra ngoài.
------oOo------