Nguồn:
read.st
Nhìn Phó Thư Bảo bình yên trở về, Độc Âm Nhi cũng thầm thở phào một hơi nhưng nét mặt lại không thể hiện gì. Mãi cho tới khi Phó Thư Bảo ngồi xuống, bưng chén rượu lên uống thì nàng mới thấp giọng hỏi.
Phó Thư Bảo cười nói:
Ngả Mễ Đại Na trước mắt này là giả. Người thật ta tìm thấy rồi, cũng biết chuyện chúng ta muốn biết. Nhưng hiện tại không phải lúc, trở về nói tiếp nhé.
Như thế thì đã lấy được hai thứ kia rồi hả?
Độc Âm Nhi lại hỏi nhỏ.
Phó Thư Bảo lắc lắc đầu:
Hiện tại không có tác dụng, về sau hãy lấy.
Cái tên này...
Độc Âm Nhi duỗi chân xuống dưới gầm bàn, đạp Phó Thư Bảo một cái.
Phó Thư Bảo đang thưởng thức rượu ngon phải há to miệng, suýt nữa là rơi cái chén trong tay xuống.
Mãi cho tới khi tiệc rượu kết thúc, Phó Thư Bảo cũng không thấy gia chủ La gia, La Nghiêm trở lại, cũng không thấy Ngả Mễ Đại Na thật về.
Phản ứng của La Kiệt không có gì lạ, mà từ cách cư xử của hắn với Ngả Mễ Đại Na trước kia thì khẳng định hắn biết phụ thân tới nhưng tuyệt đối không biết phụ thân hắn tới làm gì, càng không biết thân phận của Ngả Mễ Đại Na. Nếu không, đã biết thân phận Ngả Mễ Đại Na và chuyện phụ thân hắn làm, hắn còn theo đuổi Ngả Mễ Đại Na như ruồi nhặng thế sao?
Trên thế giới này có mấy nam nhân lại nói chuyện mình nuôi gái cho người nhà biết đâu? Càng huống chi La Nghiêm là người nắm trong tay đệ nhất thế gia Tú Quốc. Cho nên chuyện này nhìn như không thể hiểu được nhưng lại rất bình thường. Sự thật là không chỉ có La gia mà đại gia tộc khác, thậm chí là vương thất Tú Quốc chẳng lẽ không có chuyện này à?
Tiệc rượu mãi tới hoàng hôn mới kết thúc.
Chi Ni Nhã là người đứng dậy cáo từ đầu tiên. Là hai đại tùy tùng của nàng, Phó Thư Bảo và Độc Âm Nhi cũng đi theo.
Ra khỏi cửa lớn của Thính Phong Cư, một đám nữ thị vệ Thánh Đóa Lan Quốc và Thanh Thủy ngoài này lập tức ào tới, dìu Chi Ni Nhã lên xe ngựa, rời khỏi nơi này.
Lần này bọn họ không trở về lữ quán mà trực tiếp đi tới sứ quán của Thánh Đóa Lan Quốc tại Hồng Cảng thành. Xe ngựa tới sứ quán, Luyện Thiên Thử cũng đã về sứ quán.
Để thị vệ và quan viên sứ quán lui ra, phòng khách sứ quán chỉ còn lại những người thân thiết nhất của Phó Thư Bảo.
Độc Âm Nhi không thể chờ được nữa, muốn biết ngay chuyện đã xảy ra.
Lúc này Phó Thư Bảo mới kể hết chuyện mà hắn nghe lén dưới đất của ngôi nhà ngói ra.
So với việc biết bí mật của hóa thạch Sanh Hóa Nhân Xà và bản đồ da thú, phản ứng của Độc Âm Nhi với chuyện này còn mạnh hơn.
Phó Thư Bảo nhún nhún vai:
Lúc đó ta cũng không tin được nhưng sự thật đúng là như vậy.
Ngươi thấy xấu xa. Không ngờ ngươi lại đi nghe chuyện đó.
Độc Âm Nhi bổ một câu.
Phó Thư Bảo lập tức cứng họng.
Trầm tư một lát, Luyện Thiên Thử liền đưa ra nghi vấn của mình.
Phó Thư Bảo nói.
Luyện Thiên Thử nói:
Phó Thư Bảo đáp:
Luyện Thiên Thử nói:
Đầu người thân rắn, khó có thể tưởng tượng ra đó là loại vật quỷ dị tới mức nào!
Chi Ni Nhã hỏi. Thật ra nàng quan tâm nhất không phải là chuyện này mà là chuyện Phó Thư Bảo sẽ rời bỏ nàng.
Phó Thư Bảo suy nghĩ một chút mới nói:
Quay về Hổ Thành lấy khối thạch hạch Linh Vẫn Thạch kia, đối với hắn là một chuyện vô cùng quan trọng.
Chi Ni Nhã cũng âm thầm thở phào một hơi:
Phó Thư Bảo cười nói:
Sắc mặt Độc Âm Nhi lập tức cứng lại. Nàng này dai như da trâu, sao cứ bám lấy người khác vậy?
Đang nói chuyện thì một nữ thị vệ đi tới trước cửa nói:
Chi Ni Nhã và Phó Thư Bảo liếc nhau một cái. Giờ này rồi sao còn có quan viên Tú Quốc tới xin gặp chứ?
Đại sứ văn hóa do Phó Thư Bảo giả dạng cũng chẳng có hứng thú tạo quan hệ với quan viên Tú Quốc.
Nữ thị vệ kia lại nói:
Phó Thư Bảo cười lạnh nói:
Dù là người không hề liên quan nhưng hắn lại động lòng trắc ẩn, không đành lòng để có người vì một chuyện buồn cười như thế mà cả nhà mất mạng.
Độc Âm Nhi nói:
Phó Thư Bảo đi về phía ngoài, nói:
Đi theo nữ thị vệ kia, ra khỏi cửa sứ quán, thấy trong bóng đêm mù mịt quả có một nam tử đang quỳ thật. Người này thoạt nhìn tầm năm mươi tuổi, vóc người rất to béo, mặc quan phục Tú Quốc, cúi đầu xuống, thần sắc khẩn trương, lộ vẻ vô cùng căng thẳng.
Nữ thị vệ lưu lại tại cửa, Phó Thư Bảo chậm rãi bước tới, nói:
Nghe giọng nói của Phó Thư Bảo, nam tử kia vội vàng ngẩng đầu lên, giọng nói run rẩy:
Đa tạ Hi Đạo Phu đại nhân, đa tạ Hi Đạo Phu đại nhân!
Ngươi lo sợ như thế làm gì?
Phó Thư Bảo cười nói:
Ta đã tới rồi, cũng gặp mặt ngươi rồi. Ngươi trở về cũng có thể nói chuyện rồi. Vậy trở về đi nhé.
Ta...
Nam tử nọ đột nhiên quay đầu về phía một ngõ nhỏ âm u phía đối diện.
Trong lòng Phó Thư Bảo chấn động, cũng vội vàng nhìn về phía đi. Lúc này đột nhiên một luồng hàn quang bỗng bắn xuyên qua bóng tối, trong nháy mắt đã tới trước mặt hắn.
Nam tử kia kêu thảm một tiếng, cổ đã lệch ra rồi ngã xuống mặt đất. luồng hàng quang kia chính là một mũi tên, đâm mạnh vào đại não hắn!
------oOo------