Nguồn:
read.st
Tiểu Thanh có chút áy náy mà nói.
Phó Thư Bảo lúc này mới bình tĩnh lại, nói:
Tiểu Thanh nghe vậy vội vàng đem trái tim của Biến Hình Thú ném xuống đất.
Phó Thư Bảo hỏi.
Tiểu Thanh trả lời:
Ở trên mặt đất, cho dù có kiến trúc ngăn cản, nhưng liên thể linh đang vẫn có thể truyền nhập thông tin lực lượng trong không khí, cho nên chỉ cần trong phạm vi nhất định, Tiểu Thanh muốn tìm ra vị trí của hắn cũng không khó, thế nhưng, cách mấy chục thước đất thì lại khác rồi.
Phó Thư Bảo cũng đã hiểu ra, lần đầu tiên hắn lay động liên thể linh đang tại lương đình, sau đó cùng Độc Âm Nhi nhảy vào mộ thất, cho nên tín hiệu liền biến mất.
Lần thứ hai là nhờ đả thông mật thất địa đạo cho nên Tiểu Thanh mới có thể tìm được đến đây.
Quả thật kỳ diệu, thiếu chút nữa dạo một vòng quanh quỷ môn quan rồi.
Phó Thư Bảo nhẹ nhàng thở ra một hơi, không thể ở đây, hắn phải đến một nơi mà các thế lực của Thái Bình Vương Tước, Thanh Dật Vương Tước, Quy Vân Tông và Tử Đảo Mật Nhân Xã không thể chạm tới, như vậy mới có thể bảo đảm an toàn.
Một người có thể đồng thời dựng lên nhiều địch nhân cường đại như vậy mà vẫn còn có thể sống tốt, không thể không nói đây chính là một kỳ tích.
Độc Âm Nhi nhẹ nhàng liếm môi, lẩm bẩm:
Phó Thư Bảo: “….”
Người nằm bên cạnh cũng không phân biệt được, trong đầu tiểu ma nữ này rốt cục đang nghĩ cái gì?
Từ trên trời nhìn xuống, Hoàng Kim Thành chiếm cứ một phần năm kinh đô đã biến thành biển lửa.
Cung điện tường vàng lấp lánh bị lửa nuốt chửng liền sụp đổ, ngay cả những trang trí văn vật giá trị liên thành cũng hóa thành tro bụi.
Tiếng hô giết từ trong biển lửa truyền đến, thê lương mà bi tráng.
Phó Thư Bảo thu hồi ánh mắt, nói:
Trong màn đêm bị ánh lửa chiếu rọi, Tiểu Thanh chấn động cánh lực lượng phía sau, bay vèo về phía sứ quán Thánh Đóa Lan Quốc.
Cả kinh đô thành đã loạn thành một đống lằng nhằng, dân chúng đua nhau bỏ chạy, ít nhất một phần ba đã chạy ra khỏi thành, lại thêm viện binh từ khắp nơi đổ về, một bên là ra khỏi thành, một bên là xông vào thành, cảnh tượng thực sự loạn đến cực điểm.
Chỉ có điều, sứ quán của Thánh Đóa Lan Quốc lại không hỗn loạn chút nào. Những tên thị vệ của sứ quán Thánh Đóa Lan Quốc vẫn thong thả đứng canh cửa.
Phó Thư Bảo vừa đến, những thủ hạ dưới trướng hắn bắt đầu trở nên bận rộn hẳn.
Bốn nữ bộc bận bịu thu thập hành lý, ngay cả những thứ cần cho đi đường cũng chất đầy một cái rương lớn, càng đừng nói là áo quần, chăn mền và vài thứ lặt vặt khác.
Phó Thư Bảo vừa nhìn thoáng qua liền triệt để im lặng, một hồi lâu sau mới nói:
Bốn nữ bộc xem như phí công, đổ mồ hôi thu thập một hồi còn chưa tính, mấu chốt chính là bỏ sức mà lại bị chỉ trích, thử hỏi làm sao các nàng có thể không thương tâm đây?
Phương Tín là người đầu tiên mà trước khi Phó Thư Bảo rời đi phải gặp.
Trên mặt Phương Tín chợt lộ vẻ ưu phiền, nói:
Thiếu gia phải nên ở trong những nơi xa hoa, phải nên ở trong những kỹ viện xuân điếm cực kỳ xa hoa, bên cạnh đó còn nên ở trong những Đổ Phường lớn nhất. Đây chính là tị nạn lý tưởng mà Phương Tín sắp xếp cho Phó Thư Bảo.
Hơi ngừng lại một chút, Phó Thư Bảo lại nói:
Phương Tín lại nói:
Phó Thư Bảo gật gật đầu nói:
Lực lượng tu vi của Phương Tín cực kỳ kém cỏi, chỉ có điều, mỗi người đều có một mặt tài năng. Mà sở dĩ Phó Thư Bảo sử dụng hắn, cũng chính là xem trọng tài năng ở phương diện này.
Nói chuyện bí mật cùng Phương Tín mất thời gian khoảng chừng nửa đồng hồ cát thì Phó Thư Bảo mới để Phương Tín rời đi, lúc này bốn nữ bộc cũng đã tinh giản chỗ hành lý và quần áo đến mức sơ sài, dùng đôi mắt chờ mong đứng trước cửa đợi hắn.
Độc Âm Nhi cũng đã thu thập xong các thứ của nàng. Tiểu Thanh thì mang theo La Kiệt, Ngả Mễ Đại Na và tỷ muội Mười Bốn, Mười Bảy “thu thập” thỏa đáng, ném vào trong một góc hẹp trong xe ngựa cỡ lớn. Tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng, chỉ chờ xuất phát nữa thôi.
Chỉ có điều, ngay lúc đám người Phó Thư Bảo đang hóa trang, chuẩn bị rời khỏi sứ quán Thánh Đóa Lan Quốc thì Chi Ni Nhã đã đứng chắn trước mặt bọn họ.
Sau khi trở lại sứ quán Thánh Đóa Lan Quốc, thực ra người Phó Thư Bảo gặp đầu tiên chính là Chi Ni Nhã, cũng đã giải thích rõ ràng tính nghiêm trọng của việc lần này, cùng ý muốn gấp rút rời đi, còn ước định sau này gặp mặt.
Lúc ấy, Chi Ni Nhã sau khi thông tình đạt lý liền gật đầu đồng ý, mặc dù vẻ mặt tràn đầy bi thương nhưng cuối cùng vẫn nhịn không chảy nước mắt.
Cũng chính lúc ấy, trong lòng Phó Thư Bảo có chút cảm giác không đành lòng. Hồng nhan tri kỷ hiểu lòng người như vậy, lại quan tâm ôn nhu, còn gì để tiếc nuối chứ?
Nào ngờ, lúc hắn và Phương Tín đang nói chuyện bí mật thì Chi Ni Nhã đã hối hận.
Chi Ni Nhã đứng chắn đường xị mặt xuống, trong mắt ẩn hiện thủy quang nhàn nhạt, dáng vẻ vạn phần ủy khuất, khiến người khác nhìn mà cảm thấy đau thương.
Phó Thư Bảo đau đầu nói:
Không phải ta đã nói rõ ràng với ngươi rồi ư? Tại sao ngươi lại…
Ta mặc kệ, ta muốn theo ngươi đến Vụ Tráo Chiểu Trạch.
Chi Ni Nhã bây giờ đã sử dụng ra tuyệt chiêu của nữ hài tử.
Phó Thư Bảo: “….”
Hắn đã không còn lời để nói nữa rồi.
------oOo------