Nguồn:
read.st
Phó Thư Bảo suy nghĩ một chút mới trầm ngâm nói:
Hoàng đế giả Tú Lực bên ngoài kia phong ấn hoàng đế Tú Lực ở chỗ này, nhất định có nguyên nhân vô cùng quan trọng. Một trong số đó chắc là không muốn để hoàng đế Tú Lực thật chết đi. Hiện giờ ta thấy, ta phá giải tổ hợp Lực Luyện Khí không chỉ đơn giản là phá hủy phong ấn, từ một góc độ nào đó mà xét thì cũng chính là phá đi thứ duy nhất có thể duy trì tính mạng của hoàng đế Tú Lực. Năng lượng của tổ hợp Lực Luyện Khí kia là linh năng, như thế chúng ta có thể thử dùng năng lượng truyền vào khiến hắn tỉnh lại xem sao.
Nếu như thế thì để ta cho hắn hai linh quả của Thiên Diệp Phù Bình xem.
Độc Âm Nhi nói xong liền làm luôn, lấy ra hai viên linh quả, mở miệng hoàng đế Tú Lực ra, bỏ vào trong miệng.
Phó Thư Bảo đã chuẩn bị tốt.
Độc Âm Nhi lắc đầu.
Phó Thư Bảo bị Độc Âm Nhi nói cho cứng họng. Đúng là nếu nói về luyện chế Lực Luyện Khí và tu luyện lực lượng thì hắn mạnh hơn Độc Âm Nhi rất nhiều. Nhưng nói tới cứu người thì hắn tuyệt đối không thể nào bằng Độc Âm Nhi được.
Người ta là bệnh lâu thành lương y. Độc Âm Nhi là độc lâu thành lương y. Năng lực của nàng tại phương diện này cũng xuất sắc như bản lĩnh chế độc giết người của nàng chứ không còn nghi ngờ gì nữa.
Hai viên linh quả xuống bụng liền phát huy tác dụng rất nhanh. Sắc mặt hoàng đế Tú Lực hiện lên một tia huyết sắc, không còn nhợt nhạt dọa người như trước nữa.
Hít sâu một hơi, Độc Âm Nhi liền đặt một bàn tay lên ngực hoàng đế Tú Lực...
Nói ra kỹ càng thì ngoài việc cho hai linh quả truyền linh năng, Độc Âm Nhi còn cho hoàng đế Tú Lực ăn hai loại độc dược đặc tính tương khắc. Lấy độc khắc đốc, sau khi trừ đi độc tính, hai loại độc dược đó sẽ biến thành thuốc bổ cực tốt. Ba đường cùng tấn công, không bao lâu sau, hoàng đế Tú Lực đã rên rỉ một tiếng, không ngờ tỉnh lại rồi.
Mở hai mắt ảm đảm thần quang ra, Tú Lực liền thấy Độc Âm Nhi và Phó Thư Bảo, sửng sốt nửa buổi mới cất tiếng hỏi:
Độc Âm Nhi đang muốn nói chuyện thì Phó Thư Bảo đã đi đến phía sau nàng.
Dừng lại một chút, hắn lại nói:
Ông lão, ông là ai?
Ta? Ta là hoàng đế Tú Lực của Tú Quốc!
Mặc dù hữu khí vô lực, yếu ớt tới cực điểm nhưng hoàng đế Tú Quốc vẫn biểu lộ ra một loại uy nghiêm.
Phó Thư Bảo biết rõ mà còn cố hỏi, khẽ kéo áo Độc Âm Nhi quỳ xuống lạy.
Độc Âm Nhi không biết Phó Thư Bảo bán thuốc gì trong hồ lô nhưng cũng quỳ xuống lạy theo. Nghe Phó Thư Bảo nịnh nọt một hồi, nàng phải nhịn lắm mới không bật cười.
Hoàng đế Tú Lực trong quan tài đá thở dài một tiếng, bật cười nói:
Phó Thư Bảo đứng lên nói.
Hoàng đế bệ hạ, mặc dù hiện giờ ngài đã tỉnh nhưng bên ngoài Hoàng Kim Điện vẫn còn một hoàng đế giả. Nếu hắn phát hiện ra ngài tỉnh lại thì hắn khẳng định sẽ giết chúng ta.
Hắn không phải là người, hắn là... Khụ khụ khu...
Hắn là cái gì? Xà Nhân sao?
Tới nội dung quan trọng, Phó Thư Bảo cũng có chút gấp gáp.
Thở hổn hển mấy hơi, hoàng đế Tú Lực mới nói.
Hắn vốn là một con Biến Hình Thú, không phải là xà nhân gì cả.
Biến Hình Thú sao?
Phó Thư Bảo và Độc Âm Nhi lập tức sững sờ tại chỗ. Hai người lần đầu tiên mới nghe thấy xưng hô này.
Ngừng lại một chút, Tú Lực hoàng đế mới từ từ nói:
Phó Thư Bảo vẫn có chỗ khó hiểu:
Tú Lực hoàng đế yếu ớt nói:
Phó Thư Bảo vội la lên.
Hoàng đế Tú Lực cười khổ nói:
Phó Thư Bảo cười khổ nói:
Độc Âm Nhi lúc này cũng buồn bã nói.
Hoàng đế Tú Lực nói:
Trẫm chắc chắn phải chết rồi nhưng không thể để con súc sinh kia họa hại giang sơn Tú Quốc được. Trẫm có một biện pháp giúp các ngươi thoát hiểm nhưng các ngươi phải đáp ứng một yêu cầu của trẫm.
Yêu cầu gì?
Phó Thư Bảo thầm nghĩ:
Đừng nói là một yêu cầu, dù là cả vạn cái cũng đồng ý với ngươi. Quan trọng là ta thực hiện hay không lại là chuyện khác.
Thật ra yêu cầu này rất đơn giản. Các ngươi gọi ba vương tử của trẫm đến đây. Trẫm muốn gặp bọn họ để phân phó chuyện sau này. Nhưng chuyện này phải làm trước giơ này ngày mai. Các ngươi có thể làm được không?
Hoàng đế Tú Lực dùng ánh mắt vô cùng chờ mong nhìn Phó Thư Bảo. Hiện giờ hắn cũng chỉ còn trông cậy được vào thiếu niên này mà thôi.
------oOo------