Nguồn:
read.st
La Kiệt phá tan không khí lặng lẽ quý dị. Nam nhân độc miệng dị quốc này đã nói tới mọi người cứng họng rồi, hắn cũng không muốn chuyện này tiếp tục phát triển nữa.
Phó Thư Bảo liền về chỗ ngồi.
Băng Oánh nhìn Phó Thư Bảo không cam lòng, nhưng cuối cùng cũng phải cắn môi rời đi. Nàng rất muốn phản bác lý luận quỷ dị của Phó Thư Bảo nhưng lục tung cả bụng lên mới tuyệt vọng mà phát hiện ra là mình không biết những thứ đó, cứ mạnh miệng phản bác thì sẽ trở thành trò cười mà thôi.
Phó Thư Bảo khinh bỉ nhìn bóng lưng của Băng Oánh, nói đầy tâm trạng:
Độc Âm Nhi trở lại chỗ ngồi, cười nói:
Phó Thư Bảo chỉ cười cười, không nói gì. Những thứ hắn hiểu, Độc Âm Nhi mới chỉ thấy như một góc của núi băng thôi.
Chi Ni Nhã cũng từ từ đi tới, sắc mặt đã hiện ý cười nhàn nhạt, tới trước mặt Phó Thư Bảo mới hạ thấp giọng nói:
Phó Thư Bảo không thể đáp.
Hai mắt Chi Ni Nhã phóng ra thần quang nhiệt thành. Có thể nhận ra, trọng lượng của một số người trong mắt nàng đã tăng lên nhiều rồi.
Công chúa, chớ quên chúng ta vẫn đang làm việc đấy.
Phát hiện ánh mắt dị thường của Chi Ni Nhã, Độc Âm Nhi liền khó chịu hẳn, cất lời nhắc nhở.
Chi Ni Nhã hơi bất mãn nhìn Độc Âm Nhi một cái nhưng cũng không quấn lấy Phó Thư Bảo nữa, mỉm cười với hắn rồi lại trừng mắt với Độc Âm Nhi một cái, sau đó mới xoay người rời đi.
Độc Âm Nhi tức giận nói.
Phó Thư Bảo cười khổ một tiếng. Chưa xong việc hắn đã thấy đau đầu rồi, còn chưa nghĩ ra biện pháp giải quyết.
Ngay lúc này, một đám nữ hầu tiến vào, mỗi nữ hầu đều mang một bàn ăn tinh xảo, trên đó đều là thức ăn và rượu ngon. Tiệc rượu chính thức đã bắt đầu rồi nhưng Ngả Mễ Đại Na và chủ nhân thần bí của nàng sao vẫn chưa xuất hiện đây?
Trong lòng Phó Thư Bảo cảm thấy hồ nghi, ánh mắt đảo qua đám nữ hầu kia, đột nhiên dừng lại trên người một nàng.
Các nữ hầu khác đang bận rộn mang thêm thức ăn, rượu ngon cho các bàn, luôn tay luôn chân, cũng không dám nhìn thẳng vào tân khách, lộ vẻ khiêm nhường hữu lễ, duy nhất chỉ có một mình nữ hầu mà Phó Thư Bảo đang nhìn là sau khi tiến vào khách đường, vẫn luôn ngẩng đầu đảo khắp khách đường, sau đó cũng không thêm thức ăn hay rượu ngon lên bàn ăn mà đi thẳng về phía lão già cao gầy kia.
Phó Thư Bảo đột nhiên nhớ lại, ngay vừa rồi lúc hắn hạ nhục Băng Oánh thì lão già kia cũng chỉ lạnh nhạt nhìn hắn, cũng không cười nói, dáng vẻ lạnh như băng.
Sau đó khi hắn nói tới mấy lý luận khoa học được coi là quỷ dị, ông ta cũng chỉ hơi đổi sắc một chút, hoàn toàn không giống với phản ứng kịch liệt của những người khác.
Bản thân lão già cao gầy này rất kỳ quái, bây giờ nữ hầu đột nhiên đi đến cũng rất kỳ quái, cộng cả hai lại, Phó Thư Bảo không muốn để ý tới cũng được được. Ánh mắt hắn liền khóa chặt trên người nữ hầu kia, liền thấy nàng để lên bàn thứ gì đó. Hắn đột nhiên phát hiện ra dưới tấm khăn đội đầu của nàng là một mái tóc màu vàng, đưa mắt nhìn đôi mắt của nữ hầu nọ, lại thấy trong đó có thần quang màu lam nhạt.
Phó Thư Bảo thầm cười lạnh, lập tức cầm chén rượu trên bàn, cố ý mà như vô tình đi về phía lão già kia. Hắn giả mạo làm đại sứ văn hóa của Thánh Đóa Lan Quốc, mái tóc vàng là do Độc Âm Nhi nhuộm, đôi mắt cũng được nàng dùng độc dược để tạo thành màu lam cho giống thật. Ngả Mễ Đại Na lại bất đồng hoàn toàn.
Đôi mắt ả vốn là màu lam, hình như cũng dùng cách như Độc Âm Nhi khiến cho màu mắt thành màu đen giống người Tú Quốc, nhưng hiển nhiên chưa giỏi dùng độc như Độc Âm Nhi nên không che dấu hết được, để lộ ra manh mối.
Ngả Mễ Đại Na giả làm nữ hầu đặt bàn thức ăn và rượu ngon tới trước mặt lão già gầy gò kia, cũng không nói gì mà xoay người đi ra ngoài cửa luôn.
Ánh mắt Phó Thư Bảo rơi vào bình rượu, đột nhiên phát hiện ra trên đó có hình vẽ một con cá chép. Mà bình rượu của những người khác thì đều là hình một con bạch hạc.
Trong lòng Phó Thư Bảo nghi hoặc, lại thấy lão già kia sau khi Ngả Mễ Đại Na ra khỏi phòng cũng không lâu cũng đứng dậy, không đổi sắc mặt mà đi ra ngoài cửa.
Lúc này không khí trong khách đường rất náo nhiệt, nói chuyện vui vẻ, thế nên ngoài Phó Thư Bảo và Độc Âm Nhi ra thì không có ai chú ý tới việc lão già gầy gò kia rời đi.
Độc Âm Nhi đi tới phía sau Phó Thư Bảo, nói nhỏ:
Phó Thư Bảo lắc đầu khẽ:
Độc Âm Nhi đang muốn phản đối Phó Thư Bảo thì lại nghe thấy tiếng cười như chuông bạc truyền tới từ ngoài cửa:
Trong tiếng cười khiến xương cốt người ta mềm ra, Ngả Mễ Đại Na với mái tóc vàng dài thướt tha đột nhiên xuất hiện ở cửa, cười nói tự nhiên, một tiếng cười cũng có thể động lòng người.
Ngay vừa rồi, Độc Âm Nhi và Phó Thư Bảo đều có một phán đoán là nữ hầu kia chính là Ngả Mễ Đại Na giả trang. Nhưng đảo mắt một cái, Ngả Mễ Đại Na lại đã xuất hiện rồi.
Trái tim Phó Thư Bảo trầm xuống.
Tình huống thay đổi, Độc Âm Nhi dù không mong Phó Thư Bảo tự đi vào chỗ nguy hiểm nhưng cũng không nghĩ ra được cách nào, đành gật gật đầu.
Ngả Mễ Đại Na vừa xuất hiện liền khiến rất nhiên nam thanh niên trong khách đường vây quanh, cũng chỉ kém lúc Chi Ni Nhã tới một chút. Ngả Mễ Đại Na có vóc người tuyệt đẹp, mà thân phận của nàng lại là đệ tử quan môn của tông chủ Thanh Thủy của Băng Nguyên Tĩnh Tâm Các.
Cũng chính bởi thân phân là người thừa kế tương lai của Băng Nguyên Tĩnh Tâm Các nên ai tán được nữ tử này, không phải là một bước lên trời sao.
Mà đối với loại người như Tần Sóc, nếu muốn thu hút người như Hi Đạo Phu đại nhân hoặc đánh động tâm hồn thiếu nữ của công chúa cũng rất khó.
Nhưng với Ngả Mễ Đại Na lại khác, cho nên đã có tâm tư như vậy, bọn họ lại càng nhiệt tình với nàng, chuyện xun xoe nịnh nọt hiển nhiên không cần phải nói tới nữa.
Ngả Mễ Đại Na đang cười với Tần Sóc, thấy Phó Thư Bảo đi ra ngoài nhưng ngay khi nàng định cất tiếng gọi, Chi Ni Nhã đã đi tới cạnh nàng, kéo tay nàng mà cười khanh khách nói:
Khó có thể tìm được người tới từ cố hương ở nơi này. Vị tỷ tỷ này, chúng ta nói chuyện một chút đi.
Ngươi là...
Ngả Mễ Đại Na cũng không biết thân phận thật của nữ tử trước mặt này.
La Kiệt cười, đi tới giới thiệu:
Hương thơm tự nhiên độc nhất chính là danh thiếp của Chi Ni Nhã. Dù đi tới nơi này, cho dù ở trong hoàn cảnh giơ tay không thấy ngón thì cũng có thể biểu lộ thân phận, càng huống chi là dưới tình huống ánh sáng đầy đủ này.
Ngay lúc Ngả Mễ Đại Na đang nói chuyện nhiệt tình với Chi Ni Nhã, Phó Thư Bảo đã đi ra khỏi cửa khách đường, hướng về phía nữ hầu và lão già gầy gò kia vừa biến mất.
Trong lòng Phó Thư Bảo âm thầm nói. Ngả Mễ Đại Na không xuất hiện còn mày, vừa xuất hiện hắn liền càng khẳng định nữ hầu vừa rồi mới là Ngả Mễ Đại Na, hơn nữa lão già gầy gò kia hơn phân nửa chính là chủ nhân thần bí mà nàng muốn gặp!
Đi xuyên qua một rừng trúc xanh mát, đến cuối còn đường, một gian nhà ngói tinh xảo xuất hiện trước mắt hắn.
Ngói nhà đều là trúc lưu ly, cuối đường là một khu sân nhà cỏ. Giờ phút này cửa sân đóng chặt, chẳng qua nhìn qua tường từ xa xa, có thể thấy bên trong là một đám ruộng phì nhiêu, trồng đủ loại củ cải và rau cỏ, mơn mởn sinh cơ.
Chuyện này khiến Phó Thư Bảo trợn tròn mắt.
Cả ruộng rau cỏ kia tất nhiên không phải loại công tử ca như La Kiệt trồng rồi. Lấy thân phận của hắn, hắn cũng không có khả năng để đám người hầu trồng một ít rau cỏ không chút giá trị ở đây. Như thế, đã không phải là La Kiệt hay người hầu của hắn, vậy thì là ai đây?
Trong lòng nghi hoặc, ánh mắt Phó Thư Bảo đột nhiên rơi vào cửa sân sơ sài kia. Chỉ thấy trên cửa bất ngờ lại có một phù điêu hình cá chép!
Đột nhiên hành động, Phó Thư Bảo nhún nhẹ một cái, mượn sự yểm hộ của rừng trúc mà yên lặng xuất hiện ở cửa trước.
Cá chép là ám hiệu để hai người gặp mặt, như vậy chính là chỗ này rồi.
Bên trong căn nhà mái ngói xanh im ắng, rừng trúc bốn phía cũng không có một cơn gió, vạn vật như đều im lặng. Thỉnh thoảng từ Thính Phong Cư truyền ra tiếng cười ẩn hiện.
Đi tới cửa, Phó Thư Bảo cũng không dám ngang nhiên tiến vào mà phải đánh giá mức độ nguy hiểm của lần hành động này một lần.
Đúng là từ khi hắn phát hiện ra lão già gầy gò ở khách đường thì đã âm thầm dò xét một chút nhưng khiến hắn kỳ quái chính là hắn lại không phát hiện ra chút gì. Lão già gần như là một người bình. Nhưng kết hợp với sự kiện đang điều tra này, có thể là chủ nhân của Ngả Mễ Đại Na thì hắn có thể là một người bình thường không?
Càng là tình huống không rõ thì nguy hiểm càng lớn. Nhưng nếu đã theo đuổi tới đây rồi, nếu vì chút nguy hiểm mà không ra tay thì Phó Thư Bảo không cam lòng. Suy tư một hồi, hắn liền âm thầm đi vòng tới phía sau căn nhà ngói, nhìn bốn phía thật kỹ, xác định là không có ai xong, hắn đột nhiên vận dụng Luyện Nguyên Tố Lực độn thổ.
Đột nhiên đi vào thì sẽ bị phát hiện nhưng nếu thầm tiến vào từ dưới đất thì rất khó có người phát hiện ra.
Dưới tác dụng của Luyện Nguyên Tố Lực, mặt đất dưới chân như hư không, nhưng chỉ bị khống chế ở trong phạm vi nhỏ. Cơ thể âm thầm tiến vào trong lòng đất, Phó Thư Bảo cũng không dừng thuật độn thổ lại, sau khi độn xuống sâu một thước mới di động lên phía trên, di chuyển ngầm về phía ngôi nhà ngói.
Cả quá trình này, cơ thể Phó Thư Bảo giống như được vây trong một tấm màng, tự động tràn ra bốn phương tám hướng. Thật ra tấm màng này chính là do hắn lấy lực lượng thổ Nguyên Tố làm chủ để biến hóa, bốn lực lượng Nguyên Tố còn lại trợ giúp.
Đã có kinh nghiệm thổ độn, lần này Phó Thư Bảo sử dụng thành thạo hơn một chút, di chuyển ngầm bên trong đất. Bởi tầm mắt bị che khuất nên hắn chỉ có thể nhìn thấy một vùng âm trầm hắc ám. Dựa vào cảm giác, đoán chừng đã đi tới dưới ngôi nhà ngói, sau đó hắn dừng lại. Độ dày cách mặt đất một thước thì người bình thường tất nhiên không thể nghe thấy âm thanh nào truyền ra những đối với một Luyện Lực Sĩ cấp Nguyên Tố mà nói lại không phải là vấn đề.
Dỏng tai nghe ngóng, không có bất cứ tiếng động gì.
Trong lòng Phó Thư Bảo phiền muộn nhưng cũng chưa bỏ cuộc mà vận dụng lực lượng Luyện Nguyên Tố, tiếp tục di chuyển về một hướng khác của gian phòng.
Mặt đất đủ dày để che dấu bất cứ khí tức gì của hắn. Mà lấy lực lượng thổ Nguyên Tố làm chủ, trường lực lượng lực lượng của hắn giống hệt mặt đất, chẳng khác gì hoàn toàn dung nhập vào trong đất, cho nên cực kỳ khó bị phát hiện. Nhưng nếu đặc tính Luyện Nguyên Tố Lực của hắn thay đổi thành hỏa hay thủy, mộc thì lúc đó sẽ bị phát hiện ngay.
Âm thầm di chuyển lên phía trên mặt đất, đi theo phương hướng trong trí nhớ, Phó Thư Bảo vẫn không nghe thấy tiếng động gì trong gian nhà ngói.
Phó Thư Bảo bực bội, khi đang chuẩn bị nổi lên thì bỗng nhiên lại nghe một loạt tiếng chân bước truyền tới. Trái tim đập thịch một cái, hắn lập tức trấn định tâm thần, bắt đầu nghe kỹ bất cứ âm thanh gì trên mặt đất.
Cạch, một tiếng cửa mở ra.
Tiếng bước chân là của hai người, trong đó một tương đối nhẹ, một lại hơi nặng nề. Cửa mở ra, hai người đó liền nhanh chóng tiến vào phòng.
Đó là tiếng nói của Ngả Mễ Đại Na! Phó Thư Bảo vừa nghe một cái là nhận ra ngay. Tất cả suy đoán lúc trước là hoàn toàn chính xác. Ngả Mễ Đại Na trong khách đường chỉ là một thế thân mà thôi!
Tiếng một thứ gì đó được đặt trên bàn cũng truyền tới.
Luyện Thiên Thử trước kia đã điều tra ra là Ngả Mễ Đại Na đã lấy trộm từ trong kho tài liệu một khối hóa thạch hổ phách và một bản đồ da thú không rõ nội dụng. Chẳng qua dù biết đó là cái gì nhưng dùng làm gì thì Phó Thư Bảo cũng chẳng rõ. Nghe Ngả Mễ Đại Na đặt thứ gì đó lên bàn, hắn cũng không khỏi hồi hộp hơn. Nếu lấy được không phải là sẽ hiểu rõ ngay sao?
Giọng nói của một lão già truyền tới.
Tiếng cười của Ngả Mễ Đại Na truyền tới.
Phó Thư Bảo dưới đất không nhịn được mà mắng thầm:
Ta khinh! Chuyện chính không bàm lại bàn chuyện như thế. Ngả Mễ Đại Na này thật sự là ti tiện. Tuổi lão già kia sợ là có thể làm gia gia ả rồi, không ngờ vẫn còn chơi đùa, đúng là một đôi cẩu nam nữ!
Thế thân ngươi sắp đặt đó có đáng tin không?
Đột nhiên lão già đổi đề tài.
------oOo------