Nguồn:
read.st
Hoàng hôn lại buông xuống, tiệc rượu mừng chiến tranh thắng lợi vẫn còn đang tiến hành. Phó Thư Bảo lại lén rời đi, thoát khỏi sự quấn bện của đám thuộc hạ cùng với nữ nhân, một mình trốn tránh lên trên đỉnh chóp bình thai của Thành bảo Huyền Thiết. Những thanh âm hòa thuận vui vẻ cùng với thanh âm tấu nhạc ca vang vẫn mơ hồ vọng vào trong tay hắn, nhưng hắn cũng đã không còn hứng thú dung nhập vào trong đó.
Trong tràng chiến tranh vừa mới chấm dứt, hắn đã đạt được chiến tích khiến cho toàn bộ thế gian phải ngẩng đầu nhìn. Từ xưa đến nay, cho tới bây giờ chưa từng có bất cứ tướng lãnh nào trong các tràng chiến đấu cùng với Hắc Ma Nhân đạt được thành tựu vĩ đại như vậy. Kết quả của trận chiến tranh này liền được lan truyền rộng khắp mỗi một góc trên thế giới. Tên của hắn cuối cùng cũng được tất cả mọi người hiểu biết, trở thành vị Thần được mọi người kính ngưỡng.
Trong lòng Phó Thư Bảo thầm nói:
Chân trời phía Tây là một mảnh mờ mịt, ánh dư huy của thái dương nhuộm đẫm thiên không, ánh nắng chiều sáng lạn như lửa. Thời điểm này nhìn thấy cảnh mặt trời lặn đồ sộ như vậy, tâm tình của hắn cũng không thể bình tĩnh được. Người khác cũng vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui thắng lợi, vì thế nâng chén, vì thế nhảy múa cùng cười vui, cả thể xác lẫn tinh thần cũng đều đang cuồng hoan. Nhưng riêng hắn lại ngửi được một tia nguy hiểm đang đến gần.
Một tia cảm giác nguy hiểm chính là đến từ Hắc Mạc Thiên, trong mơ hồ, nhưng lại vẫn đè ép khiến cho hắn thở chẳng ra hơi.
Phó Thư Bảo cười khổ, nói:
Trận chiến giữa hai người, kẻ mà Phó Thư Bảo phải đối mặt cũng chính là tồn tại khủng bố khiến cho ngay cả Khởi Nguyên Chi Thụ cũng phải diệt vong a! Chỉ cần có sự tồn tại của Đại đế Hắc Mạc Thiên, bất luận là xa xôi đến thế nào, trong lòng hắn thủy chung cũng đeo một tảng đá vô cùng nặng nề, không thể nào buông xuống được.
Hy vọng duy nhất có thể chiến thắng được Hắc Mạc Thiên chính là lực lượng của thời gian, nhưng mà mãi cho đến lúc này, Phó Thư Bảo đối với việc tu luyện lực lượng thời gian ngay cả một chút cũng không có. Trạng thái như vậy, một khi Hắc Mạc Thiên chạy đến, vừa mới đối mặt, hắn đã lập tức bị giết chết rồi, làm sao mà có vụ chiến đấu một trận chứ?
Lẳng lặng nhìn ánh mặt trời dần dần lặn xuống dưới đường chân trời phía Tây, ánh nắng chiều thiêu đốt dần dần tắt đi, Phó Thư Bảo đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút lạnh lẽo, phảng phất như hắn chính là vầng thái dương kia, sau khi thiêu đốt sáng lạn sẽ chìm dần vào lòng đất, khiến cho cả thế giới cũng vì vậy mà lâm vào hắc ám, không có cơ hội thức tỉnh nữa vậy.
Một tia nắng cuối cùng biến mất dưới đường chân trời, Phó Thư Bảo mới lấy ra hai kiện chiến lợi phẩm từ trong Long giới phóng xuất ra. Một cái chính là Hắc Ám Quyền Trượng, thứ này chính là dụng cụ dùng để chỉ huy quân đoàn Luyện nô cương thi, liền giống như quyền trượng của Quốc vương vậy, có quyền uy vô thượng. Nó đồng thời cũng là một kiện vũ khí cấp Thần khí, có sức chiến đấu vô cùng khủng nố.
Chẳng qua, thứ này đối với Phó Thư Bảo mà nói thì lại là vô dụng, bởi vì vốn dĩ không có quân đội Luyện nô cương thi để cho hắn chỉ huy, hắn cũng sẽ vĩnh viễn không chế tạo cùng với chỉ huy ra một chi quân đội tà ác đến như vậy.
Mà một kiện còn lại chính là Tử Chi Tạo Vụ Khí có khả năng chế tạo ra Tử Vong Hắc Vụ. Nó chính là Thần khí dành cho chiến tranh, không chỉ có thể sử dụng như một kiện vũ khí, lại còn có thể tạo thành một tầng hắc vụ bao phủ toàn bộ thế giới, hình thành nên bình chướng ngăn cách hết thảy, lại có năng lực để Luyện nô cương thi có thể tiến hóa, vô cùng thần kỳ.
Trong lòng Phó Thư Bảo âm thầm nghĩ, trong lòng bàn tay chợt dâng lên một đoàn Sáng Tạo Chi Hỏa, đem Hắc Ám Quyền Trượng cùng với Tử Chi Tạo Vụ Khí bao vây lại.
Thời điểm khi hắn chuẩn bị hủy diệt hai thanh Thần khí chung cực của Thời đại Hắc Ám, một thanh âm cực nhẹ chợt vang lên, sau đó thanh âm của Thủy Vô Thường liền truyền tới:
Phó Thư Bảo ngay lập tức liền triệt hồi Sáng Tạo Chi Hỏa, quay sang Thủy Vô Thường vừa mới hiện thân, nói:
Thủy Vô Thường có chút ngập ngừng nói:
Vẫn chưa xong… Ta đã từ trong miệng Hắc Ma Nguyệt hỏi ra được một vài tin tức có chút hữu ích. Trong số đó cũng có nói về hai kiện Thần khí này!
Ách?
Phó Thư Bảo có chút ngoài ý muốn, nói:
Thủy Vô Thường nói:
Đầu tiên ta nói đến Hắc Ám Quyền Trượng. Thứ này ở Thời đại Hắc Ám chính là tượng trưng cho quyền hành cao nhất, không thể tiến hành luyện chế, chính là Thần khí đời đời truyền thừa của các thế hệ Đế vương của Thế giới Hắc Ám! Ai nắm nó trong tay, kẻ đó sẽ có quyền phát ra mệnh lệnh cho toàn bộ Thế giới Hắc Ám!
Không thể luyện chế?
Phó Thư Bảo kinh ngạc nói:
Thủy Vô Thường nói:
Lưng của Phó Thư Bảo nhất thời toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Nhớ lại hành động của Luyện Thánh Y ngày đó, hắn nhất thời liền hiểu được. Thời điểm khi Luyện Thánh Y ra tay hủy diệt Hắc Ám Quyền Trượng, đó chính là lúc hắn biết mình đã không thể hoàn thành nhiệm vụ, suy nghĩ cẩn thận, quyết không để cho Phó Thư Bảo lấy được Hắc Ám Quyền Trượng, hắn liền đem nó phá hủy, sau đó kích hoạt đám Luyện nô cương thi ở trong cái thế giới kia. Mà thời điểm đó, đám Luyện nô cương thi cơ hồ đều là tự mình hành động, căn bản là không có ai chỉ huy cả.
May mắn là Thủy Vô Thường ngăn cản hắn kịp lúc, cũng khiến cho Phó Thư Bảo nhìn thấy được một tia hy vọng. Chỉ cần Hắc Ám Quyền Trượng còn trong tay, cho dù Hắc Mạc Thiên có là Đại đế của Thời đại Hắc Ám đi chăng nữa, hắn chỉ có thể chỉ huy đám Hắc Ma Nhân cốt lõi nhất, mà không thể chỉ huy quân đoàn Luyện nô cương thi số lượng cực kỳ khổng lồ. Như vậy gần nhất, địch nhân của hắn liền ít hơn rất nhiều!
Tầm mắt Phó Thư Bảo rơi xuống khối lập phương Tử Chi Tạo Vụ Khí, ngắm nhìn các lỗ nhỏ bên trên nó, cảm thấy nghi hoặc khó hiểu.
Thủy Vô Thường nói:
Đây chính là Thần khí chiến tranh có thể chế tạo ra Tử Vong Hắc Vụ! Có nó, ta thật ra nghĩ thấy chúng ta có thể tiến hành một kế hoạch lớn mật, đó chính là mang theo hai kiện Thần khí này, giết thẳng đến trận doanh của Thời đại Hắc Ám, Tử Vong Tinh, triệu tập quân đoàn Luyện nô cương thi ở nơi đó, sau đó dùng chiến thuật biển người xử lý Hắc Mạc Thiên!
Cái gì?
Cằm của Phó Thư Bảo suýt chút nữa rơi thẳng lên mặt đất:
Đối với địch nhân cấp bậc như là Hắc Mạc Thiên vậy, Phó Thư Bảo căn bản trốn còn không kịp, làm sao còn dám giết thẳng đến địa bàn của hắn được? Cho dù không có Hắc Ám Quyền Trượng, không thể chỉ huy được số lượng quân đội Luyện nô cương thi khổng lồ, nhưng mà hắn đồng dạng vẫn còn có đám Hắc Ma Nhân số lượng lớn nguyện trung thành với hắn a! Cho dù xuất hiện thêm một đám cường giả cấp bậc như Luyện Vũ Thiên Tôn, Hắc Ma Nguyệt cũng rất có khả năng a.
Hắc hắc… tiểu tử, dùng cái đầu của ngươi suy nghĩ lại đi, ngươi lưu trữ lại hai thứ này, hơn nữa trên người của ngươi còn có một hạt Thời Chi Sa cuối cùng mà Hắc Mạc Thiên bức thiết muốn có, hắn tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ngươi, những người bên cạnh ngươi cũng sẽ lọt vào sự công kích của hắn. Thay vì lúc nào cũng căng căng thẳng thẳng chờ đợi chiến tranh phủ xuống, còn không bằng dốc hết khả năng, dùng loại phương thức ngoài dự kiến của hắn, đem hắn hoàn toàn hủy diệt!
Nhưng mà…
Ngươi hãy suy ngẫm lại đi, ta lại đi tìm Hắc Ma Nguyệt! Ta hoài nghi nàng vẫn còn lén gạt chúng ta cái gì đó! Ta nhất định phải hỏi ra toàn bộ a!
Thủy Vô Thường lại xốc lên thắt lưng hắn một cái, trong khoảnh khắc đã biến mất bên trong hư không.
Phó Thư Bảo ngơ nhác nhìn về phía vị lão nhân biến mất, cả nửa ngày cũng không thể tỉnh thần lại được.
Cái này là tình huống gì đây chứ?
------oOo------