Nguồn:
read.st
Sáng sớm, những luồng gió mát thổi qua hoa viên của Thành bảo Hắc Thạch, mang theo hương hoa thơm ngát, hương vị ướt át, còn có hương vị bùn đất nhàn nhạt nữa. Bên trong hoa viên có một tòa lươmg đình, ba nàng nữ nhâng đang ngồi ở trong đó. Phân biệt chính là Độc Âm Nhi, Chi Ni Nhã cùng với Hồ Nguyệt Thiền. Ba nàng nữ nhân này đều là nữ chủ nhân của Thành bảo Hắc Thạch, mỗi người đều là nhân vật sang quý. Đứng ở bên người các nàng, Đông Mai, Hạ Trúc, Xuân Lan, Thu Cúc, bốn vị nữ phó đang tỉ mỉ hầu hạ các nàng, thường xuyên châm thêm nước trà, lấy thêm trái cây, gọt hoa hỏa này nọ.
Nữ chủ nhân xinh đẹp, nữ phó xing đẹp, còn có một hoa viên hoa hoa cỏ cỏ rộng lớn, cành cành lá lá xinh đẹp, dung hợp lại một chỗ, cũng cấu thành một màn hình ảnh xinh đẹp mà hài hòa.
Ba nàng nữ nhân, từ đề tài làn da của nữ nhân có màu sắc gì là đẹp nhất bắt đầu tán gẫu với nhau, mãi cho đến chủ đề là loại thức ăn gia súc nào có thể vỗ béo đám heo ở trên nông trường nhanh nhất. Cuối cùng, rốt cuộc chủ đề cũng quay lại lên người của Phó Thư Bảo.
Độc Âm Nhi xoay cái đầu hạt dưa xinh đẹp của mình nhìn về phía Hồ Nguyệt Thiền, quan sát mỗi một điểm thần sắc biến hóa rất nhỏ của nàng ta.
Hồ Nguyệt Thiền cũng chẳng hề cử động, thần thái tự nhiên điềm tĩnh. Nàng biết Độc Âm Nhi đây là tiện thể nhắn gửi trong lời nói. Cái gì mà lão công của chúng ta? Nàng mới không trả lời những loại đề tài này a, đây chính là cái bẫy do Độc Âm Nhi cố ý bày ra mà thôi.
Chi Ni Nhã lên tiếng trả lời.
Trong lòng Độc Âm Nhi thầm nói, lộ ra chút thần sắc thất vọng, một bên thởi dài nói:
Đây chỉ là lời nói mát của nàng, nhưng mà Độc Âm Nhi lại cũng không biết, Phó Thư Bảo quả thật đã cứu vớt cả một khỏa Tinh cầu.
Hồ Nguyệt Thiền đem đề tài chuyển dời lên người hai tỷ muội Thất Thải Nữ Thần Long. Trực giác của nàng đã sớm nói cho nàng biết, Phó Thư Bảo trước mắt tuy rằng chưa đẩy được các nàng lên giường, nhưng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Hai tỷ muội kia mới chính là địch nhân chung ở đây a.
Độc Âm Nhi có sự lý giải độc đáo của mình, thường là rất chính xác.
Hồ Nguyệt Thiền nói.
Độc Âm Nhi nói:
Hồ Nguyệt Thiền thích nghe nhất những lời nói như vậy. Những lời nói như vậy khiến cho nàng ít nhiều cũng tìm về một chút cảm giác thân phận, cảm giác nữ chủ nhân.
Trong lúc ba nàng nữ nhân đang thương lượng chi tiết, Lưu Chuẩn đột nhiên xuất hiện bên trong hoa viên, thần sắc phi thường khẩn trương, đưa đến một tin tức:
Độc Âm Nhi hỏi:
Thần sắc của Lưu Chuẩn vẫn như trước không hết khẩn trương:
Giờ phút này tuy rằng là sáng sớm ánh dương quang chói lọi, vạn vật sống lại, hết thảy các sinh vật cũng đều tràn ngập tinh thần phấn chấn cùng sinh mệnh lực tràn trề. Nhưng mà tin tức do Lưu Chuẩn mang lại khiến tất cả mọi người cũng cảm thấy một trận rét lạnh cùng với kinh hoảng.
Tử thi từ trong mặt đất chui lên, có đặc tính tàn nhẫn cùng thị huyết, trong một đêm liền hủy diệt toàn bộ một cái bộ lạc trong sa mạc. Mà người của cái bộ lạc kia, ngoại trừ một người còn sống sót, không ngờ lại đều biến thành giống như tử thi vậy! Chiếu theo tốc độ như vậy mà phát triển tiếp, không mất bao lâu nữa tình thế sẽ phát triển đến trình độ không thể khống chế nổi! Không hề nghi ngờ, đó chính là ngày tận thế của Thế giới Lực Lượng!
Hồ Nguyệt Thiền trong ba nàng nữ nhân luôn là kẻ thông minh lanh lợi nhất, phương thức nhìn nhận vấn đề rốt cuộc cũng có chỗ độc đáo.
Lưu Chuẩn lắc lắc đầu:
Ba nàng nữ nhân không hẹn mà cùng đồng thời gật gật đầu. Các nàng tin tưởng vào phán đoán của Lưu Chuẩn.
Đơn giản suy nghĩ một chút, Độc Âm Nhi đồng ý nói:
Điểm này cũng đạt được sự đồng ý của Chi Ni Nhã cùng với Hồ Nguyệt Thiền.
Chi Ni Nhã nói.
Hồ Nguyệt Thiền nói.
Lưu Chuẩn cũng liền đưa ra quyết định.
o0o
Bốn chi Bách nhân đội rất nhanh liền tập kết xong trên quảng trường của Thành bảo Hắc Thạch. Có Bách nhân đội Độc Lang Tộc của Độc Âm Nhi, Thị vệ đội Hồng giáp của Chi Ni Nhã, có Bách nhân đội Hồ Tộc của Hồ Nguyệt Thiền, cùng với đại đội công tượng của Lưu Chuẩn. Thời điểm bốn chi chiến đội dưới sự thống lĩnh của Độc Âm Nhi chuẩn bị xuất phát, Đan Thư Thần Thú đột nhiên bay tới.
Đan Thư Thần Thú nói.
Độc Âm Nhi nói.
Hai đạo thanh âm đột nhiên truyền đến. Chính là hai tỷ muội Thất Thải Nữ Thần Long đang hai miệng đồng thanh cùng đưa ra lời thỉnh cầu. Các nàng nói chuyện thanh âm nhất trí, tốc độ giống nhau, âm cảm cũng không hề sai biệt, khiến cho người ta có cảm giác như một người cùng thốt lên hai cái thanh âm vậy.
Độc Âm Nhi cũng không nghĩ tới hai tỷ muội Thất Thải Nữ Thần Long không ngờ lại thích náo nhiệt như vậy, trong lúc nhất thời cũng không có đáp lại, chỉ là tò mò nhìn về phía hai tỷ muội đang sóng vai chậm rãi đi tới.
Long Ngọc Nhất nói.
Độc Âm Nhi kỳ quái nói. Chuyện tình này là mới lần đầu phát sinh, hai tỷ muội này không ngờ lại nói đã gặp qua!
Long Ngọc Nhị mở miệng nói:
Lời nói của Long Ngọc Nhị khiến cho trái tim tất cả mọi người trầm xuống. Từ trong lời nói của hai tỷ muội Thất Thải Nữ Thần Long, các nàng mơ hồ đã cảm giác được một tia uy hiếp tử vong. Nó tới lại đột nhiên như vậy a!
Tuy rằng Độc Âm Nhi không thể nào thích được hai tỷ muội Thất Thải Nữ Thần Long, nhưng mà sự tình nghiêm trọng trước mắt lại khiến nàng không thể không đặt thành kiến trong lòng xuống.
Một trận gió lạnh thổi qua, thiên không vốn rất trong sáng đột nhiên trở nên âm trầm một trận. Một đám mây đen xuất hiện ở trên thiên không, có vẻ rất nặng nề cùng áp lực. Thời tiết biến ảo quỷ dị vô thường như vậy, chẳng lẽ là báo hiệu một điềm xấu sắp đến sao?
------oOo------