Nguồn:
read.st
Trước những lời trò chuyện của Lưu Chuẩn và Phó Thư Bảo, Thanh Thủy trước sau không có bất cứ phản ứng nào, giống như người họ đang nói đến không phải là nàng mà là một người khác vậy, trong mắt nàng, bảo vệ chủ nhân mới là chức trách và sứ mệnh duy nhất, ngoài nó ra, thì ngay cả sinh mạng của nàng cũng chỉ là thứ yếu, huống hồ chi là những lời bàn luận không quan trọng ấy.
Rượu và thức ăn được mang lên, ba người nam nhân vừa uống rượu vừa hàn huyên, Chu Uyển Nhi cũng luôn tay gắp những thứ cô bé thích cho vào miệng, trông cứ như là lâu lắm rồi chưa được ăn một bữa như thế này, trông cô bé ăn thật khổ sở.
Chu Di Mộng đang cười bỗng buồn bã nói:
Phó Thư Bảo chợt nhớ đến những lời Phương Tín nói với hắn, thuận miệng nói:
Vừa nghe đến La gia, trong đôi mắt Chu Di Mộng đã hiện lên tia lửa hận:
Lúc trước còn đang ăn ngon lành, nhưng khi nghe ca ca nhắc đến chuyện buồn của gia đình, trong đôi mắt to đẹp của cô bé Chu Uyển Nhi bỗng đong đầy nước, trông như sắp khóc đến nơi vậy.
Nhưng Phó Thư Bảo chỉ nâng chén rượu trong tay lên uống cạn, không nói thêm gì về chuyện này nữa. Mặc dù hắn và La gia cũng từng kết oán, cũng muốn đối phó với lão già La Nghiêm, nhưng chuyện này không thể đem kể bừa cho người khác nghe được.
Lưu Chuẩn nhìn Phó Thư Bảo, khóe miệng lại ẩn hiện nét cười:
Nhưng Phó Thư Bảo chỉ lắc đầu cười không đáp.
Lưu Chuẩn bỗng nghiêng đầu qua, nhỏ giọng nói:
Trong lòng Phó Thư Bảo thấy thắt lại, mười hai Luyện Lực Sĩ đó đều là những người hiếu trung với tên sư phụ thích chơi gái của hắn, hay nói một cách khác, họ cũng đều là những người đứng cùng trận tuyến với hắn. Trong mười hai Luyện Lực Sĩ đó, có 9 người là Luyện Lực Sĩ cấp Nguyên Tố Lực, còn 3 người là Luyện Lực Sĩ cấp Linh Lực, hắn nhìn Lưu Chuẩn một cái, xét từ lực trường Linh Lực đang tỏa ra từ người hắn, có thể thấy hắn là một Luyện Lực Sĩ cấp Linh Lực, lẽ nào…
Lưu Chuẩn cười khà khà nói:
Ngừng lại một chút, rồi hắn lại tiếp:
Chu Di Mộng cũng gật đầu xác nhận với Phó Thư Bảo:
Phó công tử, người đó chính là ta.
Nếu tất cả chúng ta đều đã là người trên cùng một chiếc thuyền, thì ta cũng không cần phải giấu giếm làm gì.
Phó Thư Bảo cười đáp:
Chu Di Mộng ngây ra một lát rồi mới hắng giọng nói:
Phó Thư Bảo đáp:
Đây không phải chuyện muốn làm là làm ngay được, chúng ta phải có một kế hoạch khả thi mới được.
Kế hoạch?
Chu Uyển Nhi bỗng cười lanh lảnh nói:
Nếu lời nói này phát ra từ miệng Độc Âm Nhi, hoặc là phát ra từ miệng của một nhà mưu lược nào đó, Phó Thư Bảo chắc chắn sẽ chẳng cảm thấy có gì kì lạ, nhưng những lời ấy lại được một đứa trẻ mới khoảng 10 tuổi thốt ra, thì hắn lại có một cảm nhận khác.
Không giống với cảm nhận của người nghe, Chu Uyển Nhi biểu hiện ra sự tự tin già dặn hơn so với tuổi của cô bé, nó chững chạc nhìn lại Phó Thư Bảo và hỏi:
Sao vậy, Phó đại ca, ngươi không tin ta sao?
Ha ha, chuyện đó, thực ra ta…
Phó Thư Bảo ngượng ngập cười, thật ra, đúng là hắn không tin.
Lúc này Lưu Chuẩn mới cười nói:
Phó công tử, ngươi đừng xem thường Uyển Nhi nhé, ta thấy nó từ nhỏ tới lớn, nó là thần đồng nổi tiếng cả Kinh Thành đó, ba tuổi đã đọc thuộc các loại sách vở, 4 tuổi đã biết làm thơ viết văn, 5 tuổi bắt đầu tự học kinh doanh, lúc 6 tuổi thì đi theo cha nó đi gặp gỡ khắp nơi, đến lúc nó bảy tuổi thì đã biết tự mình gặp đối tác rồi, nếu không bị La gia hãm hại, thì với tài năng đáng nể của Uyển Nhi thì chỉ trong vòng 20 năm Chu gia nhất định sẽ vượt qua La gia, trở thành thế gia bậc nhất Tú Quốc, e rằng cũng vì nguyên nhân này, nên La gia mới ra tay tàn độc như thế.
Chuyện này… Là thật ư?
Phó Thư Bảo dường như không dám tin những gì mình vừa nghe được.
Chu Di Mộng thở dài đáp:
Đúng là có những việc không phải ta có tài có tiền là có thể đạt được mục đích, chịu sự đàn áp của các danh môn vọng tộc trong đó có cả La gia, thì Chu Uyển Nhi có tài hoa bằng trời cũng không thể cứu vãn nổi. Mặt khác, huynh muội họ còn phải đề phòng những mối uy hiếp mới vì họ quá tài hoa, quá giỏi giang. Vì vậy họ mới đành phải bán nốt chút gia sản cuối cùng để đặt cược vào buổi khảo hạch ở Đế Quốc Luyện Lực Sĩ Sở Hội.
Nhưng tuy đã hiểu rõ những nguyên do bên trong, Phó Thư Bảo vẫn chưa thể tin hẳn một đứa trẻ mới 5 tuổi đã tự học kinh doanh, 7 tuổi đã tự mình gặp đối tác. Thử tưởng tượng xem, một con cáo già trong kinh doanh lại ngồi mặc cả mặc lẽ với một cô bé non nớt, nó sẽ là một cảnh tượng hoang đường đến thế nào nhỉ?
Phó Thư Bảo dò hỏi.
Chu Uyển Nhi không buồn suy nghĩ mà nói luôn:
Dừng lại một chút, cô bé lại tiếp:
Những lời nói của tiểu quỷ Uyển Nhi đã khiến Phó Thư Bảo sững sỡ tại chỗ, trước đó hắn vẫn còn có chút nghi ngờ, nhưng giờ thì chút nghi ngờ đó đã hoàn toàn biến mất. Thực ra, biện pháp mà Chu Uyển Nhi vừa nói cũng chính là những gì hắn nghĩ trong lòng. Nếu không vì nghĩ đến hai món đồ lấy ra từ Băng Nguyên Tĩnh Tâm Các trên người lão già La Nghiêm, thì hắn đã hành động như thế từ lâu rồi.
Chu Uyển Nhi bổ sung thêm một câu, vẫn cái giọng chững chạc như thế:
Việc này… có quá sớm không?
Không nói những câu khiến người ta kinh ngạc thì không chịu nổi hay sao ấy. Chu Uyển Nhi lại buông ra một câu khiến người ta sửng sốt. Cô bé đó, mới mười tuổi mà đã muốn làm quân sư cho một thiếu gia!
Chu Di Mộng bỗng thấy hơi ngượng ngùng, vội vàng nói:
Lưu Chuẩn cũng nói:
Chu Uyển Nhi nhìn hai người họ đầy uất ức, cuối cùng cô bé dùng đôi mắt to tròn ngời sáng đó nhìn sang Phó Thư Bảo đầy vẻ trông đợi.
Phó Thư Bảo cười đáp:
Lưu Chuẩn và Chu Di Mộng cùng sững người tại chỗ. Trong mắt họ, Chu Uyển Nhi quả có tài hơn người, nhưng nếu so với những gian thương hay những nhà mưu lược cáo già khác, thì cô bé vẫn còn thiếu nhiều kinh nghiệm, có ai lại bằng lòng mang tiền bạc của mình giao cho cô bé trông nom chứ? Cô bé ấy sao có thể đưa ra mưu lược kế sách gì trong trận chiến giành vương vị hễ hở ra là mất mạng như chơi này được chứ?
Chu Uyển Nhi cười giòn tan, nhanh miệng nói. Dù sao thì vẫn là một đứa trẻ, từ chuyện này cũng có thể thấy được điều đó.
Phó Thư Bảo cười đáp:
Chu Uyển Nhi trả lời dứt khoát:
Chu Di Mộng ngượng ngùng nói:
Chu Uyển Nhi cười nói:
Chu Di Mộng mắng yêu nói:
Cả nhóm cùng cười vang.
Tiệc rượu kết thúc, Lưu Chuẩn quay về Đế Quốc Luyện Lực Sĩ Hội Sở, Chu Di Mộng và Chu Uyển Nhi thì theo Phó Thư Bảo về sứ quán Thánh Đóa Lan Quốc.
Độc Âm Nhi và Chi Ni Nhã đều rất hiếu kỳ về cô bé quản gia kiêm quân sư mà Phó Thư Bảo dẫn về, nên kéo Uyển Nhi ra tâm sự một lát, vốn dĩ hai nàng cũng không tin Chu Uyển Nhi cũng lợi hại như Phó Thư Bảo vậy, nhưng chuyện phiếm với cô bé một lát mới phát hiện ra rằng Chu Uyển Nhi quả thật là một cô bé lanh lợi, thông minh nhanh nhạy, không những có thể trả lời hết mọi câu hỏi, mà có những câu cô bé còn đưa ra những kiến giải rất đặc biệt, khiến Độc Âm Nhi và Chi Ni Nhã cứ ngạc nhiên mãi.
Sở dĩ để Chu Uyển Nhi làm quân sư kiêm quản gia, là vì nghĩ đến tài hoa tột bậc của cô bé, thử nghĩ xem, mười tuổi đã thế này, thì sau khi cô bé lớn lên sẽ thế nào đây? Một kỳ nhân như vậy không giữ lại bên mình sẽ là một tổn thất lớn, vì thế, Phó Thư Bảo không hề nghĩ đến chuyện bây giờ cô bé có biểu hiện hơn người như thế nào, mà xem đây là một sự đầu tư cho tương lai.
Mặt khác, với năng lực của Chu Uyển Nhi, cô bé quả thực có thể xử lý rất nhiều việc. Hắn có ba đầu sáu tay đi nữa thì sức lực cũng có hạn, không thể phân thân ra xử lý ngần ấy công việc, hơn nữa việc tu luyện lực lượng cũng là chuyện không thể nào bỏ qua được. Vì thế, giữ Chu Uyển Nhi lại bên mình lại là chuyện hay, cô bé sẽ giúp hắn giải quyết được khối việc.
Có Chu Uyển Nhi, ngay cả sứ quán cũng náo nhiệt hẳn lên. Độc Âm Nhi và Chi Ni Nhã đặc biệt yêu thích Chu Uyển Nhi, xem ra còn thích thú nhiều hơn so với Phó Thư Bảo, cả ngày cứ quấn lấy cô bé, quên cả chuyện quấn chân Phó Thư Bảo luôn.
Phó Thư Bảo cũng chỉ mong có vậy, không có nữ nhân làm phiền, vừa vặn có thể xử lý việc của mình.
Trở về phòng, để Thanh Thủy ở ngoài cửa canh gác, không để cho bất kỳ ai vào trong, rồi hắn đóng cửa chính cửa sổ và mang Thạch Hạch trong Linh Vẫn Thạch ra.
Bỏ qua chuyện lão sư phụ hám gái, cóc ghẻ lại muốn ăn thịt thiên nga, muốn tranh đoạt vương vị Tú Quốc sang một bên, hắn để tâm nghĩ tới chuyện khác. Nếu Đế Quốc Luyện Lực Sĩ Hội Sở quả thực có cơ hội để tiến vào Thần Vưc, thì Ngũ Sắc Nguyên Tố Hỏa của hắn có thể giành được cơ hội đó không? Thần Vực là thứ gì được nhỉ?
Trong đầu hắn là vô số những tưởng tượng và mong chờ.
Nhưng Phó Thư Bảo biết rằng, bất kì lý tưởng nào cũng đều phải trả một cái gia tương đương mới có hy vọng thành hiện thực.
Vào lúc này, song chưởng của hắn đã đặt nhè nhẹ lên Thạch Hạch Linh Vẫn Thạch, hai ngọn Nguyên Tố Hỏa ngũ sắc được phóng thích đang tham lam liến lên Hạch Thạch, vì thế, nguồn Linh Năng khổng lồ như thủy triều men theo hai cánh tay tiến vào trong cơ thể hắn, cuối cùng tại tụ lại trong đan điền…
Việc tu luyện lực lượng, mãi mãi không có điểm dừng.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi, cùng với dòng chảy của nó, và cùng với tiến độ luyện hóa Hạch Thạch Linh Năng kéo dài, trên người Phó Thư Bảo bỗng xuất hiện Ngũ Sắc Huyền Quang.
Cường độ của Ngũ Sắc Huyền Quang không quá mạnh, nó giống như ánh trăng mờ ảo năm màu đang trùm phủ khắp thân thể Phó Thư Bảo. Thật ra, nếu nhìn kĩ, Ngũ Sắc Huyền Quang này có hình dạng giống như vỏ trứng gà, nó đang dần bọc kín Phó Thư Bảo vào bên trong.
Nhưng, Phó Thư Bảo không hề hay biết những chuyện đang xảy ra.
------oOo------