Nguồn:
read.st
Ngay đúng lúc này, lão quản gia của Thính Phong Cư chạy vội đến trước mặt La Kiệt, đưa lên một phong thư rồi nói:
La Kiệt mở thiếp ra, cười ha hả nói:
Tú Cát là hảo hữu của ta tại kinh đô. Nếu như biết hắn sắp đến thì ta đã tự mình mời hắn rồi. Nhưng tự hắn muốn đến thì không còn gì tốt hơn rồi. Hiện tại ngươi phái người đi đến đưa thiệp mời, ồ không, tự ngươi đi đi. Thuận tiện đến khố phòng chọn mấy món lễ vật mang cho Cát công tử đi.
Vâng, lão nô sẽ đi ngay lập tức. Nhưng...
Lão quản gia lại nói.
Còn có một quý khách đưa lời nhắn đến.
Còn có một khách quý khác sao? Ai thế?
La Kiệt không ngờ là trong công ty này lại còn quý khách nào mà hắn còn quên chưa mời.
Lão quản gia cười nói:
Quý khách này không giống như những khách khác mà là Dật Hương Công Chúa từ Thánh Đóa Lan Quốc tại Tây Châu đại lục xa xôi. Vị Dật Hương Công Chúa này được trời ban cho mùi hương nữ nhi mê người, chẳng những có vẻ mặt trầm ngư lạc nhạn mà chỉ ngửi mùi hương trên người nàng thì đã say đến ba ngày rồi.
Thế này... Là chuyện gì? Dật Hương Công Chúa của Thánh Đóa Lan Quốc sao lại muốn đến tiệc rượu lần này của ta chứ?
Lão quản gia lắc lắc đầu:
Ta đã hỏi người Tây Châu mang lời nhắn đến, hắn nói là bởi công chúa điện hạ vừa đến Hồng Cảng thành của Tú Quốc, muốn gặp mặt một số nhân sĩ quan trọng của Tú Quốc cho nên không mời mà đến, muốn tham gia tiệc rượu lần này. Người Tây Châu mang tin kia còn nói bà Dật Hương Công Chúa điện hạ của bọn họ đã sớm nghe đại danh của công tử, biết công tử là người bác học đa tài, là tài tử hiểu sách vở, biết đạo lý cho nên cố ý muốn đến gặp mặt.
Ha ha, thế thì phiền quản gia lại đi thêm một chuyến, tặng thiếp mời cho Cát công tử xong lại đi mời Dật Hương Công Chúa kia. Đúng, cũng chuẩn bị một phần lễ hậu nhé.
La Kiệt rất vui vẻ.
Lão quản gia lui xuống.
Tần Sóc hơi ghen tị nói:
La Kiệt huynh, xem ra vận đào hoa của ngươi đến rồi đó. Ngươi không biết Dật Hương Công Chúa này nhưng ta lại biết. Người này đúng là có hương thơm trời sinh, vẻ đẹp của nàng tuyệt đối là bế nguyệt tu hoa. Điểm này tại đại lục Tây Châu và giới hải tặc đều rất nổi tiếng. Tại Tây Châu đại lục, dân chúng bình thường thậm chí còn coi nàng là thánh nữ từ trời giáng xuống.
Ha ha...
La Kiệt khó che đậy sự đắc ý trong lòng, tiếng cười nói rõ tâm trạng của hắn:
La Kiệt đã tưởng tượng hắn thành Tình Thánh, hoặc là, nam nhân trong thiên hạ đều chết sạch, nếu không thì cũng là bất lực suốt đời không “ngóc” lên được.
o0o
Một chiếc xe hoa lệ dừng lại trước cửa lớn của Thính Phong Cư. Đánh xe nhảy xuống ngựa, kéo rèm xe ra. Tú Cát mặc trường bào màu xanh bước ra khỏi thùng xe. Sau đó là Băng Oánh mặc váy dài trắng đi ra. Tú Cát nhảy xuống khỏi thùng xe, dịu dàng đưa tay ra, đỡ Băng Oánh xuống xe.
La Kiệt đã chờ ở cửa từ sớm, cười ha hả đi nhanh đến nghênh đón:
Tú Cát cười ha hả:
Đôi mắt Băng Oánh lóe lên một tia thần quang ưu tư. Đời nàng vốn phải kết thành một thể với Tú Cát, nhưng sau khi gặp phải Phó Thư Bảo tại Hổ Thành, ngay cả Mạc Khinh Vân tông chủ vốn vẫn yêu thương nàng nhất cũng lấy hạnh phúc của nàng ra để đổi lấy Luyện Thiên Thần Quyển. Khúc mắc trong lòng này của nàng rất khó có thể tháo gỡ được.
Lần này Tú Cát ra cửa làm việc, nàng cũng lén chuồn ra khỏi Quy Vân Tông, một là muốn giải tỏa, hai là muốn thương lượng với Tú Cát cách giải quyết.
Từ kinh đô đến Hổ Thành, lại trằn trọc đến Hồng Cảng thành này, đôi uyên ương khổ mệnh đi chung đường này rốt cục cũng nghĩ ra một biện pháp.
Phó Thư Bảo chính là kẻ cản đường, cóc ghẻ lại muốn ăn thịt thiên nga, dùng Luyện Thiên Thần Quyển đổi vợ. Thế thì cứ giết con cóc ghẻ này đi không phải xong rồi sao?
Mà cuối cùng cũng là trời cao không phụ người có tâm. Ở Hổ Thành, gia nô của Tú Cát cố hết sức mới tìm được một tin tức có giá trị, đó chính là Phó Thư Bảo cũng không đi cùng với tộc trưởng Độc Lang thánh tộc, cũng không đi Vụ Tráo Chiểu Trạch mà một mình chuồn mất. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là một cơ hội trời cho để giết cóc. Tú Cát và Băng Oánh liền tìm hiểu và dò xét suốt đường đi, cuối cùng mới đến được Hồng Cảng thành này, cũng mới có chuyện đến tham gia tiệc rượu lần này.
Hàn huyên một phen, La Kiệt tự mình đưa Tú Cát và Băng Oánh vào cửa.
Đôi mắt đẹp nhìn quét qua cảnh sắc được bài trí trang nhã của đình viện, sầu muộn trong lòng Băng Oánh rốt cục cũng tiêu tan nhiều, cười thoải mái nói:
La Kiệt cười nói:
Có thể được Băng Oánh tỷ khen ngợi như vậy, đó thật sự là điều đáng vui mừng rồi. Chỉ cần Băng Oánh tỷ thích thì ngươi và Cát công tử có thể ở đây bao lâu tùy thích.
Như vậy thì đa tạ rồi. Chẳng qua chúng ta sợ là không ở được bao lâu.
Đôi mắt Băng Oánh lại lóe lên vẻ ưu tư. Một ngày con cóc Phó Thư Bảo kia còn chưa bị diệt trừ thì nàng dù có tiến vào hoàng cung trong kinh đô cũng không thể vui vẻ được, làm sao có thể ở lại nơi này lâu được chứ?
Đi trên cầu gỗ chín nhịp, thấy ánh mắt tan nát cõi lòng của nữ nhân mình yêu thương, trái tim Tú Cát cũng đau xót, thuận miệng hỏi:
Kiệt huynh, ngươi ở Hồng Cảng thành này cũng một thời gian rồi, không biết có nghe nói với một người là Phó Thư Bảo không?
Phó Thư Bảo à?
La Kiệt nhắc lại, lập tức lắc lắc đầu:
Tú Cát cười lạnh nói:
Còn tục đến không chịu nổi ấy chứ. Người nọ là một tên vương bát đản, ta muốn tìm hắn cũng không có chuyện gì khác, chỉ muốn lấy đầu hắn mà thôi.
Phó Thư Bảo nọ sao lại đắc tội với Cát công tử ngươi vậy?
La Kiệt cười hỏi.
Tú Cát nghĩ đến điều gì đó, lại thấy Băng Oánh băng tuyết thông mình đang đưa mắt nhìn mình, hắn liền cười ha hà nói:
La Kiệt nói:
Tú Cát liền nói bối cảnh và tướng mạo của Phó Thư Bảo ra.
La Kiệt lại lộ vẻ kỳ quái:
Trong lòng Tú Cát máy động, đáp:
Kiệt huynh, người ngươi nói tên là gì?
Tên à?
La Kiệt khinh thường nói.
Băng Oánh cười khẽ một tiếng:
Ai lại đặt cái tên như vậy, lãng phí cả dòng họ tốt thế. Sao không đặt là Thượng Quan Thanh Vân, Thượng Quan Vô Ngân gì đó có phải hay không. Tự dưng lại đặt là Thượng Quan Đại Ngưu, thật không biết là sao cha hắn lại đặt tên hắn như vậy chứ?
Đúng...
La Kiệt đột nhiên nhớ đến điều gì đó.
Băng Oánh tỷ, Cát công tử, bên cạnh Tam vương tử điện hạ có đội trưởng thị vệ nào tên là Đại Ngưu không?
Tam vương tử điện hạ luôn như thần long thấy đầu không thấy đuôi, ta cũng không gặp hắn được mấy lần. Chẳng qua đúng là ta chưa từng nghe nói đến chuyện cạnh hắn có một thị vệ trưởng bao giờ. Chẳng lẽ Thượng Quan Đại Ngưu này là thị vệ trưởng của Tam vương tử điện hạ sao?
La Kiệt liền nói ra chuyện của Băng Nguyên Tĩnh Tâm Các.
Nghe La Kiệt nói hết, Tú Cát mới than thở một tiếng:
La Kiệt cười ha hả nói:
Vừa nói vừa cười đã đi đến trước cửa Thính Phong Cư. Chỉ thấy bên trong sớm đã ngồi kín khách. Liếc mắt một cái xem người quen hay không, Tú Cát liền sửa sang lại vạt áo một chút, khí vũ hiên ngang mà đi vào. Băng Oánh bước nhanh theo, ánh mắt không nghiêng, cả người không có chút khí tức thế tục. Trong mắt mọi người, Tú Cát và Băng Oánh là một đôi người ngọc đáng được hâm mộ chứ không còn gì nghi ngờ nữa.
Thành chủ Hồng Cảng thành đứng lên đón đầu tiên. Tú Cát là ai? Là con trai của đương kim Thái Bình Vương Tước. Nếu như Thái Bình Vương Tước nhận vương vị của Tú Quốc vậy thì Tú Cát này sẽ là đương kim thái tử, hoàng đế tương lai của Tú Quốc. Chuyện này không phải là không thể xảy ra, cho nên thành chủ phải đối xử tốt với Tú Cát.
Chuyện này Tú Cát đương nhiên đã quen, nụ cười treo trên mặt, cũng nhiệt tình đáp:
Hóa ra là thành chủ Hồng Cảng thành, Viêm Hài đại nhân. Phụ thân ta trước khi ta đi còn cố ý bảo ta đến Hồng Cảng thành thì nhất định phải đến bái kiến Viêm Hài đại nhân một chút đó.
Ha ha, Thái Bình Vương Tước thật là coi trọng ta mà. Nào nào. Cát công tử, Băng Oánh tỷ ngồi cùng bàn với ta nhé. Chúng ta cần nói chuyện một hồi mới được.
Nghe được câu của Tú Cát, Viêm Hài lại càng nhiệt tình, hồn nhiên không biết ánh mắt của một ít đồng liêu đang nhìn hắn khinh bỉ.
Mọi người vừa ngồi xuống, đang nói cười vui vẻ thì lão quản gia Thính Phong Cư đột nhiên đến báo:
Ào, trong khách đường vốn đã náo nhiệt đàm luận, trong khoảng khắc liền yên tĩnh hẳn. Khách khứa cũng dùng ánh mắt không thể tin nhìn La Kiệt. Trong ánh mắt kia có dậm vẻ nghi hoặc. La gia này rất có tiền, đó là chuyện không thể nghi ngờ như lấy thân phận La Kiệt, mời được nhân vật như Tú Cát đã xem như là năng lực lớn nhất của hắn rồi, làm sao còn có thể mới được cả Dật Hương Công Chúa Chi Ni Nhã của Thánh Đóa Lan Quốc Tây Châu chứ?
Đối mặt với những ánh mắt nghi vấn của mọi người, La Kiệt đắc ý cười cười:
Nhìn La Kiệt vội vàng vọt đi, Tần Sóc ngồi ở một góc hừ lạnh một tiếng:
Bạn tốt à? Ta nhổ vào! Chẳng qua người ta muốn biết vài người có máu mặt của Tú Quốc mà thôi. Chỉ bằng đức hạnh của La Kiệt ngươi thì người ta khẳng định khinh đến chẳng thèm nhìn một cái.
Rượu này không tồi nhỉ, Tần Sóc huynh, sao ngươi không uống thế? Ở Tín Quốc chúng ta, ta còn chưa từng uống loại rượu nào ngon thế này đâu.
A Mạc Dã Vọng ngồi cạnh cười nói, uống ực một chén, lộ vẻ rất tham lam.
Tần Sóc nghiêng mắt nhìn A Mạc Dã Vọng một chút, trong lòng khinh thường.
Mà trong lúc này, tiếng cười của La Kiệt lại truyền đến.
Người chưa đến, một luồng hương thơm như gió núi thổi qua sơn cốc đầy hoa thanh nhã đã truyền đến cưa, khiến toàn bộ khách trong phòng ngẩn ra.
Dật Hương Công Chúa mà nghe đồn là chưa cần gặp mặt, chỉ ngửi mùi thơm thôi là đã say ba ngày rốt cục cũng đến rồi.