Nguồn:
read.st
Khi Phương Tín tới, lần nữa gặp Phó Thư Bảo thì chợt cảm thấy ngũ vị lẫn lộn, khó có thể biểu đạt được.
Khách sáo vài câu, Phó Thư Bảo đi thẳng vào chủ đề.
Phương Tín nói:
Phó Thư Bảo cũng không lập tức nói chuyện muốn Phương Tín làm ra mà cầm hết đấu kỹ Kinh Lôi Động và bí kíp Kinh Lôi Quyết của học viện Lực Sĩ Hổ Thành ra đưa cho Phương Tín, lại nói:
Lúc đó Phương Tín lấy được từ tay Phó Thư Bảo hai loại bí kíp rồi nhưng cũng chưa phải bản đầy đủ. Hiện tại Phó Thư Bảo đưa cho hắn toàn bộ hai loại bí kíp. Thứ này nếu hắn muốn thông qua sự phấn đấu của bản thân mà lấy được thì không biết phải tốn bao nhiêu năm. Cầm hai bộ bí kíp trong tay, Phương Tín khó có thể che dấu sự kích động trong lòng:
Phó Thư Bảo mỉm cười, lại móc ra một bình sứ đã chuẩn bị sẵn, đặt lên trên bàn sách:
Đây là linh quả của Thiên Diệp Phù Bình, thứ này phải hai ngàn năm tuổi mới bắt đầu mọc quả, có linh tính phi phàm và linh năng cường đại, dùng để tu luyện có tác dụng phi thường. Ở đây có hai mươi quả, ngươi cũng cầm lấy đi.
Thiếu gia...
Phương Tín nhìn thấy liền quỳ phịch xuống trước mặt Phó Thư Bảo, khó có thể che dấu được sự kích động trong lòng, tiếng nói cũng trở nên run rẩy.
Phó Thư Bảo cười nói:
Chỉ những thứ trước mắt này đã khiến Phương Tín cảm động tới mức như vậy rồi, sau này còn có nhiều hơn. Phương Tín nghe thấy vậy, trong lòng lại càng cảm thấy nóng bừng khó nói:
Phó Thư Bảo trầm ngâm nói:
Ta muốn ngươi thành lập một đội chuyên thu thập tin tình báo. Nhân viên có thể chiêu mộ theo hai hướng, một là Lực Sĩ giỏi theo dấu vết, hai là học giả có tri thức. Hướng thứ nhất sẽ làm nhân viên tuyến đầu, còn loại người thứ hai làm nhân viên tuyến sau. Nhóm trước thu thập tài liệu, nhóm sau phân tích xử lý, cuối cùng là do ngươi đưa tới tay ta.
Đội chuyên thu thập tin tức tình báo sao?
Phương Tín ngạc nhiên nói:
Phó Thư Bảo cười nói:
Vì sinh tồn, cũng vì để những người bên cạnh ta sống tốt.
Chẳng lẽ... Có đại nhân vật có thể điều động cả nhân mã triều đình muốn đối phó với thiếu gia sao?
Phương Tín là người có tâm tư cẩn thận khéo léo, mơ hồ đã đoán ra được điểm gì đó.
Phó Thư Bảo nói:
Phương Tín gật gật đầu:
Ngừng lại một chút, hắn lại trầm giọng nói:
Dù là hoàng đế Tú Quốc muốn đối phó với thiếu gia thì ta cũng sẽ đứng bên cạnh ngươi.
Tốt lắm. Ta cũng nói thật cho ngươi biết nhé. Hoàng đế Tú Quốc cũng không nhàn hạ như vậy, muốn đối phó với nhân vật nhỏ như ta. Người có thù oán, muốn giết ta là Tú Cát, ái tử của đương kim Thái Bình Vương Tước.
Dựa theo thế cục của Tú Quốc hiện nay thì Thái Bình Vương Tước không có thực quyền nhưng đã là con của thiên tử thì sẽ có thể điều động ít nhân mã. Mà là cháu của thiên tử, Tú Cát cũng giống như cha hắn, cũng làm được điểm này.
Sắc mặt Phương Tín lộ chút nghiêm trọng.
Phó Thư Bảo cười cười:
Còn có một thứ nữa là hàng ngàn đệ tử của Băng Nguyên Tĩnh Tâm Các. Dù hiện tại còn chưa điều động được lực lượng này nhưng về sau muốn là có. Thanh Thủy sẽ dễ dàng làm được chuyện này.
Cho nên trong mắt người ngoài, Phó Thư Bảo chẳng qua chỉ là một thiếu gia có bốn nữ hầu và một đội bảo vệ khoáng mạch, nhưng trên thực tế, hiện tại thế lực hắn nắm trong tay đã lớn tới mức cả tông chủ Khinh Vân của Quy Vân Tông Mạc phải giật mình!
Phương Tín cười cười. Thật ra hắn cũng biết Phó Thư Bảo có chút quan hệ bên ngoài, chẳng qua cũng không ngờ được là hắn đi ra ngoài dạo một vòng đã tạo thành quan hệ với Thánh Đóa Lan Quốc.
Kỳ thực theo Phương Tín thấy, đi theo thiếu gia còn tốt hơn theo học viện Lực Sĩ của Hổ Thành cả trăm lần. Hắn phấn đấu mười năm cũng không lấy được toàn bộ bí kíp của Kinh Lôi Động và Kinh Lôi Quyết nhưng thiếu gia thuận tay một cái đã thưởng cho hắn rồi, còn cho thêm cả linh quả quý giá của Thiên Diệp Phù Bình, tương lai khẳng định còn có nhiều thứ phong phú hơn.
Một chủ nhân khẳng khái nhân từ như vậy thì đi đâu mà tìm chứ? Như thế thì còn nghĩ gì mà không đứng chung thuyền với thiếu gia đây?
Búng ngón tay một cái, năm thỏi vàng đã rơi xuống trên mặt bàn sách.
Ánh vàng lấp lánh khiến Phương Tín bất ngờ sinh ra cảm giác hoa mắt:
Phó Thư Bảo nói:
Chiêu mộ nhân viên cũng không phải chuyện đơn giản, cần phải tìm người tốt nhất, tốn tiền cũng không sao. Có thể tìm người hiện tại năng lực không mạnh nhưng có tiềm lực. Chúng ta cũng có thể bỏ tiền bồi dưỡng, ngươi hiểu ý của ta rồi chứ?
Thiếu gia, ta hiểu rõ rồi!
Phương Tín lại kích động gật gật đầu.
Khóe miệng Phó Thư Bảo lộ nụ cười lạnh lùng. Người muốn hắn chết, hắn cũng muốn kẻ đó không sống nổi!
Phương Tín nói.
Phó Thư Bảo gọi lại nói:
Phương Tín hơi ngạc nhiên nói:
Phó Thư Bảo cười nói:
Phương Tín cười ha hả nói:
Cùng lúc đó, ngay vào lúc Phó Thư Bảo và Phương Tín đang bàn chuyện thành lập tổ chức tình báo thì ở cửa lớn nhà họ Phó cũng đã bắt đầu chiêu binh mãi mã.
Chẳng qua điểm bất đồng chính là việc chiêu binh này lại do năm nữ nhân làm.
Đứng đầu chính là đoàn trưởng Hổ Linh của dong binh đoàn Hắc Mộc trước đây, theo giúp là bốn hầu nữ của Phó Thư Bảo.
Bốn nữ hầu này mỗi người ngồi một bàn. Hổ Linh ở phía sau đưa ra quyết định cuối cùng. Trước cửa lớn có một tấm biển lớn, trên đó bất ngờ ghi: Trạm chiêu binh của đoàn Hồng giáp vệ Thánh Đóa Lan Quốc. Bên cạnh có còn có một tấm biển nhỏ, ghi một số yêu cầu, trong đó đứng đầu chính là phải là nữ.
Giờ phút này, phía trước trạm chiêu binh đã đầy người rồi
------oOo------