Nguồn:
read.st
Sững sờ nhìn quyền phải của chính mình, Phó Thư Bảo hồi lâu vẫn không hồi phục lại tinh thần. Chẳng qua, hắn đã nhận được đáp án. Ngũ Sắc Nguyên Tố Hỏa biến trở nên mờ nhạt, cũng không phải yếu đi, mà càng mạnh hơn.
Vẻn vẹn chỉ luyện hóa một phần mười một tia nguyên tố hỏa tinh túy đã có uy lực như vậy, như vậy, sau khi luyện hóa hoàn toàn sáu tia nguyên tố hỏa tinh túy, sẽ uy lực tới mức nào?
Đây là chuyện khiến người ta tràn ngập mong chờ. Cùng lúc, Phó Thư Bảo bởi vậy liên tưởng đến rất nhiều chuyện.
Không cần bàn cãi, Luyện Thiên Thử từng nói qua, còn có bốn loại linh tài nguyên tố cực đoan sánh ngang với Viêm Hỏa Linh Tham, bất quá, nó cũng không biết bốn loại linh tài nguyên tố cực đoan kia là vật gì, mà nếu như thu được toàn bộ năm loại nguyên tố cực đoan liên quan, thậm chí có thể đột phá cảnh giới cao nhất hiện nay con người biết tới, cảnh giới Đại Vô Vũ Trụ Lực! Đây chính là điều Phó Thư Bảo nghĩ tới.
Chẳng qua, đạt được Viêm Hỏa Linh Tham cũng giống như giẫm phải phân chó, thuộc về vận khí, muốn thu thập được đầy đủ năm loại nguyên tố cực đoan há có thể dễ dàng vậy sao?
Khóe miệng nhếch lên một tia cười khổ, Phó Thư Bảo lắc đầu quét sạch tạp niệm trong lòng. Có vài thứ có thể ngộ không thể cầu, cần tùy thuộc vào duyên cơ.
Lại đánh ra vài quyền, sau đó Phó Thư Bảo lại khiến tảng băng trong hầm băng bị hòa tan khôi phục như cũ mới rời khỏi hầm băng.
Đi ngang qua lao tù ngầm, bốn tù nhân thân phận đặc thù lại chuyển ánh mắt tập trung trên người Phó Thư Bảo.
Hai tay La Kiệt cầm lấy lưới sắt, trong mắt tràn ngập hận ý hỏi thăm.
Phó Thư Bảo cười nói:
La Kiệt cả giận nói:
Phó Thư Bảo vừa cười vừa nói:
La gia các ngươi có không ít môn khách, trong đó cũng có rất nhiều người mưu trí cao thâm, bất quá Kiệt thiếu gia ngươi lẽ nào đã quên, ngày ngươi gặp chuyện không may, chính là ngày gã Suất Phu Tư Cơ La Tư Quốc tại Ôn Tuyền quán mở đại hội nội y, đối tượng cha ngươi hoài nghi lớn nhất chính là Suất Phu Tư Cơ kia, cho nên việc này không liên quan tới ta.
Ngươi...
La Kiệt nhất thời chán nản đứng sửng sờ tại chỗ. Suất Phu Tư Cơ kia chính là người Phó Thư Bảo bịa đặt, La gia cho dù nắm giữ thực lực lớn cũng không thể tìm được người căn bản không tồn tại, hơn nữa trong ngày gặp chuyện không may, Tú Ngọc công chúa cũng ở đó, nàng bây giờ đã là Nữ Hoàng Đế của Tú Quốc, cho dù La gia lớn mật gấp vạn lần cũng không dám dò xét nàng?
La Kiệt lại suy nghĩ, ngày hắn ra tù hơn phân nửa chính là ngày hắn quy tiên. Phó Thư Bảo là loại người gì, có thủ đoạn gì, hắn dùng ngón chân cũng có thể nghĩ được ra. Vừa nghĩ như vậy nhãn thần hắn nhất thời ảm đạm đi rất nhiều.
Thập Tứ hỏi.
Phó Thư Bảo nói.
Phó Thư Bảo cười nói:
Nói xong, Phó Thư Bảo hiên ngang rời đi.
Khi cánh cửa lao tù ngầm vang lên tiếng đóng cửa, tất cả đều khôi phục trạng thái trầm tĩnh.
Qua hồi lâu Thập Tứ mới nói:
Thập Thất nói:
Thập Tứ thở dài một hơi:
Hai tỷ muội vừa nói chuyện, Ngả Mễ Đại Na khẽ cười một tiếng:
Thập Tứ lạnh lùng nói:
Ngả Mễ Đại Na cả giận:
Thập Tứ và Thập Thất quả nhiên không phản ứng đối với Ngả Mễ Đại Na. Tính cách quái gở và ngạo khí giết là giết, không phải Ngả Mễ Đại Na có thể lý giải và tưởng tượng.
La Kiệt lại không nhịn được mắng một câu:
Ngả Mễ Đại Na, ta trước đây lầm tưởng nàng là một nữ trung hào kiệt, không ngờ nàng chỉ là chó vẫy đuôi mừng chủ, bây giờ không ngờ còn diệt uy phong La gia, nhụt khí trước tiểu tử Phó Thư Bảo!
Ngươi cũng thật ngu ngốc, ở nơi này ngươi đâu còn là thiếu gia gì nữa? Chỉ là kẻ ngốc mà thôi, ta dám khẳng định, trong bốn người chúng ta, người chết đầu tiên chính là ngươi, chúng ta ở nơi này, ngươi dựa vào thế lực của cha ngươi cũng vô ích, bản cô nương cũng chẳng muốn nói với kẻ bất lực như ngươi, cút sang một bên đi.
Ngả Mễ Đại Na trở thành người bị cô lập, bản thân không tìm được nơi hả giận.
Ngay cả nữ nhân như Ngả Mễ Đại Na cũng khinh miệt La Kiệt như vậy, hắn đột nhiên giống như già thêm vài tuổi.
Phía sau cửa sắt lao tù ngầm, khóe miệng Phó Thư Bảo nhếch lên mỉm cười.
Hành động nghe trộm thực không có văn hóa, nhưng chính là cách thức tốt nhất nắm giữ nội tâm người khác, đặc biệt là địch nhân ngày đêm muốn mưu tính lấy mạng của hắn.
Độc Nhất Minh nhẹ giọng nói:
Phó Thư Bảo lại lắc đầu:
------oOo------