Nguồn:
read.st
Sau khoảng thời gian nửa đồng hồ cát trôi qua, Tiểu Thanh hái đầy một giỏ Huyễn Tâm nho, Đại Loan Lệ cũng chặt đủ mười cành, buộc lại cẩn thận. Phó Thư Bảo đào tròn mười gốc Huyễn Tâm nho. Vấn đề cũng bởi vậy mà xuất hiện, tới khi ngồi trong giỏ trúc phi hành, trong giỏ trúc tràn đầy quả nho, còn có mười gốc nho và mười cành, như vậy, làm sao có thể mang về?
Phó Thư Bảo dường như không hề muốn đi bộ trên sa mạc.
Tiểu Thanh nhìn đống quả, cành và cây nho thật lớn, lại nhìn hai người Phó Thư Bảo và Đại Loan Lệ, chợt cười nói:
Lát sau, một mỹ nữ dáng vẻ mê người từ sào huyệt của Hồ Nguyệt Thiền bay lên không trung, mang theo một giỏ quả nho, cành nho, cây nho và hai người bay về phía Hậu Thổ Thành.
Điều khác biệt duy nhất chính là, lúc đi thì Phó Thư Bảo và Đại Loan Lệ ngồi trong giỏ trúc, nhưng thời gian trở về Đại Loan Lệ ngồi trên cành nho còn Phó Thư Bảo thì ngồi trên mông Tiểu Thanh.
Đây tuyệt đối là hàng hóa và hành khách hỗn độn trái với quy tắc bay.
Phó Thư Bảo là người cầm lái tuyệt đối không thể lái.
Chẳng qua hắn có cảm giác vô cùng chân thật, bởi vì hắn ngồi trên ghế lái thoải mái nhất bằng da bằng thịt, vì vậy có tính đàn hồi rất cao.
Ngay khi Tiểu Thanh dần dần bay xa, trên bầu trời chỉ còn lại cảnh tượng mơ hồ, tại một đống cồn cát nào đó, có một một con hồ ly lông vang đang ngưỡng vọng nhìn lên.
Xoay người lại, hồ ly lông vàng chạy vội về nhà, rất nhanh biến mất trong sa mạc mênh mông.
Trên một tòa cồn cát, hai chiếc khăn mặt lẳng lặng nằm lại đó.
Cố sự về chiếc mặt là một cố sự vô cùng phức tạp...
o0o
Quay về Hắc Thạch Thành, Phó Thư Bảo liền tiến nhập phòng luyện khí.
Một khối Hỏa Kim Thạch một thước vuông và Viêm Hỏa Linh Tham được bỏ ra ngoài, hai vật này vừa xuất hiện, không khí bên trong nhất thời nóng rực. Trên đường trở về, tuy từng lấy Viêm Hỏa Linh Tham ra lần nữa, nhưng ở trên không trung, không khí lưu động cực nhanh, cho nên tuy rằng cảm thấy nhiệt độ rất cao nhưng không phải không thể chịu được. Lúc này trong không gian khép kín, sau khi lấy ra Viêm Hỏa Linh Tham, toàn bộ gian phòng luyện khí lập tức biến thành lồng hấp, cực kỳ oi bức khó chịu.
Bảo vật ngay trước mắt, Phó Thư Bảo lại không có biện pháp hạ thủ. Đúng lúc này, hắn bỗng nhiên phát hiện ánh sáng trên khối Hỏa Kim Thạch biến hóa kỳ diệu, ánh sáng màu xanh biếc chợt lóe dường như có gì đó trên nó tiêu thất, vì vậy ánh sáng lóe lên liền từ mạnh biến thành yếu.
Tỉ mỉ xem xét, Phó Thư Bảo bỗng nhiên hiểu ra, Hỏa Kim Thạch mất đi Viêm Hỏa Linh Tham rất nhanh sẽ tiêu thất, giống như tràng cảnh hắn nhìn thấy tại Liệt Diễm Hỏa Sơn. Lúc này xuất hiện hiện tượng năng lượng hao mòn, chẳng qua là phần gốc Viêm Hỏa Linh Tham hấp thụ năng lượng từ nó.
Phó Thư Bảo liền cất khối Hỏa Kim Thạch chừng một thước vào Luyện Trữ Vật Giới. Loại linh tài thuộc tính hỏa hiếm lạ này, sau này cần dùng có thể lấy ra, bây giờ để năng lượng của nó hao mòn không có giá trị thì đúng là lãng phí không gì sánh được.
Sau khi thu hồi Hỏa Kim Thạch, trong lòng Phó Thư Bảo thầm nghĩ:
Trong lòng quyết định chủ ý, tay phải Phó Thư Bảo chậm rãi duỗi thẳng. Đồng thời, áp súc lực lượng Nguyên Tố Lực vào song chưởng, hình thành một tầng lực lượng bảo hộ vô hình. Nếu như phát sinh điều ngoài ý muốn, lực lượng tầng bảo hộ có thể tạo được tác dụng bảo hộ.
Càng lúc càng gần, khi bàn tay đặt tới gần Viêm Hỏa Linh Tham, luồng cảm giác nóng bức lại càng rõ ràng. Viêm Hỏa Linh Tham nhìn như trong suốt, lạnh lẽo như băng, trên thực tế tựa như một khối than lửa rực cháy, tay phải Phó Thư Bảo mặc dù có tầng lực lượng bảo hộ trải qua thạch tra của Linh Vẫn Thạch cường hóa, nhưng vẫn cảm thấy đau buốt.
Cuối cùng, Phó thư Bảo cố nén cảm giác thiêu cháy da thịt, mạnh mẽ chộp lấy Viêm Hỏa Linh Tham vào lòng bàn tay. Tiếng xèo xèo nhất thời từ lòng bàn tay truyền đến, giống như âm hưởng than lửa rơi vào thịt, chỉ có điều không phải Viêm Hỏa Linh Tham thiêu đốt bàn tay Phó Thư Bảo, mà là năng lượng nguyên tố hỏa của Viêm Hỏa Linh Tham cực nóng đang công kích tầng lực lượng bảo hộ bằng Nguyên Tố Lực của hắn.
Đúng lúc này, Phó Thư Bảo rõ ràng có thể thấy, nguyên tố hỏa tinh túy nhỏ bé như tơ nhện trong Viêm Hỏa Linh Tham giống như con rắn đang bơi lội, dường như muốn xung kích Viêm Hỏa Linh Tham tiến nhập lòng bàn tay hắn.
Trong lòng Phó Thư Bảo thầm tán thán, đang muốn tìm cách đạt được một chút nguyên tố hỏa tinh túy, đột nhiên một đạo thanh âm truyền tới lỗ tai hắn.
Chính là Luyện Thiên Thử.
Phó Thư Bảo nhất thời buông tay, quay đầu lại chỉ thấy Luyện Thiên Thử từ khe cửa chui vào:
Trong lòng Phó Thư Bảo tràn đầy ngạc nhiên:
Luyện Thiên Thử nói:
Liếc mắt nhìn kỹ Viêm Hỏa Linh Tham, nó lại nói thêm:
Trong lòng Phó Thư Bảo nhất thời vừa cảm thấy sợ hãi vừa thầm than may mắn, nếu như không phải Luyện Thiên Thử chạy tới đúng lúc, kịp thời ngăn cản, bây giờ hắn e rằng đã biến thành một đống than cốc rồi.
Luyện Thiên Thử tiếp tục nói:
Phó Thư Bảo gật đầu:
Luyện Thiên Thử nói:
Trầm ngâm một hồi, trong đầu Phó Thư Bảo đột nhiên lóe lên một đạo linh quang, thốt lên nói:
------oOo------