Nguồn:
read.st
Lý Lân mở miệng nói.
Bạch Tố Tố không chút lay động, trong đôi mắt đẹp tràn đầy kiên định.
Lý Lân xoay người nhìn về phía Chu Thắng Nam, hi vọng y có thể mở miệng khuyên nữ nhân này đi. Ai biết Chu Thắng Nam căn bản không để ý tới hắn, vùi đầu chỉnh sửa hồ sơ trên tay. Khiến Lý Lân hận đến nghiến răng ngứa lợi.
Lý Lân trầm giọng nói.
Bạch Tố Tố tội nghiệp nói.
Lý Lân vươn tay, làm ra một tư thế tiễn khách.
Sắc mặt Bạch Tố Tố cuối cùng cũng thay đổi, nàng hiện tại đã biết rõ Lý Lân tuyệt đối không phải là nói đùa, mà là thật sự không muốn thu nàng. Bạch Tố Tố tuy rằng xuất thân từ sơn trại thổ phỉ, cá tính so với nữ tử bình thường cởi mở hơn nhiều, mưa dầm thấm đất, tâm tư cũng không đơn thuần giống như tướng mạo, nàng đối với dung mạo của mình có tự tin. Ngày hôm nay lúc qua đây nàng càng cẩn thận trang điểm một chút, tuy rằng chưa từng tô son điểm phấn, nhưng vóc người ngạo nhân phối hợp với dung nhan thanh thuần đủ để cho tất cả nam nhân ghé mắt. Đáng tiếc, ngay từ đầu nàng đã tính toán sai, Lý Lân không phải chưa gặp qua mỹ nữ nhà quê, dù cho thực sự là tuyệt thế mỹ nữ, Lý Lân cũng chưa chắc sẽ động tâm. Huống chi Bạch Tố Tố vừa đến đã cùng với hắn chơi tâm nhãn, điều này làm cho Lý Lân từ đáy lòng sản sinh ra một loại phản cảm.
Lý Lân vung tay lên, không chút khách khí nói.
Bạch Tố Tố quật cường nói.
Lý Lân nhăn mày lại, đối với tính cách điêu ngoa của Bạch Tố Tố rất là bất mãn.
Chu Thắng Nam mở miệng nói.
Lý Lân lườm y một cái, có chút không biết nói gì.
Bạch Tố Tố thấy có người lên tiếng ủng hộ, lập tức khí thế phóng đại, ngay cả cái mũ kì thị nữ nhân lớn như vậy cũng dám đội lên đầu Lý Lân.
Sắc mặt Lý Lân biến thành màu đen, ánh mắt nhìn về phía Bạch Tố Tố đầy vẻ nguy hiểm.
Bạch Tố Tố kiên định nói.
Lý Lân cười quỷ dị nói.
Bạch Tố Tố biến sắc, ánh mắt nhìn về phía Lý Lân đầy vẻ phức tạp.
Vẻ trêu tức trên mặt Chu Thắng Nam trong nháy mắt biến mất, không nghĩ tới chính mình vốn định chê cười Tam hoàng tử một câu nhưng lại rước hoạ vào thân. Nếu như là nam nhân khác có tuyệt sắc mỹ nữ như Bạch Tố Tố làm cận vệ, vậy còn không vui mừng như điên. Chu Thắng Nam có mồm mà khó trả lời.
Chu Thắng Nam vẻ mặt đau khổ nói.
Lý Lân nhìn bộ dạng chân tay luống cuống của Chu Thắng Nam cười nói.
Lý Lân thần sắc thản nhiên nói.
Bạch Tố Tố mặc dù đối với kết quả này không phải rất hài lòng, nhưng so với việc bị đuổi ra khỏi quân doanh, trước tiên đi theo phụ tá tâm phúc của Tam hoàng tử cũng không tệ.
Chu Thắng Nam cười khổ nói.
Lý Lân vừa cười vừa nói.
Chu Thắng Nam xụ mặt nói.
Lý Lân đi lại gần mập mờ nói.
Chu Thắng Nam không tự chủ thối lui, hơi mất tự nhiên nói:
Thân thể của ta rất tốt, không có bất cứ vấn đề gì!
Vậy thì chính là trong lòng ngươi có chuyện, ngươi không phải là thích nam nhân chứ?
Lý Lân trêu tức nói.
Nói xong, Chu Thắng Nam giống như chạy trốn ra khỏi lều.
Lý Lân nhìn bóng lưng Chu Thắng Nam, hơi trầm tư nói:
Mặc dù Chu Thắng Nam nhìn thế nào cũng chỉ là một người nam nhân tướng mạo thanh tú, nhưng một ít hành vi vô ý thức của y quá mức nữ tính, nhất là khi tiếp cận lại gần còn ngửi thấy được mùi thơm, khiến đáy lòng Lý Lân sinh ra nghi hoặc rất lớn.
Chuyện của Bạch Tố Tố đối với Lý Lân mà nói chỉ là một tiểu nhạc đệm. Nhất sư đoàn vẫn chưa dừng lại tại khu vực này quá lâu, mà là lấy tư thế đánh nhanh thắng nhanh rời đi. Đám thổ phỉ tại địa vực Tây Bộ tỉnh Hắc Thủy xem như đen đủi. Sơn trại bị đánh phá, đám thổ phỉ không phải bị giết chính là bị bắt. Mới đầu mấy doanh giáo còn từ trong đám tù binh chọn lựa, sau lại trực tiếp không chọn, mặt hàng gì đều dám nhận, quả thực đến trình độ “sống nguội không kị”. Điều này dẫn đến kết quả chính là binh lực của Nhất sư đoàn lấy tốc độ bành trướng khiến người ta phải nghẹn họng nhìn trân trối. Nếu như không phải từ các nơi trong sơn trại thổ phỉ thu được lương thực cùng vật tư sung túc, chỉ riêng lương thực trong quân mang theo căn bản không đủ dùng.
Binh lực bành trướng mang đến chỗ tốt chính là trong cả vùng Tây Bộ tỉnh Hắc Thủy quy mô đại thổ phỉ mấy nghìn người hiện tại đối với Nhất sư đoàn mà nói căn bản không coi vào đâu. Chỉ riêng binh lực của Cận vệ doanh đã vượt lên trước năm ngàn người, chớ đừng nói chi đến trình độ năm giáo đoàn binh mã điên cuồng không kém gì Cận vệ doanh.
Chu Thắng Nam cầm lấy hồ sơ mới sao chép nói. Từ khi bắt đầu tiêu diệt cướp đến bây giờ đã hơn nữa tháng. Đại quân phá hoạch bao nhiêu sơn trại, giết bao nhiêu người, là quân sư mà Chu Thắng Nam đều không rõ ràng lắm. Đại quân binh lực hầu như mỗi thời mỗi khắc đều đang biến động. Nhất là mỗi lần phá hoạch sơn trại đại thổ phỉ, nhân số các doanh giáo đoàn tất nhiên sẽ tăng trưởng. Chỉ riêng hồ sơ ghi chép nhân số, Chu Thắng Nam cũng đã đổi hơn mười mấy tấm. Nếu không phải Lý Lân tặng cho y một cái không gian giới chỉ, sợ rằng hồ sơ Chu Thắng Nam dọc theo đường đi tích lũy cùng bản đồ phác họa địa hình đều đủ cho mấy binh sĩ cường tráng mang theo.
Hiện tại Nhất sư đoàn đã đang tiếp cận biên cương. Phía trước trăm dặm chính là tiền tuyến nơi Quân Đoàn Chân Vũ cùng tam đại Lang quốc giằng co. Bởi vì cách xa quan đạo. Nhóm người Lý Lân cũng không biết tình hình chiến cuộc nơi biên cương ra sao. Thế nhưng càng tiếp cận biên cương, đụng phải binh sĩ bại trận cùng thổ phỉ tan rã cũng càng nhiều. Tin tức mang đến cũng đủ loại, có nói đánh thắng trận, cũng có nói nếm mùi thất bại. Tuy rằng không rõ ràng chiến cuộc cho lắm, nhưng chiến tranh bạo phát đã diễn ra được một tháng, đại quân tam đại Lang quốc chưa từng tiến nhập vào nội địa tỉnh Hắc Thủy lại là sự thật.
Lý Lân vừa cười vừa nói. Càng tiếp cận biên quan thế cục càng khẩn trương. Đến bây giờ, ngay cả trong không khí tựa hồ cũng tràn ngập vẻ khẩn trương nồng đậm.
Hiện tại ta lo lắng nhất là khi tam sư đoàn hội hợp sẽ phải làm sao. Hiện tại nhân mã các giáo đoàn mở rộng quá lợi hại. Vốn cho rằng tối đa cũng chỉ mở rộng gấp hai ba lần. Hiện tại xem ra chúng ta vẫn đánh giá thấp sự quyết đoán của các tướng lĩnh các doanh giáo đoàn. Chỉ riêng theo tình hình Nhất sư đoàn hiện nay, binh lực mở rộng gấp mười. Lượng lớn thổ phỉ gia nhập vào, nhưng cũng làm cho sức chiến đấu bộ đội chúng ta giảm xuống trên phạm vi lớn. Điện hạ, chúng ta phải nghĩ biện pháp khiến quân đội bớt mập một chút, bằng không chúng ta tiêu diệt cướp để luyện binh sẽ toàn bộ bị đánh mất.
Không vội, chờ đến sau khi tam sư đoàn hội hợp, Bổn hoàng tử tự có biện pháp.
Lý Lân cười cười nói.
Vệ thành, thành thị Đại Đường gần biên cảnh nhất, vốn là địa phương Đại Đường cùng phía Bắc Lang quốc buôn bán vật tư trữ hàng. Sau khi vài quốc gia phát sinh chiến tranh, thương lộ bị chặt đứt, Vệ thành cũng nhanh chóng suy thoái. Sau này tướng quân của Quân Đoàn Chân Vũ thiết lập trạm cung ứng ở chỗ này mới làm cho tòa thành thị này bớt suy bại.
Dưới chân tường Vệ thành, một gã Kim giáp tướng quân dẫn người ra khỏi thành đón tiếp.
Lý Lân trầm giọng nói.
Giang Hoài lớn tiếng nói.
Lý Lân cười cười, trong lòng cực kỳ yên tâm. Có Tần Mục lão nguyên soái ở đây, phía Bắc này đảm bảo an toàn hơn không ít.
------oOo------