Nguồn:
read.st
Úy Trì Hổ đi gần lại nói.
Lý Lân nhìn bộ dáng Úy Trì Hổ mặt mũi bầm dập, tức giận hỏi.
Úy Trì Hổ dương dương đắc ý nói.
Lý Lân trầm giọng nói.
Úy Trì Hổ lớn tiếng nói.
Lý Lân đột nhiên biến sắc, quay về phía mấy người bên cạnh nói.
Chu Thắng Nam không giải thích được hỏi.
Lý Lân trầm giọng nói.
Úy Trì Hổ nói.
Lý Lân trầm giọng nói.
Đoàn người Lý Lân vừa nấp đi, ở một đường nhỏ trong ngọn núi phía Nam lao ra một đội thổ phỉ. Trong tay mỗi người cầm vũ khí lấp lánh, hơn nữa thoạt nhìn mỗi người đều là cao thủ.
Chu Thắng Nam liếc mắt một cái thấp giọng nói .
Lý Lân không giải thích được nói.
Tại phương đó có một thế lực tiểu thổ phỉ, tên là Tiêm Ưng Chuỷ, đám người này chỉ sợ là từ trong Tiêm Ưng Chuỷ trở về.
Điện hạ, người xem, trong đám người kia có bắt một ít tù binh. Hơn nữa những người này rõ ràng không lâu trước đó đã từng chiến đấu qua.
Úy Trì Hổ tiến gần nói.
Chu Thắng Nam nói.
Lý Lân kinh ngạc, hắn còn tưởng rằng nhóm thổ phỉ này mới vừa xuống núi cướp bóc trở về!
Chu Thắng Nam nói.
Trong mắt Lý Lân tinh quang chợt lóe. Cả người nhảy ra ngoài.
Chu Thắng Nam khẩn trương kêu một câu, nhưng nhìn thấy Thiết Giáp vệ đồng thời biến mất không thấy, trong lòng yên tâm hơn rất nhiều.
Cẩm Bằng rất đắc ý, là thiếu trại chủ Lâm Tiên trại, phạm vi trăm dặm không người nào không biết đến đại danh Cẩm công tử của hắn. Nhất là những mỹ nữ tiếng lành đồn xa, đều là mục tiêu của Cẩm Bằng. Hôm nay thật vất vả thừa dịp phụ thân bế quan, hắn một mình mang theo cao thủ vào trong trại Tiêm Ưng Chuỷ, đại mỹ nhân Bạch nương tử bị bắt tù binh mà hắn thèm nhỏ dãi đã lâu. Còn đoạt hết toàn bộ tài sản Tiêm Ưng Chuỷ tích lũy vài thập niên, đúng là nhân tài phát huy đúng thời điểm.
Nữ tử bị bắt làm tù binh ra sức giãy dụa, tóc tai nàng bù xù, che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, dung mạo có chút nhìn không rõ, một thân bạch y mất trật tự, khóe miệng mang theo tơ máu, ánh mắt xuyên thấu qua sợi tóc nhìn về phía Cẩm Bằng tràn đầy oán độc.
Cẩm Bằng vẻ mặt cười dâm đãng đi tới. Vươn bàn tay heo ở trên mặt nàng nắm một cái.
Động tác của Cẩm Bằng đưa tới một trận tiếng cười dâm đãng. Cẩm Bằng tuy rằng ác danh lan xa, thế nhưng trong Lâm Tiên trại cũng rất được nhân tâm, rất nhiều nữ tử hắn chơi chán đều đưa cho thủ hạ. Đây cũng là chỗ thông minh của hắn, hắn mặc dù là thiếu trại chủ, nhưng thiên phú võ đạo của bản thân lại rất bình thường, tu luyện vài chục năm, mỗi ngày cung ứng tinh thịt Linh thú cấp độ chuẩn, nhưng hiện tại cũng chỉ là Ngũ phẩm Võ sư đỉnh cao, vài lần trùng kích bình cảnh đều thất bại. Không có thực lực, Cẩm Bằng chỉ có thể thông qua các thủ đoạn khác lôi kéo người trong sơn trại, mấy năm trôi qua xác thực nắm giữ không ít quyền lợi.
Lý Lân nhảy tới quát ra ngôn từ chính nghĩa. Vẻ mặt chính khí, nhưng trong lòng cảm thấy thú vị không thôi. Không nghĩ tới chính mình đi tới dị giới còn có cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân. Về phần hắn hô lớn câu ngôn ngữ tú tài kia, chỉ là nhất thời nghĩ thú vị mà thôi.
Thiếu trại chủ sững sờ một chút, có chút ngạc nhiên nhìn Lý Lân bỗng xuất hiện, trên mặt là một bộ dạng ngươi có bệnh hả. Bạch nương tử bị trói chéo tay trong mắt hiện lên một vệt kích động, thế nhưng khi thấy dáng vẻ Lý Lân, trên mặt lại không che dấu được thất vọng.
Cẩm Bằng buông Bạch nương tử ra, vẻ mặt cao ngạo đi về phía Lý Lân.
Lý Lân bình tĩnh nói. Không chút nào đem những thổ phỉ này để ở trong mắt.
Một gã thống lĩnh Lâm Tiên trại tiến đến trước mặt Cẩm Bằng nói. Người này khoảng năm mươi tuổi, thân thể gầy gò, giữ lại một chút chòm râu dê. Trong đôi mắt nhỏ thỉnh thoảng hiện lên thần sắc thâm độc.
Cẩm Bằng quan sát Lý Lân một phen, phát hiện hắn trừ tướng mạo anh tuấn ra, thực sự nhìn không ra chỗ nào quỷ dị. Bởi vậy, thiếu trại chủ quyết định tự mình xuất thủ, mượn Lý Lân biểu lộ rõ quyền uy của mình .
Thống lĩnh Lâm Tiên trại trầm tư một chút, gật đầu đồng ý.
Cẩm Bằng tràn đầy tự tin nói.
Lý Lân theo dõi gã, thân thể bắt đầu căng thẳng.
Bị một tiểu tử lai lịch không rõ như Lý Lân nhục mạ, thiếu trại chủ vốn cao cao tại thượng không người dám chọc lập tức phát hỏa. Chân khí trên người bắt đầu khởi động, dĩ nhiên sản sinh ra một cỗ ý chí võ đạo không kém.
Lý Lân nhếch miệng cười nói.
Cẩm Bằng nhằm về phía Lý Lân, mặt ngoài một đôi nắm đấm xuất hiện chân khí màu vàng nhạt .
Cơ thể Lý Lân khẽ động, cả người giống như một con báo, vô thanh vô tức nhằm về phía Cẩm Bằng.
Một tiếng giòn vang, sắc mặt Cẩm Bằng trong nháy mắt đỏ lên, khua nắm đấm bị Lý Lân ngăn trở. Hắn cảm thấy nắm đấm của mình giống như nện vào trên sắt thép, cổ tay quả thực muốn đứt hẳn ra.
Lý Lân liên tục lùi lại mấy bước, sắc mặt đồng dạng đỏ lên, đôi cánh tay bị chấn động đến mức tê dại.
Trong lòng Lý Lân cười khổ. Hắn sở dĩ dám bằng vào cơ thể chống đối nắm đấm đầy chân khí của Cẩm Bằng, chính là bởi gì mấy ngày nay hắn tu luyện Kim Cương Bất Hoại Thần Công, vào ngày hôm qua, bức đồ thứ nhất của Kim Cương Bất Động Minh Vương Kinh hắn đã tu luyện viên mãn. Lực lượng cùng cường độ cơ thể đạt được đột phá không nhỏ.
Cẩm Bằng rống to một tiếng, một chân đá xuống người Lý Lân.
Cơ thể Lý Lân nhảy một cái, né tránh đòn quét ngang của Cẩm Bằng. Cơ thể thuận thế nắm lấy cánh tay của hắn ta linh hoạt bẻ gãy về phía sau.
Cẩm Bằng rống to, chân khí màu vàng đất trên nắm đấm càng thêm lóe sáng, một đôi nắm đấm múa thành gió, đem Lý Lân bức ra xa.
Lý Lân than thở, cơ thể lùi lại, tách khỏi nắm đấm của Cẩm Bằng.
Nắm đấm của Cẩm Bằng càng đánh càng nhanh, thế nhưng trước sau ngay cả góc áo Lý Lân đều sờ không tới, không khỏi có chút phập phồng không yên.
Tên thống lĩnh sơn trại kia hét lớn một tiếng, giơ đao nhằm về phía Lý Lân.
Úy Trì Hổ lao tới, cơ thể cường tráng giống như một tòa núi thịt ngăn cản lối đi của Ngụy thống lĩnh Lâm Tiên trại
Ngụy thống lĩnh la lớn. Hơn mười tên thổ phỉ lập tức vung đao xông lên.
Úy Trì Hổ sắc mặt đại biến, một cái Ngụy thống lĩnh hắn không sợ chút nào, nhưng hơn mười tên cao thủ Võ sư trung giai trở lên hắn lại chịu không được.
Một tiếng rống to đem mọi người trấn trụ. Chỉ thấy thiếu trại chủ Cẩm Bằng vừa nãy vẫn còn uy phong lẫm liệt hiện tại giống như con chó chết nằm ở trong tay Lý Lân.
Ngụy thống lĩnh từ trước người Úy Trì hổ nhảy ra, ánh mắt nhìn Lý Lân tràn đầy âm trầm.
Thả nữ tử kia ra! Lý Lân đoạt lấy bội đao của Cẩm Bằng, cầm đao để ngang yết hầu hắn. Máu tươi từ lưỡi đao chảy xuống.
Dừng tay, không nên thương tổn thiếu trại chủ, chúng ta lập tức thả người.
Ngụy thống lĩnh sắc mặt đại biến, lập tức để người thả Bạch nương tử ra. Bạch nương tử bước chân không có lực, nhưng vẫn rất nhanh chạy đến phía sau Lý Lân, nàng hiểu, hiện tại chỉ có Lý Lân có thể bảo hộ nàng.
Lý Lân trầm giọng nói.
Công tử...
Nhanh lên một chút!
Vâng!
Úy Trì Hổ tóm lấy Bạch nương tử nhằm về phía sau vách đá.
Máu tươi bắn tung toé. Đầu thiếu trại chủ Cẩm Bằng lăn trên mặt đất.
Lý Lân bỏ lại thi thể, có chút bất đắc dĩ nói.
Thống lĩnh sơn trại sắc mặt đại biến, ánh mắt nhìn về phía Lý Lân hận không thể ăn hắn:
Tiểu tử, ngươi phải chết!
Có chết hay không phải xem bản lĩnh của ngươi ! Ngươi có dám cùng ta đơn độc đánh một trận?
Lý Lân tùy ý trên thi thể Cẩm Bằng lau chùi vết máu trên đao, ánh mắt nhìn về phía Ngụy thống lĩnh tràn đầy chiến ý.
------oOo------