Nguồn:
read.st
Động tĩnh trong lều kinh động đến mọi người, huyện lệnh Trấn Phượng Vĩ Trần Phương, huyện thừa Kim Nguyên, tổng binh Tiền Thiết Long đều chạy tới. Vốn muốn đi vào tìm hiểu, nhưng Thiết Giáp vệ đứng ở cửa lại ngăn cản lối đi của bọn họ.
Đối mặt với ngăn cản của một Tiên Thiên cao thủ ai dám xông loạn.
Trần Mặc vẻ mặt lo lắng nói. Nếu như Tam điện hạ tại Phượng Vĩ Trấn xảy ra chuyện gì, gã sợ rằng không đảm đương nổi.
Tiền Thiết Long có chút không xác định nói.
Trần Phương ngạc nhiên.
Thiết Long lắc đầu nói. Theo như đồn đãi người có thiên phú võ đạo dị bẩm khi tiến giai sẽ kèm theo cảnh tượng kì dị, nhưng đều là chuyện lúc cao thủ trên Tiên Thiên đột phá tiến giai, vẫn chưa từng nghe nói người võ đạo dưới Tiên Thiên tiến giai sẽ có dị tượng xuất hiện.
Trần Mặc, Úy Trì Hổ cũng phát hiện dị thường ở chỗ chủ trướng, vội vã đi qua tìm kiếm.
Úy Trì Hổ mở miệng nói
Trần Mặc ngạc nhiên.
Úy Trì Hổ vẻ mặt hiếu kỳ nói.
Trần Mặc thoáng cảm thán nói.
Tiền Thiết Long đi tới hỏi. Huyện lệnh Trần Phương, huyện thừa Kim Nguyên vẻ mặt cũng là hiếu kỳ tập hợp đến.
Trần Mặc đang định mở miệng đã bị tiếng ho khan của Úy Trì Hổ cắt đứt. Trần Mặc nghiêng đầu nhìn về phía binh sĩ cứng đầu của Ngự Lâm quân, ánh mắt đưa qua một dấu hỏi.
Úy Trì Hổ mở miệng nói.
Trần Phương nhìn Úy Trì Hổ nói. Úy Trì Hổ một thân binh sĩ giáp trụ, khiến mấy người nhìn không ra thân phận của gã.
Úy Trì Hổ không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.
Trần Mặc gật đầu, đồng ý cách nói của Úy Trì Hổ.
Trong mắt Tiền Thiết Long hiện lên một vệt tinh quang, ánh mắt nhìn về phía Trần Mặc cùng Úy Trì Hổ tràn đầy suy tư.
Đúng lúc này, vòng xoáy thiên địa nguyên khí bao phủ giữa trướng chậm rãi tiêu tán, trong lều truyền ra một cỗ chân nguyên ba động. Mấy người chờ bên ngoài sắc mặt đồng thời thay đổi.
Trần Phương vẻ mặt ngạc nhiên nói. Trên mặt mấy người khác cũng đồng dạng ngưng trọng, đối với Tam hoàng tử càng thêm cảm thấy thần bí.
Doanh trướng mở ra, Lý Lân sắc mặt hồng nhuận đi ra.
Thấy mọi người chặn ở cửa, Lý Lân kinh ngạc hỏi.
Úy Trì Hổ cao giọng nói. Mấy người khác cũng đều chúc mừng, ánh mắt nhìn về phía Lý Lân đều là vẻ khiếp sợ.
Bọn họ vậy mà nhìn không ra thực lực của Lý Lân, phải biết rằng, ở đây trừ Úy Trì Hổ là còn cách Võ tông nửa bước ra, mấy người khác đều là cao thủ Võ tông trở lên, Tiền Thiết Long càng là ngũ phẩm Võ tông. Thế nhưng trong mắt bọn hắn, khí tức trên người Lý Lân bình thản đến cực điểm, căn bản nhìn không ra dáng vẻ tu luyện võ đạo. Nếu như mọi người không phải mới vừa cảm thụ được khí tức ba động dồi dào của Lý Lân, sợ rằng thật sự sẽ tin tưởng hắn không thông võ đạo.
Lý Lân trầm giọng hỏi.
Trần Mặc nói. Ngay cả chính gã cũng không phát hiện, trong lời nói của mình nhiều thêm một tia cung kính cùng tín phục.
Lý Lân không chút nghĩ ngợi phân phó nói.
Tiền Thiết Long mặc dù đối với lời nói của Lý Lân không giải thích được, nhưng vẫn không chút do dự thi hành mệnh lệnh.
Lý Lân cười cười hỏi.
Trần Mặc cười khổ nói.
Lý Lân cười cười nói.
Úy Trì Hổ nói.
Lý Lân không chút do dự nói.
Trần Mặc ngạc nhiên. Không nghĩ tới Lý Lân lại có cách suy nghĩ này.
Lý Lân kiên định nói.
Trần Mặc có chút lo lắng nói.
Lý Lân trầm giọng nói.
Trần Mặc không nói gì nữa, thế nhưng trong lòng chấn động không cách nào che dấu được. Biểu hiện của Tam hoàng tử từ khi tiến vào quân doanh điểm nào cũng khiến người ta ngoài ý muốn. Nếu như đại quân đội Ngự Lâm quân không đúng hạn chạy đến, Trần Mặc tin tưởng, Lý Lân tuyệt đối làm ra được chuyện toàn bộ chạy về Đế đô. Đến lúc đó mặt mũi của Ngự Lâm quân đều sẽ bị mất hết. Nghĩ tới đây, Trần Mặc chạy đến lối vào quan đạo, hơi lo lắng nhìn về phương xa.
Lý Lân trầm giọng nói.
Úy Trì Hổ đại hỉ, lớn tiếng nói:
Thời điểm Úy Trì Hổ tại quân đoàn phía Tây đã từng là doanh trưởng, chỉ là đắc tội nguời khác, liền bị ngấm ngầm điều tới trong Ngự Lâm quân. Ngự Lâm quân có trách nhiệm bảo vệ kinh thành, căn bản không có chiến sự, sinh hoạt an nhàn cũng đại diện cho việc không lập được chiến công. Sau lưng gã lại không có gia tộc chống đỡ, tại bên trong Ngự Lâm quân lăn lộn một năm, không chỉ thân phận quan quân không có, còn trở thành một binh lính cứng đầu. Gã trở thành đầu lĩnh đám binh lính cứng đầu, nguyên nhân rất lớn là lên án sự bất công đối với quân doanh.
Làm một gã quân nhân, Úy Trì Hổ nằm mơ cũng muốn có một ngày có thể một lần nữa mang binh. Hiện tại Lý Lân cho gã cơ hội, gã thậm chí so với Trần Mặc còn khẩn trương hơn, cũng đồng thời chạy đến lối vào quan đạo, một đôi mắt hổ mong chờ nhìn cuối thông đạo. Hai đại lão gia tựa như hai oán phụ trông mong phu quân trở về, quả thực là trông mòn con mắt.
Lý Lân cười cười, bắt chuyện với Tiền Thiết Long, Trần Phương, Kim Nguyên ba người cùng dùng cơm. Ngược lại chính là Trần Mặc cùng Úy Trì Hổ hai người tạm thời ăn không vô.
Lúc này sớm đã quá giờ ăn, Tiền Thiết Long ba người đều đã ăn qua, thế nhưng Tam hoàng tử mời cơm, bọn họ tự nhiên không dám cự tuyệt.
Trên bàn cơm, Lý Lân cũng không ngẩng đầu lên, trong mắt chỉ có thức ăn đầy bàn. Một trận gió cuốn mây tan, ba người tiếp khách trợn mắt há hốc mồm. Huyện lệnh Trần Phương cùng huyện thừa Kim Nguyên vẻ mặt không giải thích được, nhưng Tiền Thiết Long vẻ mặt mặt lại có tia sáng kỳ dị. Là quân nhân, tùy thời cũng có thể đạp ra chiến trường. Đâu có thời gian nhàn nhã nhai chậm nuốt từ từ. Bởi vậy quân nhân ăn cơm cho tới bây giờ chỉ có một chữ nhanh. Lý Lân hành động như vậy không những không khiến y phản cảm, trái lại khiến y cảm thấy rất thân thiết, nguyên bản đã ăn no bụng tựa hồ cũng lần thứ hai đói lại.
Trần Mặc như một trận gió xông tới. Có chút ngạc nhiên nhìn hai nam nhân đang ăn như hổ cùng hai nam nhân đang nhìn đến há hốc mồm .
Lý Lân nuốt vào thức ăn trong miệng, rồi hỏi.
Trần Mặc hưng phấn nói.
Trên mặt Lý Lân cũng không có chút nào ngoài ý muốn. Từ vài phút trước Thiết Giáp vệ đã cảm thấy được tiếng bước chân đến từ trên quan đạo. Thiết Giáp vệ cùng Lý Lân tâm ý tương thông, tự nhiên Lý Lân cũng biết.
Trần Mặc nhìn đồng hồ cát nói.
Lý Lân đứng dậy sải bước ra khỏi quân doanh. Trần Mặc theo sát phía sau. Tiền Thiết Long đứng lên. Đột nhiên biến sắc. Không tự chủ ôm lấy bụng.
Trần Phương vẻ mặt khinh bỉ nói. Thoạt nhìn quan hệ cá nhân của hai người hẳn không tệ, trên mặt Tiền Thiết Long không có chút nào tức giận, ngược lại có một tia xấu hổ.
Tiền Thiết Long nói.
Trần Phương sợ hết hồn, bật thanh âm nói:
Tiền Thiết Long lắc đầu, nói:
Lão Trần, ý tứ của ngươi ta hiểu. Nhưng ta là một gã quân nhân, không phải chính khách. Ta mặc kệ tương lai triều đình ai tới ngồi, ta chỉ cầu theo một vị thống soái anh minh quyết chiến sa trường là tốt rồi. Về phần tương lai được phong hầu bái tướng hay là da ngựa bọc thây, những thứ này đều không trọng yếu! Ta cảm giác tìm được rồi!
Tam điện hạ thật tốt như ngươi nói?
Trần Phương thật sự nhìn không ra Lý Lân có điểm gì đáng giá để Tiền Thiết Long đi theo.
Tiền Thiết Long nói.
Trần Phương trầm mặc, nhìn hán tử tại Phượng Vĩ Trấn ngủ đông năm năm, Trần Phương tựa hồ lại nhìn thấy thiết huyết hán tử một mình thâm nhập, huyết sát ngàn dặm mà không ngã.
------oOo------