Nguồn:
read.st
Lý Chấn Uy lấy từ trong không gian giới chỉ ra một cây cổ cầm, bọc bên ngoài là một tấm lụa màu trắng tuyết, để người chuyển tới cho Ny Ny cô nương.
Quả nhiên, tinh nhũ linh tuyền của Dư Xạ vẫn chưa khiến cho Ny Ny cô nương phải đoái hoài, thế nhưng cây cổ cầm này của Lý Chấn Uy lại giành được sự để tâm của mỹ nhân. Ny Ny cô nương nhẹ nhàng mở tấm lụa ra, một cây cầm màu đen, hình dáng cổ kính lộ ra, từ phía xa đã có thể cảm nhận được một tia khí tức mênh mang.
Ny Ny cô nương kinh ngạc nói.
Lý Chấn Uy nho nhã nói, không thể không nói, lão gia hỏa này mà nghiêm chỉnh lại thì rất có mị lực. Huyết thống hoàng thất trải qua mấy trăm năm lắng đọng, sớm đã trở thành phẩm chất cao. Hơn nữa Lý Chấn Uy luôn đứng ở địa vị cao, niên kỷ tráng niên, võ đạo đột phá Tiên Thiên, nên sự thành thục tuyệt không phải đám công tử ca thế gia có thể so sánh được.
Vương Thạch mỉm cười, lấy từ trong không gian giới chỉ ra một quyển thư tịch đóng gói cẩn thận, đưa cho tiểu nhị bên cạnh.
Ny Ny cô nương giật mình, đây dĩ nhiên là một quyển nhạc phổ, hơn nữa là một trong chín quyển Thiên Âm Phổ mà Cầm Ma năm đó chỉ dùng một cây cầm để tung hoành thiên hạ.
Vương Thạch tự tin nói, bởi hắn sớm biết Ny Ny cô nương si mê âm luật, là người lấy âm nhập đạo, thế nên ở đây mọi người đều nhất trí, cho dù là tinh nhũ linh tuyền, hay là Nha Phong cổ cầm, thì cũng không thể bằng được quyển Đại Đạo Thiên Âm Phổ trân quý này, bởi nó chính là âm luật để sáng tạo thần âm khúc phổ, bất kỳ một kẻ nào si mê âm luật đều sẽ không bỏ qua cho nó. share tại banlong chấm us
Ny Ny cũng chưa mở ra xem, chỉ đưa cho người bên cạnh. Nàng đưa ánh mắt nhìn về phía người khác, bọn họ cũng tự nhiên tặng lễ vật mà mình chuẩn bị, tuy chúng không phải vật phàm, nhưng so với Lý Chấn Uy, Vương Thạch và Dư Xạ thì kém quá xa.
Trần Vũ Phong kích động đưa ra một cây tiêu màu tử kim.
Ny Ny cô nương chỉ liếc mắt nhìn qua, chứ không có chút biến hóa gì hết. Mọi người nhìn Trần Vũ Phong mà mỉm cười, ai mà không biết tiếng đàn của Ny Ny cô nương động thiên hạ, tự dưng đi tặng một cây tiêu, chẳng khác gì tặng một cái chày gỗ.
Tất cả mọi người đều đã đưa lên, chỉ còn Lý Lân đang ngồi bắt chéo hai chân. Ny Ny cô nương đưa mắt nhìn về phía hắn, khiến cho mọi người cùng quay về phía hắn.
Lý Chấn Uy cảm thấy rụng rời trong lòng, quên mất phải đem quy củ ở đây nhắc nhở hắn. Nếu để cho tên tiểu tử này mà hồ đồ thì sẽ ảnh hưởng tới địa vị của mình trong lòng Ny Ny cô nương mất.
Trần Vũ Phong nhìn Lý Lân đang bày ra một cái dạng không liên quan tới mình, nhịn không được mở miệng châm chọc.
Lý Lân thản nhiên mở miệng hỏi.
Lý Chấn Uy vỗ trán, chẳng biết nói gì luôn. Tiểu tử ngươi là người trong hoàng thất nha, lại còn bủn xỉn như vậy thực là làm xấu mặt hoàng thất quá đi.
Tất cả các vị công tử ca cũng chết sặc, ánh mắt nhìn Lý Lân tràn đầy vẻ bát quái. Tiểu tử cực phẩm này rốt cuộc là đến từ đâu, gọi hắn là đồ nhà quê là vũ nhục cái từ này rồi.
Tiểu nhị trẻ tuổi bên cạnh lên tiếng, không thể không nói, tố chất của đám người Lăng Tiêu lâu này không tệ. Mà thực lực cũng bất phàm, người nói chuyện hòa ái với Lý Lân này còn có thực lực Cửu phẩm Võ Tông, có thể thấy bối cảnh của Lăng Tiêu thực không tầm thường.
Lý Lân gật đầu, là quy củ ắt phải tuân thủ, Lý Lân ngẫm nghĩ, tiện tay lấy ra một viên trân châu màu vàng đưa cho bồi bàn, ý bảo hắn có thể đưa đi.
Hạt châu kim sắc này tỏa ra ánh quang sáng lạn, nhưng nguyên khí ba động rất yếu, thấy thế nào cũng chẳng phải thứ tốt.
Lý Lân không quan tâm nói, đối với vị Ny Ny cô nương có thể gợi lại ngọn nguồn hồi ức hắn rất kiêng kỵ. Hắn khác với người khác, nói cách khác hắn là tu hú đẻ tổ người, để người ta mà biết được ký ức trong đầu hắn thì chờ đợi hắn chỉ có tai họa ngập đầu mà thôi.
Tiểu nhị lắc đầu, không hiểu được Lý Lân đang nghĩ gì, nhưng hắn vẫn cung kính mang hạt châu kim sắc không có chút thần bí này lên sân khấu.
Ny Ny cô nương nhìn thấy hạt châu kim sắc thì trước hiện lên sự nghi hoặc, ngay sau đó chính là khiếp sợ.
Nói rồi, dịu dàng cúi đầu, lui lại phía sau màn.
Đám công tử phấn chấn hết cả lên, vị Ny Ny cô nương này cũng không phải nữ tử bình thường, mà chính là Thánh nữ hiện nay của Luyện Tình tông ở sau Lăng Tiêu lâu. Một năm trước bắt đầu hành nghề ở Lăng Tiêu lâu, bằng vào tiếng đàn động nhân tâm oanh động cả Hắc Thủy vương thành. Trải qua một năm này, biết bao đại nhân vật trầm mê bên trong tiếng đàn của Ny Ny cô nương. Ở trong đại hội kén chồng này, cho dù có là thiên tài địa bảo ra sao, thì sắc mặt của Ny Ny cô nương không đổi, kết quả vẫn không chọn được chồng. Mà lần này Ny Ny cô nương tự mình nói sẽ cho câu trả lời thuyết phục khiến mọi người phấn chấn. Nếu như Ny Ny cô nương thực sự lấy chồng, thì các đại nhân vật ở đây chỉ sợ phải khóc tới chết rồi.
Lý Chấn Uy đứng dậy đi tới trước mặt Lý Lân, hỏi:
Hắn ngồi ở trước nhất, sự từng trải của bản thân cũng phong phú. Ánh mắt giấu diếm của Ny Ny cô nương có thể tránh được người khác, nhưng hắn vẫn nhận ra được. Về phần hạt châu kim sắc kia, bởi vì ở quá xa nên không có thể thấy rõ. Bằng không thì hắn cũng sẽ không tự mình qua đây để hỏi.
Lý Lân cười cười, chẳng quan tâm nói.
Lý Chấn Uy khẽ nói.
Lý Lân cảm thấy buồn cười, lão nào đó mới rồi còn tranh nhau đỏ mặt tía tai, giờ lại khuyên mình đừng nên tiến tới.
Sắc mặt Lý Chấn Uy càng thêm ngưng trọng.
Lý Lân rất là khó hiểu, nếu Ny Ny cô nương đã nguy hiểm như thế, tại sao lại có lắm kẻ truy cầu đến như vậy.
Lý Chấn Uy giải thích.
Lý Lân phá ra cười.
Lý Chấn Uy tự tin nói.
Lý Lân nhìn đám công tử ca trong đại sảnh đang hưng phấn không ngừng mà hỏi.
Lý Chấn Uy thấp giọng nói.
Lý Lân cảm thán với hành động của đám thế lực lớn này. Biết trước mặt chính là hố lửa, lại vì lợi ích mà không hề do dự đá đệ tử gia tộc tới.
Lý Chấn Uy cảm khái.
Lý Lân khẽ hỏi lại.
Lý Chấn Uy ra vẻ cao thủ, cô đơn chiếc bóng, khiến cho Lý Lân chẳng biết nói sao.
------oOo------