Nguồn:
read.st
Hoàn cảnh giương cung bạt kiếm khiến cho mọi người ngây người ra. Cảnh cự hán ném cái tên hèn mọn kia khiến cho mọi người sợ hãi, đối với thần lực của cự hán rất kiêng kỵ. Nhưng Lý Lân có thể bằng vào lực lượng bản thân ngăn trở cự hán, quả thực là khó tưởng.
Lúc này Lý Lân đang mang một thân y phục võ sĩ màu xanh bẩn thỉu vô cùng, khuôn mặt non nớt bị đám tóc mất trật tự che khuất, thoạt nhìn nhiều thêm ra một phần tang thương nơi giang hồ. Thân thể hắn phát triển khá tốt, gần mười lăm tuổi cũng đã 1m75.
Nhưng ở nơi võ đạo hưng thịnh thế này thì đám tráng hán cao hơn hai thước cũng không khó gặp, nên Lý Lân mà bị ném vào đám người sợ rằng sẽ bị bao phủ mất. Hơn nữa nhờ vào Kim Cương thần công, tinh khí dư thừa trong cơ thể cũng bị luyện hóa. Cơ thể thu nhỏ lại kích cỡ người bình thường, nhưng cường độ thân thể thì gấp mấy chục lần. Ai cũng không nghĩ tới kẻ có thân hình gày gò như thế lại ẩn chứa lực lượng cường hãn.
Thiếu nữ kéo ca ca mình lại, nhìn Lý Lân bằng ánh mắt tràn đầy áy náy.
Thiếu nữ ôn nhu nói, đối với sự xin lỗi của thiếu nữ, Lý Lân chỉ có thể nhịn ở trong lòng.
Lý Lân không lý giải được, gã cự hán này quá lỗ mãng. Cái tên hèn mọn kia khiến cho hắn tức giận rồi, không nghĩ tới bản thân mình lại cùng một mặt hàng với cái tên hèn mọn đó. Điều này khiến cho hắn rất là buồn bực, chính mình chân thành muốn mua đồ thế quái nào lại thành đùa giỡn muội muội của hắn, thực là không thể chịu được.
Thiếu nữ chắn trước mặt ca ca mình, trên khuôn mặt đẹp là sự nghiêm khắc. Tráng hán giống như một đứa trẻ bị ủy khuất vậy, sự hung hãn lúc nãy đã bay lên tận chín tầng trời, khiến cho Lý Lân cảm thấy buồn cười trong lòng. Tráng hán này thực lực bất phàm, riêng lực lượng đã không kém gì Tứ phẩm Võ Tông rồi, mà trong nháy mắt giao thủ, sát lục chi khí mà hắn bạo phát ra cũng khiến cho Lý Lân phải động dung. Đây tuyệt đối là thứ đã được tích tụ qua bao nhiêu chém giết mới có thể thành.
Thiếu nữ sao không thể nhìn ra được Lý Lân là kẻ có năng lực giết chết cả hai người bọn họ. Ca ca của mình luôn kiêu ngạo vì lực lượng, nay lại bị áp chế, thực khó tưởng tượng được bên trong thân thể gầy yếu của Lý Lân lại ẩn chứa lực lượng đáng sợ đến như thế. Hắc Thủy vương thành tuy rằng cấm tranh đấu nhưng mấy trăm năm truyền thừa, quy củ này còn bao nhiêu lực ước thúc thì không ai rõ được.
Lý Lân gật đầu, ít nhiều cũng hiểu tên cự hán này có chút vấn đề. Nhưng nhìn gã cũng không phải cái kẻ thích phát cuồng với người khác, chí ít gã cũng chưa từng xuất thủ với trung niên nhân mới vừa mua con Đại Tích Dịch kia vậy.
Thiếu nữ thu cái vật màu trắng kia lại, khuôn mặt có chút đỏ lên.
Lý Lân nhìn trung niên nhân kia giao linh thạch liền hiểu trung phẩm linh thạch chính là thứ mà hắn có tới hơn 100 viên, còn cái đám trung phẩm mà hắn có ít ỏi đó lại chính là thượng phẩm linh thạch. Kết quả này khiến cho hắn thoáng chốc biến thành kẻ có tiền, mà cũng chỉ có cái vật màu trắng kia mới khiến cho lục mang tinh sinh ra rung động. cho nên Lý Lân mới có thể không biết rõ tình huống ra sao mà mở miệng mua.
Thiếu nữ trừng lớn đôi mắt, trong mắt có thêm một tia chờ mong.
Lý Lân lắc đầu, thứ có thể khiến lục mang tinh rung động tất nhiên là bất phàm, chỉ là cụ thể là thứ gì thì hắn không biết được. Hơn nữa nàng ta nói đó là vật thiếp thân càng khiến cho Lý Lân không biết nói gì hơn.
Thiếu nữ có chút thất vọng, bởi vốn tưởng có người nhận biết được nó là gì, cuối cùng cũng không có kết quả gì.
Lý Lân hỏi.
Thiếu nữ kể với giọng thương cảm, đối với cuộc sống của những người tầng dưới xã hội thì chiến tranh chỉ luôn mang tới cho bọn họ sự đau xót mà thôi.
Lý Lân hiếu kỳ lên tiếng. Nếu hắn nhớ không nhầm thì người phụ trách phương tây hẳn là Lục hoàng tử Lý Nghị…
Tiểu cô nương có chút bi thương nói, xem ra sự đau xót khi xa xứ thực lớn.
Lý Lân trầm giọng hỏi.
Thiếu nữ kể lại, âm thanh buồn rầu, nhìn về người ca ca đang ngây ngô cười rất đau lòng.
Lý Lân ngẫm nghĩ rồi nói.
Thiếu nữ kinh ngạc nhìn Lý Lân, nhìn hắn còn nghèo túng hơn cả hai người họ. Hắn có năng lực thuê huynh muội bọn họ sao?
Lý Lân cười thực chân thành, không nói tới cái thứ màu trắng kia, chỉ riêng hai huynh muội này đã khiến cho hắn hứng thú, hai người rất đáng được bồi dưỡng. Tâm trí của ca ca không cao, nhưng một thân lực lượng mạnh mẽ, Lý Lân đã thử qua, tu vi chân khí của hắn không thấp, đã tới Ngũ phẩm Võ Tông, tuy thiên phú không bằng Ngụy Duyên nhưng ngẫm lại gã xuất thân thì cũng đã không tệ. Tiểu cô nương tuy ôn nhu yếu ớt, khuôn mặt non nớt, nhưng làm việc lại khôn khéo, hiển nhiên đã trải qua không ít sóng gió rồi. Hơn nữa ở độ tuổi của nàng, võ học thiên phú không tốt thì nên bồi dưỡng một hướng khác để thành nhân tài hữu dụng.
Tiểu cô nương rất do dự, lời nói của Lý Lân rất chân thành, nhưng trọng yếu nhất là ở bên người hắn có một cao thủ thâm bất khả trắc. Người như thế mà coi trọng huynh muội mình thì thật có thể sống sót ở nơi này. Dù sao thì đối với người nhỏ tuổi như nàng thì lưu lạc không phải là điều tốt đẹp gì.
Tiểu cô nương xoay người hỏi cự hán.
Cự hán ngồi xổm xuống, quan sát Lý Lân, trong mắt hiện lên một sự trầm tư.
Cự hán nói xong rồi cười ngây ngô, đâu còn sự bạo ngược vừa nãy.
Thiếu nữ do dự hồi lâu rồi nói.
Lý Lân cười nói, thu nhận hai người chỉ là nhất thời, về phần sau này sẽ có chuyện gì thì hắn chưa có nghĩ tới.
Tiểu cô nương quay người nói. Sau đó chỉ thấy cự hán nhanh nhẹn động thủ, đem đồ thu lại vào túi không gian bên hông.
Tiểu cô nương ôn nhu hỏi.
Trước khi có thể xác định an toàn, hắn quyết không đem thân phận hoàng tử nói cho bọn họ biết.
Tiểu cô nương nói.
Lý Lân vô cùng tự tin mình có thể thu được huynh muội Hồ thị.
Ngụy Duyên nhắc nhở.
Lý Lân gật đầu, xác thực có mất chút thời gian, chẳng qua có thể nhận được Hổ thị huynh muội thì càng đỡ.
Tối thiểu hành động cũng không phải là một mình nữa rồi.
Lý Lân đi tới vỗ vỗ vai tên Hổ Si rồi nói.
Hổ Si ồm ồm nói, trong giọng nói còn có một tia không phục.
Cái tính đơn thuần ngây dại ấy lại khiến cho Lý Lân quên sự tức giận, tâm tình cũng thấy sảng khoái hơn hẳn.
Loạt xoạt!
Một đám người từ bên trong đoàn người chạy lại.
Kẻ lên tiếng chính là hán tử hèn mọn, hắn đưa ánh mắt oán độc nhìn Hổ Si. Mà kẻ được gọi là đại câ thì cũng hơn 40 tuổi, thân hình cũng khá hùng tráng, có điều vẫn chỉ bằng nửa người Hổ Si mà thôi. Chẳng qua khí tức trên người hắn có sự ba động mạnh mẽ, có chút tương tự với Ngụy Duyên vậy.
Lý Lân nhíu mày, không nghĩ tới lại có thể đụng tới cái loại phiền phức này, hơn nữa nhìn trang phục với dẫn người đi theo thì chẳng khác gì đám du côn chiếm đóng ở địa bàn nào đó ở kiếp trước.
Kẻ được xưng là lão đại kia nhìn phía đám Lý Lân, nhất là thấy Ngụy Duyên có khí tức tương tự mình, vốn là khí thế đang mạnh mẽ không khỏi giảm đi vài phần.
Ngụy Duyên tiến lên một bước, trầm giọng nói.
Lão đại kia hỏi.
Ngụy Duyên.
Là Ngụy gia tam công tử sao?
Lão đại hét lên kinh hãi, có chút ngưng trọng nhìn Ngụy Duyên.
Ngụy Duyên khí phách nói.
Vị lão đại kia âm tình bất định, người dưới tay hắn nghe nói là Ngụy gia tam công tử cũng có chút ỉu xìu.
Lưu Khuê tránh đường, thần sắc rất là cân nhắc.
Ngụy Duyên cũng chẳng để Lưu Khuê vào mắt, xoay người nói với Lý Lân.
Lý Lân gật đầu, đi qua con đường mà đám du côn tránh qua, Hổ thị huynh muội thấy thế cũng lập tức đuổi theo.
Mấy người rời đi rồi, sắc mặt Lưu Khuê trầm xuống quát lên:
------oOo------