Nguồn:
read.st
Mang theo một đầu linh miêu, Lý Lân cảm thấy cuộc sống thú vị hơn hẳn. Bởi hình thể của nó chỉ to hơn con mèo một chút, thế nhưng khẩu vị lại khủng bố vô cùng, nếu như không phải ở nơi Hắc Thủy tùng lâm linh thú rậm rạp như này thì Lý Lân khó có thể nuôi nổi nó.
Một người một thú, hướng về phía tây nam mà đi, tốc độ rất nhanh. Dù sao phía sau hắn cũng có một đại cao thủ chân chính bảo hộ. Hắn cũng từng cảm thụ được khí tức của bạch y nữ tử nhưng lại không đi tìm, hắn hiểu hiện tại gặp không bằng không gặp.
Dọc đường đi, Lý Lân chí ít đã đánh chết hơn mười con linh thú nhị giai, trừ số lượng bị một người một thú dùng trên đường đi, tất cả đều bị hắn nướng lên, sau đó tồn trữ lại. Hiện ở trong không gian giới chỉ của hắn chứa đầy thịt linh thú. Kèm với đó chính là ma luyện thực lực bản thân mình, đem một thân chân khí khổng lồ chuyển hóa thành chiến lực, Lý Lân càng nhiều lần khiêu chiến tam giai linh thú. Tổng cộng đã có chín con tam giai linh thú chết trên tay hắn. Bản thân hắn cũng bị thương nặng nhiều lần, vốn trong không gian giới chỉ cũng có mấy bị bình đan dược chữa thương cũng bị hắn dùng liên tục. Bị thương nhiều như thế cũng không phải là không có chỗ tốt, nhờ có những cuộc ác chiến mà Lý Lân bắt đầu có thể chuyển hóa lượng tinh khí khổng lồ trở thành khí huyết thân thể, thôi động sự tiến giai cho Bất Động Minh Vương kinh. Giờ hắn vẫn ở tầng thứ nhất, nhưng đã là bức vẽ thứ chín rồi, khí huyết bản thân càng thêm cường đại so với trước, còn so thân thể thì hắn đã không kém linh thú nhị giai đỉnh phong. Tiên Thiên Thuần Dương chân khí trong cửu đại khiếu huyệt cũng dần dần nhuộm lên một tầng kim quang nhàn nhạt, dần dà biến thành chân khí xoáy màu vàng kim. Thuộc tính chân khí ngoại trừ Thuần Dương chân khí ôn hòa thì chính là Kim Cương Bất Động Minh Vương kinh đứng yên như núi. Lý Lân cũng không biết chân khí biến dị của mình đã đạt tới trình độ nào nữa.
Không ngừng đi, Lý Lân cuối cùng cũng phát hiện cảnh sắc chung quanh đã biến hóa, vốn là rừng rậm cùng một đống tam giai thì lại hiếm thấy. Linh thú theo đàn cũng không còn là nhị giai nữa mà chính là chuẩn giai linh thú. Lý Lân cảm thấy hưng phấn vô cùng, hắn biết, chính mình đã tiếp sát với biên giới, giấc ác mộng tàn khốc sắp kết thúc rồi.
Cách đó khá xa chợt có tiếng nhân loại kêu lên.
Tinh thần hắn chấn động, hắn đột nhiên có cảm giác như đã trải qua mấy đời rồi. Bất tri bất giác cuộc sống của hắn ở Hắc Thủy tùng lâm đã qua bốn tháng, bốn tháng bị ngăn cách với ngoại giới.
Tâm tình Lý Lân thực tốt, hắn nhịn không được đùa với linh miêu đang ngủ trên vai hắn. Lúc này nó đã mất đi tầng lông tơ lúc mới sinh, lại dài thêm một tầng khá ngắn, nhưng lại thêm nhu thuận hơn. Thân hình cũng từ mười phân mà dài tới hẳn một thước, giờ nó nằm trên vai tựa như là một cái khăn quàng cổ của Lý Lân vậy.
Tiểu linh miêu lười biếng duỗi cái lưng, cũng không biết làm thế nào mà cho dù động tác của Lý Lân kịch liệt tới mức nào thì nó cũng không ngã khỏi người hắn được, tựa như nó sinh ra từ vai Lý Lân vậy.
Trên mặt Lý Lân có một sự hưng phấn khó che dấu được.
Ở một nơi xa, tiếng linh thú rên rỉ, sau đó là một trận hoan hô bùng lên.
Ở một nơi trống trải trong rừng rậm, một đội ngũ sáu người hưng phấn nhìn linh thú nhị giai Tật Phong Báo ngã xuống. Sáu người gồm bốn nam hai nữ, dẫn đầu là một trung niên nhân hơn ba mươi tuổi.
Trung niên nam tử hỏi nữ tử trẻ tuổi nhất đội ngũ.
Nữ tử gọi là Tiêu Thiến này khoảng 24, 25 tuổi. Vóc người cao gầy, ăn mặc rất là hào phóng, bì giáp trên người khó khăn lắm mới che phủ được bộ vị yếu hại trên thân thể, cho dù là ở nơi rừng rú này cũng toát ra vẻ cuồng dã nóng bỏng. Toàn thân nàng tảo ra một cỗ khí tức dã tính, khiến cho mấy tên nam nhân khác, kể cả trung niên hán tử cũng không nhịn được mà nhìn nàng ta thêm vài lần.
Tiêu Thiến mở túi không gian bên hông xem xét một chút rồi nói.
Trung niên hán tử nói.
Tiêu Thiên gật đầu, bỏ một ít y phục, thức ăn, nước uống ra, sau đó thu con Tật Phong Báo dài 4 thước vào.
Trung niên hán tử đột nhiên hô lên, toàn thân bộc phát ra khí thế Võ Tông cao giai.
Lý Lân đi từ trong rừng ra, giơ hai tay biểu thị mình không có ác ý.
Trung niên hán tử lạnh lùng hỏi, ánh mắt nhìn Lý Lân hiện lên sự địch ý.
Lý Lân thiện ý nói.
Trung niên hán tử không muốn chọc tới phiền toái, bởi Lý Lân gây cho hắn cảm giác quỷ dị. Hắn là một cao giai Võ Tông lại không thể nhìn thấu thực lực của Lý Lân, dường như hắn không biết võ vậy. Thế nhưng kẻ không biết võ lại có thể sống sót từ trong Hắc Thủy tùng lâm đi ra, nhìn hình tượng của Lý Lân là biết sống lâu ngày bên trong rừng, chưa từng có kẻ nào không học võ mà làm được. Bởi không phán đoán rõ thực lực Lý Lân nên hắn lựa chọn không nên đắc tội.
Lý Lân cảm thấy sự đề phòng của đối phương, đối phương không muốn chọc phiền toái, hắn cũng không muốn, nhưng hắn cực kỳ muốn rời khỏi nơi này, nên xoay người về hướng đám người kia chỉ mà đi.
Một thanh niên nam tử trong đội ngũ lên tiếng gọi Lý Lân.
Lý Lân khó hiểu hỏi.
Trên mặt người thanh niên hiện lên sự thiện ý, tràn đầy hảo ý nhắc nhở. Tất cả những người khác đều đưa mắt nhìn hắn, nhưng sắc mặt người thanh niên không chút biến hóa nào.
Lý Lân thản nhiên nói, sau đó điều chỉnh phương hướng, đi theo hướng người thanh niên chỉ.
Sau khi thân ảnh Lý Lân biến mất, trung niên hán tử đột nhiên quay đầu về người thanh niên nói:
Những người khác cũng không hiểu nổi, Tiêu Thành là người nhỏ nhất trong đội ngũ, cũng là kẻ được chiếu cố nhất trong đội ngũ. Tiêu Thành cũng luôn biểu hiện ra sự ôn thuận, luôn được mọi người yêu mến. Đây cũng là nguyên nhân khi hắn mở miệng mà không có ai phản bác gì hết.
Tiêu Thành chậm rãi trả lời.
Tiêu Thiến kinh hô, phản ứng của nàng so với người khác còn mạnh mẽ hơn. Cái tên vừa rồi trông có vẻ bẩn thỉu, đến liếc mắt nàng cũng chẳng thèm, nên không có để ý tới không gian giới chỉ cổ xưa nơi tay hắn.
Trung niên nhân hai mắt tỏa sáng, vừa rồi hắn chỉ lo Lý Lân thực lực quỷ dị, lại chưa hề quan sát kĩ phương diện đồ vật này.
Lão giả duy nhất trong đội ngũ lên tiếng.
Trung niên hán tử trầm giọng hỏi.
Tiêu Thành giọng cuồng nhiệt đáp.
Trung niên hán tử giọng âm trầm nói tiếp.
Tiêu Thành cười gian.
Tiêu Thành nói rất tự tin.
Tiêu Thiến lớn tiếng nói, bởi nàng sớm đã muốn có được một chiếc không gian giới chỉ, cho dù chỉ là đeo trong một lúc ngắn ngủi thôi cũng được. Hiện tại có một cơ hội như thế, nàng đương nhiên là cổ động mạnh mẽ.
Trung niên hán tử nói, hắn có cảm giác rằng Lý Lân rất nguy hiểm, tuy rằng không biết vì lý do gì nhưng thủy chung vẫn có chút canh cánh trong lòng.
Lão già kia lên tiếng, lão ta là gia nô của Tiêu gia, bản thân chỉ là ngũ phẩm Võ Tông, nhưng lại có thuật truy tung vô cùng phi phàm. Nếu bị lão ta theo dõi, cho dù là thất phẩm Võ Tông cũng không thể phát hiện được. Bọn họ cũng không tin Lý Lân là thất phẩm Võ Tông, bởi hắn trông vẫn còn quá trẻ.
Tiêu Thành lớn tiếng.
Đôi mắt lão già lóe lên, ánh mắt nhìn Tiêu Thành có thêm vài phần thưởng thức, có tâm kế, có quyết đoán, đủ độc ác, chỉ có người như thế mới có thể sinh sống ở Hắc Thủy vương thành hỗn loạn này. Trách không được hắn nhỏ như thế đã được gia chủ coi trọng, chuẩn bị được gia chủ trọng điểm bồi dưỡng làm người thừa kế đời sau.
------oOo------