Nguồn:
read.st
Dịch & Biên: †Ares†
Ngay lúc Lâm Phàm chuẩn bị động thủ, chợt có một tiếng quát vang ngăn lại.
Một giọng nói quen thuộc truyền vào tai Lâm Phàm.
Lâm Phàm nghe tiếng nhìn lại, khóe miệng nở một nụ cười. Nghê sư huynh trông vẫn thế, nhưng tu vi đã đột phá lên cảnh giới Tiên Thiên.
Lâm Phàm nhớ rõ lúc mình rời đi Nghê sư huynh vẫn chỉ là Hậu Thiên cấp tám, không ngờ giờ đã tăng mạnh, không biết là gặp được kỳ ngộ gì.
Lâm Phàm đứng nguyên tại chỗ cười nói.
Nghê Minh Dương nhìn người đứng trước mặt mình, dụi dụi mắt không dám tin, toàn thân run lên, cảm giác muốn xông lên đập một trận này chỉ có Lâm sư đệ mới tạo ra được.
Nghê Minh Dương kích động tiến lên, bắt lấy bả vai Lâm Phàm nói.
Hắn cùng Doãn sư đệ tự tay mai táng cho Lâm sư đệ, xác định trăm phần trăm sư đệ đã chết đi, nhưng giờ Lâm sư đệ lại tươi cười xuất hiện ở trước mắt hắn, thật sự để hắn rất khó tin tưởng.
Tới cùng là xảy ra chuyện gì, vì sao Lâm sư đệ có thể sống lại?
Nghê Minh Dương không nghĩ ra nổi, nhưng bất kể thế nào, Lâm sư đệ bình an vô sự xuất hiện ở trước mặt hắn đã là việc vui lớn nhất.
Lúc này các đệ tử nội môn xung quanh nghi ngờ hỏi.
Nghê Minh Dương nói.
Đệ tử nội môn ra tay ban nãy gật gật đầu, dù có chút bực mình với việc sư đệ này mạnh mẽ xông lên đỉnh núi, nhưng đã là hiểu lầm thì không cần tính toán nữa.
Hơn nữa nhìn bộ dáng hai người, hiển nhiên là có một thời gian rất dài chưa gặp nhau, không chừng sư đệ này đã xảy ra việc gì đó khiến cả lệnh bài cũng đánh mất.
Giờ phút này, trong đám người, Hàn Lục nhíu mày, vẻ mặt không dám tin, người này không phải đã chết rồi sao? Tại sao có thể trở lại?
Khi Lâm Phàm bị đánh chết, Hàn Lục còn rất cao hứng trong lòng, dù sao người này thật sự là làm cho người ta chán ghét.
Thế nhưng tên khốn này lại thần kỳ trở về, làm Hàn Lục rất không vui. Ông trời có mắt như mù, lại không để gã tai họa này chết đi.
Hàn Lục có Ngọc Tịnh Bình trợ giúp, tu vi cũng mau chóng tăng lên, người khác cố gắng mấy năm, hắn chỉ cần một tháng.
Tu vi của hắn cũng từ Hậu Thiên cấp bốn lên tới Hậu Thiên cấp tám, cách cảnh giới Tiên Thiên chỉ còn hai bước, mà lấy công hiệu của Ngọc Tịnh Bình, Hàn Lục nắm chắc trong vòng nửa tháng tới sẽ tăng đến cảnh giới Tiên Thiên.
Lúc này người vây xem đều đã giải tán, Nghê Minh Dương vẫn còn rất hưng phấn vì Lâm sư đệ sống lại.
Nghê Minh Dương nói.
Lâm Phàm gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng. Hắn không nghĩ tới bởi vì mình mà làm cho Doãn sư huynh biến thành như vậy.
Doãn sư huynh tận mắt nhìn thấy hắn bị sư huynh nội môn lỡ tay đánh chết nhưng lại bất lực không thể đòi chút công đạo, chỉ sợ nội tâm cũng áy náy vạn phần.
Lâm Phàm chỉ là một đệ tử ngoại môn, muốn gặp trực tiếp tông chủ là chuyện không thể nào. Huống hồ Lâm Phàm sợ nhất việc tông chủ có thể không tin lời mình nói.
. . . .
Ở trong phòng của Doãn Mạch Thần, hai sư huynh nghe xong chuyện Lâm sư đệ nói thì đều lộ thần sắc không dám tin.
Hoàng triều Đại Yến liên hợp cùng các tông môn khác tấn công Thánh Ma Tông? Sao có thể?
Tông môn trong thiên hạ, nước giếng không phạm nước sông, làm sao có thể vô duyên vô cớ tấn công Thánh Ma Tông.
Nghê Minh Dương nói.
Lâm Phàm lắc lắc đầu:
Sư huynh, đương nhiên chính xác trăm phần trăm, những điều này đệ chính tai nghe thấy.
Sư đệ, Yến hoàng tu vi thông thiên, đệ nói chính tai nghe được… Chuyện này cho dù nói trước mặt tông chủ sợ là cũng không ai tin.
Nghê Minh Dương nói.
Khi Doãn Mạch Thần nhìn thấy Lâm sư đệ trở về thì cả người choáng váng, mãi mới dám tin Lâm sư đệ có thể sống lại.
Nghê Minh Dương hai người nghe chuyện Lâm Phàm giả chết trốn tới hoàng triều Đại Yến du ngoạn thì cũng chỉ biết lắc đầu, sư đệ này vì ra ngoài mà cả thủ đoạn như thế cũng lấy ra.
Nghê Minh Dương kinh hãi nói.
Lâm Phàm nói.
Nghê Minh Dương cũng biết rõ chuyện nghiêm trọng, không chút do dự đáp ứng.
Mạnh Dương Tuyền tuy là đệ tử ngoại môn, nhưng tu vi Nhập Thần cấp sáu, rõ ràng là Boss ẩn.
. . . .
Thanh Tâm Các.
Nơi xa hoa nhất tại ngoại môn, cũng là chỗ ở của Mạnh Dương Tuyền.
Lúc này Mạnh Dương Tuyền đang dịu dàng nhìn sư muội múa kiếm ngoài đình viện, nhìn đến si mê.
Mộc Thần Vũ tập luyện tới trán đẫm mồ hôi, lại càng có vẻ xinh đẹp động lòng người.
Mạnh Dương Tuyền mỉm cười nói.
Mộc Thần Vũ tươi cười, nhìn Mạnh sư huynh trước mắt, trong ánh mắt chợt lóe lên một tia không nỡ.
Mộc Thần Vũ nói.
Mạnh Dương Tuyền hơi sững sờ, tim đập mạnh hơn, đây là lần đầu tiên sư muội chủ động rủ hắn ra ngoài tông môn du ngoạn thế gian.
Tuy rằng Mộc Thần Vũ là đệ tử ngoại môn, không được ra khỏi tông môn, nhưng Mạnh Dương Tuyền là ai? Đó là một đại Boss ẩn núp trong lốt đệ tử ngoại môn, muốn mang một đệ tử ngoại môn ra ngoài tự nhiên không thành vấn đề.
Mạnh Dương Tuyền cưng chiều nói.
Vừa lúc đó, bên ngoài truyền tới tiếng của Nghê Minh Dương.
Mạnh Dương Tuyền nhẹ giọng nói.
Mà khi thấy Lâm Phàm đi theo Nghê Minh Dương tiến vào, Mạnh Dương Tuyền cũng cả kinh:
Ngươi là Lâm sư đệ?
Tham kiến sư huynh.
Lâm Phàm ôm quyền nói.
Nghê Minh Dương giải thích nói.
Mạnh Dương Tuyền khẽ nhíu mày, giả chết? Điều này sao có thể, ngày đó chính mình tự kiểm tra, sinh cơ đã đứt, làm sao có thể là giả chết?
Mạnh Dương Tuyền hỏi.
Nghê Minh Dương nói, nếu muốn gặp được tông chủ thì chỉ có thể nhờ Mạnh sư huynh hỗ trợ.
Bằng không lấy thân phận của bọn họ, căn bản không có khả năng nhìn thấy tông chủ.
------oOo------