Tiên Vu Duyên tà tà nhìn về phía Phong Vân Vô Ngân, trong ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Ta có xem qua một lát trường thi đấu giữa ngươi và Trường Tôn Kính của Định Hải Tông, lực lượng của ngươi rất mạnh, có điều ngươi vẫn không phải đối thủ của ta, ngươi không có một chút cơ hội chiến thắng.
Mặc dù ngươi vượt cấp đánh chết được loại vô tích sự như Trường Tôn Kính, nhưng đó chẳng có gì đáng tự hào, nghìn vạn lần không nên tự cho là đúng. Đây là lời khuyên chân thành của ta dành cho ngươi.
Toàn thân Tiên Vu Duyên tản mát ra một loại khí tức sắc bén, phảng phất như có thể phá trời cao. Loại khí thế này, Trường Tôn Kính không thể so sánh.
Phong Vân Vô Ngân chớp mắt một cái, nhìn chằm chằm vào Tiên Vu Duyên, nói:
Có điều, ta cũng có một lời khuyên dành cho ngươi.
A?
Tiên Vu Duyên sửng sốt.
Phong Vân Vô Ngân đơn giản noi.
“Phốc!” Tiên Vu Duyên cười lên:
Điên rồi, mao đầu tiểu tử ngươi điên rồi! Ngươi biết mình đang nói gì không?
Ngươi phải chết!
Phong Vân Vô Ngân nhắc lại, nói tiếp:
Đối mặt với Tiên Vu Duyên là cường giả trong Thái Huyền Tông, Phong Vân Vô Ngân đã chân chính động tới sát khí. Lại nói tiếp, hai nữ đệ tử Ngạo Hàn Tông là Lưu Phỉ và Văn Sở Sở tuy rằng không có giao tình quá sâu đậm với Phong Vân Vô Ngân, thế nhưng các nàng là một trong số rất ít người tại Ngạo Hàn Tông chân chính đối tốt với Phong Vân Vô Ngân.
Một câu nói tốt, coi như là đối tốt. Một tia thân thiết, cũng là đối tốt.
Nhận ân một giọt, báo ân một dòng.
Phong Vân Vô Ngân là một người như vậy, có ân báo ân, có oán báo oán. Sảng khoái ân cừu.
Cừu nhân, giết đến cuối cùng! Ân nhân, quên thân tương báo.
Tiên Vu Duyên này dùng phương thức bỉ ổi, cướp đi thứ trân quý nhất của tỷ tỷ Lưu Phỉ! Tội lớn bằng trời, đáng chết vạn lần! Vạn ác không tha.
Hơn nữa, Phong Vân Vô Ngân còn có chút suy nghĩ. Theo thi đấu phát triển, càng đi vào sâu sẽ gặp đối thủ càng cường đại. Nếu thực lực Phong Vân Vô Ngân không tăng tiến theo thế lôi đình vạn quân, tuyệt đối không có khả năng thu được vị trí số một! Thế nên trong mỗi lần đối chiến, đều phải cướp giật nạp giới của đối phương, cướp đoạt tài nguyên tu luyện của đối phương rồi biến thành của mình. Nếu thấy cần thiết, có thể trực tiếp lấy tử khí giao long nuốt trọn thi thể đối phương, hấp thu năng lượng, tầm bổ yêu thai!
Muốn đề cao thực lực trong thời gian ngắn nhất, phải bất chấp thủ đoạn!
Một tướng công thành vạn cốt khô!
Tiên Vu Duyên này là kẻ đáng chết, Phong Vân Vô Ngân giết hắn cũng là vì xuất đầu đòi lại công đạo cho sư tỷ của bản tông.
Đáng chết!
Dù bị hoàng đế vặn hỏi, cũng có được lý do thoái thác. Cũng không phải vì tranh cường rồi phá hư quy tắc thi đấu.
Tâm niệm đã định, Phong Vân Vô Ngân nổi lên sát khí rồi, cũng không thể ngăn chặn, mặc kệ cho nó buông ra. Kiếm ý chín phần bắt đầu tản ra trên đỉnh đầu, kiếm quang ngợp trời, thế phá trời cao.
Kiếm ý như hình, phách tuyệt thiên hạ!
Tiên Vu Duyên lịch lãm tại Vô Biên hải vực, số lần trải qua ẩu đả sinh tử không tới trăm cũng có tám mươi lần, làm sao không cảm thụ được sát khí vô biên phát ra trên người Phong Vân Vô Ngân?
Tiên Vu Duyên lạnh sắc mặt, sẵng giọng nói. Vốn hắn còn suy nghĩ trêu đùa Phong Vân Vô Ngân, giống như mèo con vần chuột, chậm rãi khiến Phong Vân Vô Ngân lăn qua lặn lại tới chết, lấy đó làm trò vui. Lúc này Phong Vân Vô Ngân đã động tới sắt khí, triệt để chọc giận Tiên Vu Duyên, hắn nói:
Đang khi nói chuyện, Tiên Vô Duyên đã bạo phát toàn thân thương ý!
Tại phía sau hắn, không khí xuất hiện từng đạo nếp uốn, tuôn ra tử khí rộng hơn mười mẫu. Những tử khí này biến ảo thành nghìn vạn ngọn lửa tím to cỡ bàn tay, đốt cháy không khí, khiến toàn bộ không gian bị vặn vẹo.
Tiên Vu Duyên nắm thương trong tay, trường thương dài hơn thước, mũi thương chỉ thẳng hướng Phong Vân Vô Ngân, lửa tím rậm rạp bắt đầu chen chúc lao đến mũi thương. Không gian chỗ mũi thương hiển hiện ra một dòng xoáy hắc động, thu nạp vô số tử hỏa, thi triển ra một chiêu thương cái thế.
Trong lúc bất ngờ, hắc động tại mũi thương triệt để bạo nổ, vô biên vô hạn lửa tím như một biển lửa bắt đầu bao phủ thôn phệ khắp lôi đài! Trên lôi đài, toàn bộ đều là ngọn lửa, là liệu nguyên dã hỏa!
Mặt lôi đài, chỉ trong sát na đã bị thiêu đốt thành tinh thể!
Phong Vân Vô Ngân lăng không huyền phù, kiếm ý chín phần hình thành một tầng kiếm ý bảo hộ, bao quanh lấy thân người hắn. Có điều lửa tím của Tiên Vu Duyên dày đặc như rừng, hung ác vô cùng, lửa tím hung hãn bám lên muốn phá tan vòng bảo hộ kiếm khí của Phong Vân Vô Ngân, khiến vòng bảo hộ kiếm khí của Phong Vân Vô Ngân chỗ bị đốt lõm, chỗ bị uống cong, mắt thấy sắp bị phá tan.
Đúng như lời Tiên Vu Duyên nói, kiếm ý của Phong Vân Vô Ngân không thể triệt để ngăn chặn được thương ý.
Nếu cảnh giới của Phong Vân Vô Ngân tương đương với Tiên Vu Duyên, đều là Tiên Thiên cương khí, như vậy Phong Vân Vô Ngân tự nhiên có thể dùng kiếm ý ngăn chặn Tiên Vu Duyên.
Thế nhưng, sự thực là, cảnh giới của Tiên Vu Duyên lại cao hơn Phong Vân Vô Ngân một phẩm giai.
Tiên Vu Duyên hét lên hung tợn, trường thương điểm điểm, huyễn hóa thành từng đạo hư ảnh, toàn bộ lôi đài ngập tràn thương ảnh…
Rừng lửa tím phát đại uy, thương ảnh hỗn loạn, như mưa rèn gió dữ, đánh lên vòng bảo hộ cương khí kiếm quang của Phong Vân Vô Ngân.
Mỗi một đóa lửa tím đủ có thể đốt trụi một ngọn núi, mỗi một đạo thương ảnh đều có thể đánh tan một ngọn núi.
Phốc! Phốc! Phốc!
Kiếm khí bên ngoài thân Phong Vân Vô Ngân bị đánh tơi tả, xuất hiện trăm nghìn lỗ hổng!
Mắt thấy Phong Vân Vô Ngân sắp bị đánh tan xác!
Trên thính phòng…
Thiếu niên bạo lực kia cũng bị đánh chết rồi, đối thủ của hắn là Tiên Vu Duyên, thiên tài của Thái Huyền Tông, đã lĩnh ngộ ra thương ý 8 phần, sở dụng một bộ thương kỹ Địa giai cao cấp là Liệu Nguyên Thương Pháp, có thể trong thiên quân vạn mã, giết người như thái rau, phi thường lợi hại.
Bản thân Tiên Vu Duyên có xú danh là lãng tử hái hoa, tại Vô Biên hải vực đã phá đi trinh tiết của rất nhiều nữ tử, dẫn đến vô số cừu gia. Có điều hắn vẫn có thể đứng vững tại Vô Biên hải vực, mối quan hệ với Mạc Thu Sương cũng không tồi. Hơn nữa, vũ kỹ bản thân hắn rất cường hãn, thế nên vẫn tiêu dao cho tới tận hôm nay.
------oOo------