Nguồn:
read.st
Chúc lão cười gượng một cái.
Trong lòng Phong Vân Vô Ngân đột nhiên chợt động:
Chúc lão nhìn Phong Vân Vô Ngân một cái, cười hì hì nói:
Ngừng lại một lát, hai mắt Chúc lão chợt rực sáng:
Phong Vân Vô Ngân, ngươi nghĩ xem, nếu ngươi có thể giành được quán quân của đại hội chọn rể lần này, vừa có thể có được mỹ nhân, lại có được cơ ngộ tấn thăng lên tiên thiên cảnh giới, còn có thể tu luyện một môn địa cấp kiếm kỹ, hấp thu nội đan của 10 phẩm hung thú... chậc chậc, tới lúc đó, chiến ước ba năm của ngươi và Da Luật Hồng còn sợ gì nữa chứ. Đây là một cơ ngộ tuyệt đỉnh, nhóc con, ngươi hãy biết quý trọng mới đúng.
Ta?
Phong Vân Vô Ngân vô cùng chấn kinh.
Ta... ta... ta giành ngôi quán quân? Chúc lão, ý ngươi là, để ta... để ta tham gia đại hội kén rể?
Những thứ khác chưa nói, ta... ta mới 12 tuổi!
Phong Vân Vô Ngân vừa chấn kinh, vừa dở khóc dở cười.
Chúc lão hùng hổ kêu lên:
Nhóc con, nam tử tu hành võ đạo như chúng ta, thân thể phát dục sớm hơn nam tử bình thường mấy năm, hơn nữa, ngươi lại chủ yếu tu luyện luyện thể công pháp, phát dục càng... hì hì, nhóc con, ngươi hiểu chứ? Nói thế là ngươi hiểu rồi, ta cũng không nói nhiều thêm nữa.
Cái này...
Nghe thấy Chúc lão càng nói càng không ra gì, các loại ngôn ngữ thô tục cũng không ngừng thốt ra, Phong Vân Vô Ngân không biết nói gì hơn:
Chúc lão nhìn Phong Vân Vô Ngân một cái, tủm tỉm cười nói:
Theo như ngươi nói, 12 tuổi quá nhỏ, không thích hợp cưới vợ, vậy ngươi có thể cứ để Lý Thanh Thanh đấy, đợi tới khi ngươi đủ tuổi rồi tính tiếp. Nàng ta tu vi cao tuyệt, trong mấy năm nữa nhất định đạt tới tiên thiên cảnh giới, có thể đảm bảo thanh xuân mãi mãi, dung nhan không phai tàn......
Đợi đã....
Phong Vân Vô Ngân càng nghe càng cảm thấy kỳ quái.
Chúc lão, chúng ta chưa nói chuyện này vội. Vừa nãy ngươi nói với ta là đã thay ta nhận một nhiệm vụ có thể gọi là khó khăn nhất trong lịch sử của Nham Thạch Thành, chính là đi tham gia đại hội chọn rể tại Vạn Tiên Thành sao?
Đúng!
Chúc lão thản nhiên gật đầu:
Phong Vân Vô Ngân nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng làm cho mình bình tĩnh trở lại, nói với Chúc lão:
Chúc lão, ta đâu có tư cách đi tham gia đại hội đó chứ. Trên cáo thị của người ta giấy trắng mực đen ghi rất rõ ràng, người có tư cách tham gia đại hội chọn rể là các vị thiếu đương gia của ba mươi sáu phái, bảy mươi hai đảo trong giới tán tu của Chiến Tần Đế Quốc. Ta lại không phải! Vạn Tiên Thành đó tán tu tập trung dày đặc, ngày tổ chức đại hội chọn rể, chưa biết chừng tuyệt đại đa số đều sẽ tập trung quan sát thi đấu lôi đài. Một đệ tử tông môn như ta mà lẻn vào, một khi bị phát hiện ra thì chẳng phải sẽ bị phanh thây, chém nát như cám hay sao?
Hì hì....
Chúc lão nháy mắt với Phong Vân Vô Ngân, rồi tay phải lại vung ra, một tấm lệnh bài to bằng bàn tay, lóe lên ánh sáng bóng của dị kim bay lơ lửng về phía Phong Vân Vô Ngân.
Phong Vân Vô Ngân một cách vô thức liền đưa tay ra bắt lấy tấm lệnh bài, ngưng thần nhìn lại, chỉ nhìn thấy, trên tấm lệnh bài có khắc mấy chữ nhỏ khí thế rất uy nghiêm..
Thiếu đảo chủ
Quách Khiếu Thiên!
Tấm kim bài này chế tác tinh xảo, nguyên liệu sử dụng cũng là một loại khoáng thạch kỳ dị trong biển, trên tấm kim bài còn có khắc một dấu hiệu rất phức tạp, xem ra rất khó làm giả.
Chúc lão cười hì hì nói.
Trong nháy mắt, một đạo linh quang lóe lên trong đầu Phong Vân Vô Ngân, hắn buột miệng hỏi:
Tay phải của Chúc lão đột nhien chỉ về chính giữa trạch viện, nơi hắn chỉ về không khí đột nhiên rung động mấy cái, rồi giây lát sau, một cỗ quan tài bằng băng vô cùng lạnh lẽo xuất hiện ở trong trạch viện.
Chúc lão hướng về phía Phong Vân Vô Ngân bĩu bĩu môi.
Phong Vân Vô Ngân dáng vẻ đầy hồ nghi đi tới bên cạnh cỗ quan tài băng đó, nhìn một lượt thi thể gã thanh niên vẫn được bảo quản rất hoàn hảo ở trong đó, vừa gãi đầu vừa nói:
Nhìn kỹ thì thấy, gã Quách Khiếu Thiên kia khuôn mặt anh tuấn tà dị, lại rất trẻ tuổi, khoảng 15,16 tuổi, tuy đã chết nhưng khóe miệng vẫn hiện lên vẻ cuồng ngạo.
Chúc lão nói rất thản nhiên.
Ngưng lại một lát, Chúc lão nói tiếp:
Nói xong, lại một quyển trục bay ra, bị Phong Vân Vô Ngân bắt lấy....
Điều kiện hoàn thành: đoạt được ngôi quán quân đại hội chọn rể; và phá hoại cuộc thi chọn rể lần này, ly gián quan hệ của ba mươi sáu phái, bảy mươi hai đảo với Lý Vạn Tiên.
Phần thưởng nhiệm vụ: tư cách tu luyện Ngạo Hàn Tông trấn tông tuyệt học Ngạo hàn Thất Tuyệt.
Đỉnh cấp tiên thiên vũ kỹ một kiện.
Đỉnh cấp tiên thiên bảo ý một kiện.
Tiến vào khu rèn luyện tiên thiên bí cảnh, tu luyện một tháng, và do trưởng lão cấp cao thủ của bổn tông bảo vệ.
Ngữ khí của Chúc lão đầy vẻ dụ dỗ, tiếp tục nói với Phong Vân Vô Ngân:
Ngưng lại một lát, Chúc lão đột nhiên dùng ánh mắt ngưng trọng nhìn Phong Vân Vô Ngân, ngữ khí sắc bén nói:
Những lời của Chúc lão, từng câu từng chữ đều như tiếng chuông vang lên trong lòng của Phong Vân Vô Ngân.
Phong Vân Vô Ngân suy nghĩ rất nhanh, rất nhiều ý niệm không ngừng tuôn ra, ánh mắt hắn cũng dần trở nên kiên nghị. Hắn chậm rãi lên tiếng:
Phong Vân Vô Ngân tuy quyết định nhận nhiệm vụ vô cùng khó khăn này, nhưng thái độ vẫn vô cùng trầm tĩnh:
Chúc lão thấy khí chất của Phong Vân Vô Ngân đột nhiên hoàn toàn thay đổi, dũng cảm thẳng tiến, thầm nghĩ có thể bồi dưỡng được, ánh mắt sắc bén cũng lại trở về lười nhác thường ngày, cười hì hì nói:
Phải ngang ngược hơn tán tu khác trăm ngàn lần. Vô lý hơn trăm ngàn lần. Sát khí nặng hơn trăm ngàn lần. Thủ đoạn ngoan độc hơn trăm ngàn lần.
Đó chính là tác phong nhất quán trong giới tán tu.
Tác phong như vậy cũng phù hợp với tâm cảnh của Phong Vân Vô Ngân sau khi tu luyện Thiên Địa Bá Khí Quyết. Hắn gật đầu nói:
Vô Ngân hiểu rồi. Ý Chúc lão là, ta càng hung tàn, người khác càng không nghi ngờ ta.
Đúng vậy đúng vậy.
Chúc lão cũng liếc nhìn Phong Vân Vô Ngân một cái.
Đi vào trong thế giới của tán tu, không hung tàn một chút thì chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Chúc lão, ta hiểu rồi.
Phong Vân Vô Ngân chậm rãi gật đầu, rồi khẽ nhíu mày:
Chúc lão vừa nghe đã biết ý của Phong Vân Vô Ngân:
Ngươi muốn kiếm chút lợi lộc từ chỗ ta có phải không?
Vô Ngân chỉ muốn có mấy tấm bùa hộ mệnh mà thôi.
Phong Vân Vô Ngân bình thản nói. Tuy hắn không biết rõ tu vi thực sự của Chúc lão, nhưng Chúc lão mà muốn giết kẻ như Da Luật Hồng thì dễ như trở bàn tay, hắn tuyệt đối là nhân vật lớn của Ngạo Hàn Tông, nếu có thể kiếm chút lợi lộc từ chỗ hắn thì chẳng phải rất tốt hay sao?
Chúc lão chẹp chẹp miệng nói:
Phong Vân Vô Ngân đã đích thân mở miệng đòi chút lợi lộc thì đương nhiên không muốn ra về tay không. Nhưng xem ra có lẽ lần này hắn phải thất vọng rồi.
Đột nhiên, ánh mắt Chúc lão sáng lên, lẩm bẩm nói:
Ánh mắt hắn hiện lên tia tinh quang, thậm chí còn thè lưỡi ra, liếm liếm môi, đầy ẩn ý nói với Phong Vân Vô Ngân.
Phong Vân Vô Ngân, ngươi hãy đưa viên nội đan của Thư Hùng Song Mãng ra đây.
Dạ!
Phong Vân Vô Ngân tuy không biết Chúc lão định làm gì, nhưng hắn biết với một nhân vật có thực lực khủng bố như Chúc lão thì tuyệt đối không thèm muốn viên nội đan đó của hắn. Phong Vân Vô Ngân đưa tay phải ra, nội đan của Thư Hùng Song Mãng đã nằm trong tay hắn.
Viên nội đan đó lớn bằng quả trứng gà, sáng bóng không tì vết, vô cùng hoàn mỹ. Bên trong có một con mãng xà vô cùng linh hoạt, đầu có sừng, tỏa ra khí tức viễn cổ hồng hoang vô cùng hung bạo.
Viên nội đan này, người bình thường cầm trên tay sẽ bị khí tức đáng sợ của nó tỏa ra làm cho sợ chết khiếp.
Chúc lão đưa tay ra bắt lấy viên nội đan, ánh mắt cũng không giấu được vẻ chấn kinh. Hắn nói:
Phong Vân Vô Ngân, viên nội đan này hiện tại ngươi không thể nào hấp thu được, hấp thu sẽ chết. Bây giờ ta muốn giúp ngươi dùng một phương pháp tốt nhất để không lãng phí một chút năng lượng nào của nó. Nội đan này là của ngươi, ta chỉ giúp ngươi sử dụng nó một cách hợp lý nhất, không thể coi như giúp ngươi tăng thực lực. Điểm này, ngươi hãy nhớ kỹ.
Dạ!
Phong Vân Vô Ngân trịnh trọng gật đầu.
Chúc lão gật đầu:
Thế nào gọi là sử dụng tốt nhất? Vô Ngân, ngươi cần biết rằng, khi võ giả đoạt được một viên nội đan, hoặc là trực tiếp thôn phệ năng lượng trong viên nội đan đó, hoặc là đem nội đan đó luyện thành đan dược... những cách trên đều nhất định sẽ làm lãng phí năng lượng trong nội đan, hơn nữa còn lãng phí không ít, nói là lãng phí báu vật cũng không phải quá lời. Còn cách của ta, ngươi hãy nhớ kỹ, là một môn thượng cô bí pháp, yêu thai bí thuật, sử dụng bí pháp này không chỉ không làm lãng phí chút năng lượng nào trong nội đan, mà còn có thể nâng cao công hiệu của nội đan lên gấp chục lần, thậm chí trăm lần.
Yêu thai bí thuật?
Phong Vân Vô Ngân ánh mắt sáng rực.
Chúc lão đưa mắt nhìn Phong Vân Vô Ngân một cái, cảm thán nói.
Ta nói tên nhóc ngươi vận khí tốt, quả nhiên không sai. Chỉ có loại người như ngươi mới có thể chịu đựng nổi yêu thai bí thuật. Hi hì, rất tốt, rất tốt.
Tại sao vậy?
Phong Vân Vô Ngân chấn kinh.
Chúc lão chậm rãi nói, đột nhiên, hắn nghiêm giọng nói:
Phong Vân Vô Ngân, một khi ta thi triển yêu thai bí thuật, đan điền của ngươi sẽ vĩnh viễn bị phong bế, ai cũng không thể giải khai phong ấn này được. Ngươi có đồng ý không?
Ta tu luyện Thiên Địa Bá Khí Quyết, lấy thiên địa làm đan điền, đan điền của bản thân không có chút tác dụng, phong bế thì phong bế. Hơn nữa, lúc trước, là Da Luật Hồng phong bế đan điền của ta, nếu đột nhiên hắn giải phong ấn của ta thì chẳng phải Thiên Địa Bá Khí Quyết ta tu luyện sẽ đổ sông đổ bể hay sao? Vĩnh viễn phong bế, không ai có thể giải được là tốt nhất. Tốt vô cùng.
Phong Vân Vô Ngân ý niệm vừa động, lên tiếng nói:
Chúc lão, ngươi cứ tùy ý thi triển yêu thai bí thuật, đan điền của ta đã sớm bị hoang phế, cả đời không thể chứa đựng chút huyền khí nào được, nếu có thể lợi dụng trở lại, ta vui mừng còn không kịp nữa ấy chứ.
Được!
Ánh mắt Chúc lão trở nên vô cùng cuồng nhiệt, trong nháy mắt, nội đan đang nắm trong tay liền tỏa ra ánh sáng rực rỡ, từng tiếng gầm trầm thấp của hung thú mơ hồ từ trong nội đan truyền ra, vô cùng hung bạo. Thanh âm của Chúc lão cũng thấp xuống, thầm lẩm bẩm:
Đột nhiên, Chúc lão hô lớn một tiếng:
Một giây sau, một việc thần kỳ đã xảy ra. Chỉ thấy Chúc lão đưa tay ra, trực tiếp đưa viên nội đan vào trong đan điền của Phong Vân Vô Ngân.
Làm xong, vẻ mặt Chúc lão hiện lên vẻ nhợt nhạt, rồi cười nói:
Phong Vân Vô Ngân vô cùng kinh ngạc:
Nội đan đâu? Chúc lão, viên nội đan đâu rồi?
Hì hì!
Chúc lão cười không nói gì, chỉ nhìn Phong Vân Vô Ngân.
Đột nhiên, Phong Vân Vô Ngân nhìn thấy rõ ràng, ở trong đan điền của mình có một vật lớn bằng quả trứng gà, trong suốt không tì vết, bên trong có một con độc giác mãng xà dáng vẻ vô cùng hung bạo.
Không thể ngờ nổi, viên nội đan của Thư Hùng Song Mãng đã dung nhập vào trong đan điền của Phong Vân Vô Ngân.
Bỗng nhiên, Phong Vân Vô Ngân cảm nhận thấy, nội đan ở trong đan điền của hắn không ngờ lại có một cảm giác huyết nhục tương liên với hắn, cảm giác đó vô cùng kỳ dị.
Giống như, viên hung thú nội đan đó chính là trái tim của hắn. Chính là gan của hắn. Chính là phổi của hắn.
Chính là.... một bộ phận trên thân thể hắn.
------oOo------